Chương 915

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 915

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhị Bảo vẫn chưa hiểu: “Tại sao vậy?”
Tam Bảo không phải vẫn luôn muốn lừa cho hai anh em chúng trắng tay sao, sao đột nhiên lại tốt bụng như vậy?
“Bà ngoại nói, trước kia khi bố mẹ mới ở bên nhau, ông nội không ưa mẹ, các anh cứ hỏi ông nội xin tiền như vậy, chẳng phải là khiến ông nội nghĩ mẹ keo kiệt, đối xử tệ với chúng ta, trong lòng càng thêm coi thường mẹ sao?” Đầu óc Tam Bảo rất thông minh, bình tĩnh nói những lời này.
Bởi vì cậu bé từng nghe một bà nói về con dâu mình như vậy, phụ nữ ở nông thôn, không biết điều gì, cậu bé đã ghi nhớ những lời này trong lòng.
Đặc biệt là vừa nãy khi ông nội nói mẹ không cho họ tiền tiêu vặt, trong lòng Tam Bảo rất khó chịu.
Chỉ là ông nội cũng rất tốt với họ, hơn nữa ông nội cũng không nói gì quá đáng nên cậu bé không phản bác.
Cậu bé không nói những điều này với mẹ, là không muốn gia đình bất hòa, cũng tin rằng mình có thể giải quyết được chuyện này.
Đại Bảo hay quên, quay sang hỏi Nhị Bảo: “Bà ngoại có nói như vậy không? Sao anh không nhớ nhỉ?”
“Hình như… có nói thì phải.” Thực ra Nhị Bảo cũng không nhớ rõ lắm nhưng Nhị Bảo cho rằng, mặc dù Tam Bảo thường chê bai hai anh em chúng nhưng sẽ không nói dối lừa họ.
Đại Bảo nhíu mày, đột nhiên cảm thấy mình như đã làm chuyện xấu: “Vậy chúng ta trả lại tiền cho ông nội đi, ông nội mà còn chê mẹ, sau này anh không thích ông ấy nữa.”
Nhị Bảo luôn là kẻ bám đuôi Đại Bảo, cũng phụ họa theo: “Em cũng trả lại tiền cho ông nội, em… cùng lắm thì không ăn kem nữa!”
“Lần này thì thôi, nếu không lại khiến ông nội nghĩ là mẹ dạy chúng ta như vậy.” Tam Bảo nói xong, nhìn hai người anh trước mặt.
Rõ ràng đã nói là không chê bai nhưng cậu bé vẫn không nhịn được: “Sau này hai người ăn ít thôi, đừng để chỉ cao lớn mà không có não.”
Nhị Bảo tức giận trừng mắt: “Em trai thối, em lại công kích cá nhân.”
Đại Bảo cũng tức giận nhưng chân cậu nhóc bị thương không đứng dậy được, nếu không nhất định phải dạy cho Tam Bảo một bài học.
“Còn không phải tại em, nếu không phải em giống như một kẻ keo kiệt lấy hết tiền của bọn anh thì anh có thể nghĩ đến chuyện đi mách ông nội không!” Đại Bảo tức giận nói.
“Hơn một tháng nữa là đến sinh nhật mẹ, tiền tiêu vặt của ba chúng ta cộng lại, vừa đủ mua quà sinh nhật cho mẹ.” Tam Bảo vốn định âm thầm thực hiện, trước tiên lấy tiền của hai anh em họ, đến lúc đó trực tiếp đi mua.
Nếu không, với tính cách không giấu được chuyện gì của hai đứa, để chúng biết thì cũng giống như để mẹ biết, vậy thì còn gì là bất ngờ nữa.
Chỉ là không ngờ hai đứa lại ngốc như vậy, thế mà lại mở miệng xin tiền ông nội, phá hỏng hết kế hoạch của cậu bé.
Đại Bảo và Nhị Bảo vô cùng kinh ngạc: “Sao em biết khi nào sinh nhật mẹ?” Đều là những đứa trẻ năm tuổi, tại sao hai đứa lại không nhớ.
“Vì năm ngoái em đã ghi chép lại rồi.” Tam Bảo lấy cuốn sổ tay của mình từ trong ngăn kéo ra, còn là loại có khóa nhỏ.
Cậu bé mở khóa, lật đến một trang, trên đó ghi ngày sinh của mẹ, bên dưới ghi chú ngày tháng.
Cậu bé đã biết rất nhiều chữ, cũng biết viết nhưng vào thời điểm này năm ngoái, tay cậu bé còn quá nhỏ, chưa điều khiển được tốt lắm nên chữ viết không đẹp, cũng không nhiều, chỉ ghi lại lớn khái.

Bình luận (0)

Để lại bình luận