Chương 916

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 916

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đại Bảo không cử động được, Nhị Bảo chạy lại xem, còn cầm vở đưa cho Đại Bảo xem.
Lúc này, hai đứa càng tự ti hơn.
Thực ra chúng cũng biết, Tam Bảo thông minh ngoan ngoãn, còn hai đứa thì nghịch ngợm.
Chỉ là chúng đều có một tâm lý, đó là mình ngu nhưng mình không chịu thừa nhận.
Bây giờ nhìn lại, hai đứa quả thực không thông minh bằng Tam Bảo, không ngoan bằng Tam Bảo, những điều này cũng thôi đi, chúng còn không biết quan tâm bằng Tam Bảo.
Đại Bảo và Nhị Bảo suy nghĩ rất lâu, hình như, ngoài nghịch ngợm ra, chúng chẳng có gì tốt.
Nhị Bảo đẩy tiền cho Tam Bảo: “Anh không ăn kem nữa, để dành tiền này mua quà cho mẹ đi.”
Nói xong, nó đưa luôn cả 10 đồng vừa mới cầm được: “Cái này cũng dùng để mua quà.”
Đại Bảo vẫn còn hơi ngượng ngùng nhưng nghĩ lại, các em đều ngoan như vậy, là anh cả, càng phải gương mẫu hiếu thuận với bố mẹ.
Tam Bảo hài lòng cười, lại cất tiền vào hộp tiền, tiện thể giáo dục hai anh trai: “Sau này hai người vẫn nên khiến mẹ bớt lo đi, mấy năm nay mẹ vì chăm sóc chúng ta, ngoài thời gian đi học đều ở nhà với chúng ta, lần này không dễ dàng gì mới cùng bố đi chơi, kết quả còn chưa chơi được mấy ngày, vì hai người nghịch ngợm nên phải về, hai người tự nghĩ xem, nếu hai người đang chơi mà gặp phải chuyện bực mình như vậy, bản thân có thất vọng không, có buồn không…”
Đại Bảo và Nhị Bảo cúi đầu, lần đầu tiên không phản bác, mà ngoan ngoãn nghe dạy.
Cuối cùng, Tam Bảo kết thúc bằng một câu: “Làm người không được quá ích kỷ.”
Tầng dưới, An Hồng Đậu thu hồi dị năng của mình, không biết nên tức giận hay nên vui mừng.
Tức giận là, hai đứa trẻ này thế mà lại giấu cô đi xin tiền người lớn, vui mừng là, mặc dù hai đứa trẻ này nghịch ngợm một chút nhưng may là vẫn nghe lời, không phải không thể cứu vãn.
Còn Tam Bảo, thằng nhóc bụng dạ đen tối này, sợ là ngay từ đầu đã không định trả tiền cho chúng, còn cứng rắn dụ dỗ chúng chủ động nộp tiền.
An Hồng Đậu nghĩ đi nghĩ lại, vẫn quyết định không tham gia vào chuyện này, cứ coi như mình không biết.
Còn ba đứa, cứ xem biểu hiện rồi quyết định sau.
Con mới năm tuổi, cô đã cảm thấy con lớn rồi, cũng có tâm tư và bí mật nhỏ của riêng mình, không còn như trước, cái gì cũng kể cho cô nghe nữa.
Có chút hụt hẫng nhưng cũng thấy khá thú vị.
Ba đứa nhỏ không biết, những lời chúng nói trong phòng, mẹ chúng đều nghe thấy hết.
Đặc biệt là Đại Bảo và Nhị Bảo, sau khi nghe Tam Bảo nói xong, cảm thấy hình như mình vô tình lại phạm lỗi, mãi đến lúc ăn cơm tối, vẫn cúi đầu áy náy, không nói một lời, cố gắng giảm sự tồn tại của mình, trông thật ngoan ngoãn.
Còn Tam Bảo thì vẫn làm gì thì làm đó, tuổi còn nhỏ nhưng đã biết che giấu cảm xúc của mình rất tốt, không hề có chút biểu hiện áy náy vì giấu người lớn chuyện gì đó.
An Hồng Đậu không khỏi nghĩ trong lòng, thằng nhóc này lớn lên chắc chắn cũng là một kẻ bụng dạ đen tối, còn biết giả vờ.
Vừa ăn cơm xong, cô đã nhận được điện thoại của Thẩm Tương Tri.
Bình thường mỗi lần có điện thoại đều muốn nghe máy nhưng lần này dù Đại Bảo được An Hồng Đậu bế đến bên cạnh điện thoại ngồi nhưng vẫn co rúm người lại, không hề có ý định nghe điện thoại.
An Hồng Đậu nói vài câu, rồi đưa điện thoại cho bọn trẻ, còn cô thì ra ngoài.

Bình luận (0)

Để lại bình luận