Chương 920

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 920

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh cũng đừng nghĩ nữa, chuyện Trường Nguyệt đến nhà anh gặp mẹ anh, tôi đều biết rồi, đừng nói Trường Nguyệt không có ý với Mục Vân Đông, cho dù có thì tôi cũng là người đầu tiên không đồng ý, Trường Nguyệt nhà chúng tôi cái gì cũng tốt, được mọi người nâng niu còn không kịp, sao phải vội vã đến nhà anh chịu ấm ức!” An Hồng Đậu nói.
“Em dâu nói vậy là sao, có cô ở đây trấn giữ, ai dám để Trường Nguyệt chịu ấm ức.” Mục Vân Thiên căn bản không để lời này vào tai, nói: “Huống hồ, nếu Trường Nguyệt và Vân Đông thật sự có thể thành đôi, chúng ta cũng coi như là thân thích, còn về phía mẹ tôi, có tôi và Vân Đông tự nhiên có thể nói rõ, không thể để Trường Nguyệt chịu ấm ức…”
“Anh nghĩ hay lắm, những chuyện này có là vấn đề gì không? Vấn đề là Trường Nguyệt nhà chúng tôi căn bản không để mắt đến em trai anh.” Cô đã nhìn thấu hết rồi, trách không được Thẩm Tương Tri luôn nói Mục Vân Thiên là con cáo già, cho cái thang là leo lên giàn, còn là con cáo già không biết xấu hổ.
Nói xong, An Hồng Đậu bắt đầu đuổi khách: “Thư cũng đưa đến rồi, anh cũng mau đi đi, đàn ông nhà chúng tôi không có ở đây, anh ở lâu không tiện lắm.”
Mục Vân Thiên biết là mình đã chọc người ta phát cáu, chột dạ sờ mũi, sau đó cáo từ.
Đừng thấy hắn chưa có đối tượng nhưng đối với tâm tư của các chàng trai cô gái trẻ tuổi, hắn cũng hiểu được đôi chút.

An Hồng Đậu có nói kiên quyết thế nào đi chăng nữa, chỉ cần em trai hắn cưa đổ được người ta, một người làm cô như cô ấy còn làm chủ được sao?
Nhưng nghĩ lại cũng khó, Vân Đông đi lần này, ít nhất cũng phải hai năm mới về được, đến lúc đó không biết sẽ ra sao.
An Hồng Đậu trở về phòng khách, phát hiện An Trường Nguyệt không lên lầu, vẫn đang ngồi trong phòng khách.
Không biết cô bé này có nghe thấy những lời cô vừa nói với Mục Vân Thiên không.
Nhưng nhìn biểu cảm của cô bé không có gì thay đổi, hẳn là không nghe thấy.
“Cháu đã xem thư của Mục Vân Đông chưa? Cậu ta có nói là đi đâu không?” Còn nhờ Mục Vân Thiên chuyển giúp, rõ ràng là bản thân không có ở đây.
Vừa rồi hỏi Mục Vân Thiên, hắn cũng không nói, thần thần bí bí, An Hồng Đậu đoán chắc là hắn muốn để An Trường Nguyệt tự xem.
“Anh ấy nói anh ấy đi bộ đội rồi.” An Trường Nguyệt nghĩ, có lẽ bọn họ thật sự không thể làm bạn được nữa.
Mục Vân Đông vốn không phải là người ít nói nhưng trên thư, chỉ để lại một câu này.
Sau sự thất vọng ngắn ngủi, cô ấy cảm thấy như vậy cũng tốt.
Đi bộ đội vừa vinh quang vừa chính đáng, tốt hơn là suốt ngày ở bên cô ấy vì chút danh lợi nhỏ mà làm lỡ dở chính mình.
Bất kể có thể làm bạn được nữa hay không, hắn đã từng giúp cô ấy rất nhiều, cô ấy cũng nên vui mừng vì hắn.
Thực ra vừa rồi những lời cô và chú Mục nói ở bên ngoài, cô bé đã nghe thấy nhưng cô bé cảm thấy chắc chắn là chú Mục hiểu lầm rồi.
Mục Vân Đông đối với mình chỉ là áy náy, bởi vì lúc đó chuyện mấy nữ sinh đánh mình đến chấn động não, nhưng mấy năm nay, cho dù hắn từng có lỗi với mình thì cũng đã trả hết rồi.
Nếu hắn thật sự có ý với mình, một lá thư trước khi đi, sao có thể chỉ có một câu hắn đi bộ đội rồi là xong.
An Trường Nguyệt không biết, khi viết lá thư này, Mục Vân Đông đã vứt đi rất nhiều bản nháp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận