Chương 972

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 972

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

An Hồng Đậu nắm tay cậu bé đặt lên bụng mình: “Đúng vậy, em gái vẫn còn trong bụng mẹ, các con có thích em gái đến nhà chúng ta không?”
“Thích thích, đợi em gái đến, con sẽ mua kem cho em!” Nhị Bảo gật đầu lia lịa.
Tam Bảo không đồng tình nhìn cậu bé: “Trẻ con, em gái mới không thích ăn kem, em thấy cứ để anh ăn đi.”
“Em mới trẻ con…” Nhị Bảo làm mặt quỷ với cậu bé, rồi lại chạy sang một bên.
“Được rồi, mau qua ăn cơm đi, ăn xong thì làm bài tập, đợi hoàn thành nhiệm vụ của mình rồi mới được chơi.” Thẩm Tương Tri ra lệnh, không ai dám không nghe, tất cả đều chạy đi rửa tay, sau đó ngồi vào bàn ăn chờ cơm.
An Trường Nguyệt vào cấp ba thì học hành căng thẳng hơn, về muộn, Thẩm Tương Tri để cơm trong nồi cho cô ấy.
Ăn xong, anh đi gọi điện thoại.
Nói để bà An đến là ý của riêng họ, còn chưa biết bà có đồng ý không.
Thẩm Tương Tri gọi điện cho người quen, nhờ anh ta đến thôn Thanh Sơn đưa tin.
Trưa hôm sau, họ nhận được điện thoại của anh cả An.
Bà An tuổi đã cao, đi lại từ thôn đến trấn không tiện, còn phải nhờ người đẩy xe nên không đến được.
Anh cả An chủ yếu xác định xem cô có định về đón bà An không, nếu đúng là vậy thì cũng nên bàn bạc thời gian, gia đình cũng chuẩn bị trước.
Nói xong những chuyện này, anh cả An im lặng một lúc.
Nhưng hắn không nói cúp điện thoại, An Hồng Đậu đoán rằng hắn có chuyện gì đó.
Nhưng cô cũng không chủ động hỏi, một lúc sau, anh cả An mới do dự nói: “Hồng Đậu…”
Lại một hồi im lặng, hắn nói: “Em có thể giúp anh cả và anh hai tìm việc làm ở thành phố không, bọn anh không sợ khổ không sợ mệt, chỉ cần kiếm được chút tiền nuôi mấy đứa trẻ là được.”
Họ đều biết, lúc trước Nhị Cẩu gọi điện thoại cần người, chắc chắn là Hồng Đậu đã đứng ra nói giúp, chỉ là lúc đó họ không tin.
Bây giờ thấy anh ba và anh tư đều kiếm được tiền, cũng không phải là ghen tị, mà là nhìn thấy lợi ích của việc đi làm ăn xa, lại nghĩ đến việc mình quanh năm suốt tháng cày cuốc trên đồng ruộng kiếm được chút tiền chỉ đủ ăn uống, rốt cuộc cũng không cam lòng.
Anh ba và anh tư chưa từng nói họ kiếm được bao nhiêu tiền ở bên ngoài nhưng đến Tết, họ đều xách đồ lớn đồ nhỏ về, mỗi tháng đều gửi về nhà ba mươi đồng, những chuyện này đều là chuyện công khai trong thôn, mọi người đều biết.
Lâm Thúy Hoa và Lý Tiểu Mễ cũng biết, vì chuyện này còn tức giận không ít, để họ mở lời nhờ Hồng Đậu giúp tìm việc làm.
Anh cả An vốn không có mặt mũi này, bây giờ cũng chỉ là hỏi thử, không được thì thôi, họ cũng yên tâm ở nhà trồng trọt.
“Anh cả, vậy anh có tin em không?” Không phải cô không sắp xếp ổn thỏa cho họ, chỉ là họ không tin nên mới bỏ lỡ cơ hội.
Tuy nhiên, mấy người anh trai rất ít khi nhờ vả cô, nếu như hắn đã mở lời, cô chắc chắn sẽ không mở miệng từ chối.
Nhưng anh cả An lại đỏ mặt: “Em gái, em nói gì vậy, em là em gái ruột của anh, anh không tin em thì còn tin ai.”
Mặc dù lúc trước, Nhị Cẩu gọi họ đến họ lại không đến nhưng cũng không phải là An Hồng Đậu mở lời để họ đến.
An Hồng Đậu không dây dưa nhiều vào chuyện này, mà hỏi hắn: “Nghe nói nhiều nơi khác đã chia đất rồi, anh có nghe chú hai nói không, bên mình mình bao giờ chia đất?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận