Chương 976

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 976

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một lúc sau, Chu Thanh Thảo mới hỏi: “Em gái, anh tư và anh ba của em ở đâu? Có gần chỗ em không?”
Cô ấy biết anh tư An không ở đây, cũng biết hiện tại họ đang ở nhà của An Hồng Đậu.
An Hồng Đậu cười trêu cô ấy: “Anh ba và anh tư đi lấy hàng từ mấy hôm trước rồi, vẫn chưa về đâu, chị tư đừng sốt ruột, anh tư biết chị và mẹ cùng đến thì chắc chắn sẽ nhanh chóng quay về thôi.”
“Chị sốt ruột gì chứ, chị không sốt ruột đâu.” Chu Thanh Thảo đỏ mặt, lại có chút lo lắng nói: “Chị đưa Trường Nguyên đến đây là quyết định nhất thời, anh tư còn chưa biết đâu, không biết anh ấy có trách chị tự ý quyết định không.”
“Chắc chắn sẽ không đâu, anh tư chỉ mong vợ con ở bên cạnh thôi, vui còn không kịp, sao có thể trách được.” An Hồng Đậu biết rõ lời này là giả nhưng vẫn thuận theo lời cô ấy nói.
Tình trạng của hai người họ, rõ ràng là Chu Thanh Thảo chiếm thế chủ động, anh tư dám trách cô ấy mới là lạ.
An Hồng Đậu không chút do dự tin rằng, nếu lúc trước cô ấy không đồng ý cho anh tư An đến thì bây giờ chắc chắn anh tư vẫn ở nhà trồng trọt như anh cả và anh hai.
“Dù sao anh tư cũng không có ở đây, hai ngày nay chị và Trường Nguyên ở đây đi, chúng ta ở cùng nhau cũng vui vẻ, đợi anh tư về rồi thì hai người chuyển qua đó.” An Hồng Đậu nói.
Chu Thanh Thảo gật đầu đồng ý.
Chồng không có nhà, cô ấy lại mới đến nơi xa lạ, để cô ấy ở một mình thì cô ấy cũng không dám.
Buổi tối, bà An ôm An Trường Nguyên ngủ một phòng, Chu Thanh Thảo ngủ cùng An Trường Nguyệt.
An Hồng Đậu hỏi Thẩm Tương Tri: “Lúc đầu cũng không nghe nói chị tư muốn đến, chị ấy đến có phải có chuyện gì không?”
Cả buổi chiều mọi người đều ở bên nhau, cô cũng không tìm được cơ hội hỏi riêng bà An.
“Anh biết gì chứ, chuyện này anh cũng không tiện hỏi.” Nếu Thẩm Tương Tri hỏi thì chẳng phải sẽ khiến người ta nghĩ rằng anh không chào đón người ta đến sao.
Nói xong, anh bế An Hồng Đậu đặt lên giường, còn mình thì vừa sờ vừa nghe bụng cô, y hệt một tên ngốc: “Mấy ngày anh không có nhà, con gái của chúng ta ngoan chứ? Em ăn uống có tốt không? Trong nhà còn yến sào, em có ăn không?”
“Ăn rồi, không phải anh dặn sao, Trường Nguyệt giám sát, cách một ngày hầm một chén nhìn em ăn.” An Hồng Đậu bực bội nói.
“Ăn là tốt rồi, yến sào bổ dưỡng, tốt cho em và con.” Thẩm Tương Tri rất hài lòng.
“Em thấy là tốt cho con gái anh thôi, muốn tốt cho em thì lúc em chưa mang thai sao không thấy anh bảo em bồi bổ cơ thể.” An Hồng Đậu cố ý nói.
“Em vô lương tâm, anh lúc nào chẳng tốt với em.” Thẩm Tương Tri giải thích: “Trước kia không phải là vì anh biết, những món em nấu ra còn bổ dưỡng hơn, hơn nữa đây cũng không phải do anh kiếm về, là tấm lòng của ông nội đứa bé, dạo này không phải em thấy chán ăn sao, anh không để Trường Nguyệt giám sát em, em tự mình không ăn, cơ thể chịu được không?”
“Dù sao thì anh cũng đúng, em không nói lại anh được.” An Hồng Đậu nói.
Thẩm Tương Tri cũng dỗ cô: “Thế anh không nói nữa, để một mình em nói được không?”
Đợi đến khi hai người đều nằm trên giường, anh lại hỏi cô: “Mấy ngày anh không ở nhà, em có nhớ anh không?”
“Không nhớ, dù sao nhớ cũng vô ích.” An Hồng Đậu kiêu ngạo nói: “Đều tại anh, chắc chắn là dạo này làm biện pháp phòng ngừa không tốt, nếu không thì mấy năm nay không có, sao lại có thai được.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận