Chương 979

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 979

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ở quê không có trường mẫu giáo, An Trường Nguyên bốn tuổi, trong nhà chỉ có một mình thằng bé chơi ở sân, cả nhà An Hồng Đậu đều không có ở nhà, bà An và Chu Thanh Thảo đang nói chuyện trong phòng khách.
Anh tư An vừa vào đã nhìn thấy con trai lớn của mình, lúc đó cũng quên mất sự lo lắng trong lòng, xông lên ôm đứa trẻ vào lòng rồi giơ cao lên.
Nửa năm không gặp, An Trường Nguyên chỉ có thể nghe thấy giọng nói của bố qua những lần gọi điện ít ỏi nên ấn tượng về bố đã rất mờ nhạt.
Bỗng nhiên bị người ta cười lớn ôm lên, thằng bé sợ đến mức tay nhỏ cứng đờ, lập tức khóc òa lên.
Bà An và Chu Thanh Thảo còn tưởng có chuyện gì xảy ra ở sân, vội vàng chạy ra thì thấy anh tư An đã đặt đứa trẻ xuống đất, bản thân đứng một bên luống cuống tay chân.
Chu Thanh Thảo tiến lên ôm An Trường Nguyên, nói: “Trường Nguyên đừng khóc, đây là bố, Trường Nguyên không nhận ra bố sao?”
An Trường Nguyên nằm trong lòng mẹ cẩn thận nhìn anh tư An, mạnh dạn gọi một tiếng: “Bố…” Giọng nói mềm mại, đáng yêu vô cùng.
“Ừ!” Anh tư An đáp một tiếng, trong nháy mắt lại cười trở về dáng vẻ ngốc nghếch.
Chu Thanh Thảo trừng mắt không vui nhìn hắn: “Thằng bé nhát gan, anh vừa về đã dọa thằng bé, không thể tử tế được à?”
“Hì hì…” Anh tư An bị vợ trừng mắt xấu hổ cười hai tiếng, đưa tay vuốt mái tóc ướt đẫm mồ hôi.
Phải nói hình tượng của anh tư An lúc này thực sự không được tốt.
Ở ngoài vất vả nhiều ngày vừa nóng vừa mệt, quần áo trên người ướt rồi khô, khô rồi lại ướt, mồ hôi trên trán thấm ướt tóc, rũ rượi trên đầu, toàn thân bốc mùi chua của mồ hôi, chính hán cũng thấy ghét.
Hắn đột nhiên có chút hối hận, biết thế tắm rửa rồi mới đến, có lẽ như vậy sẽ không dọa đứa trẻ.
Chu Thanh Thảo thấy hắn như vậy có chút đau lòng, đưa đứa trẻ trong lòng cho bà An ở phía sau, tự mình đi lấy nước lạnh thấm khăn, đi tới lau mặt cho anh tư An: “Sao lại thành ra thế này? Làm việc bên ngoài có vất vả không?”
Những năm trước ở nhà cũng không ít việc phải làm nhưng cũng không đến nỗi như thế này, từ mặt đến cổ rồi cả cánh tay lộ ra đều đen xì, mơ hồ còn có thể thấy cánh tay bị cháy nắng bong tróc da.
“Trời nóng quá, anh và anh ba chạy bên ngoài mấy ngày, ngủ cũng chỉ có thể ở trên xe, về còn chưa kịp tắm rửa thay quần áo, lát nữa tắm rửa là được rồi.” Làm công việc chân tay vất vả nào mà không mệt nhưng đối mặt với sự đau lòng của Chu Thanh Thảo, hắn giống như ăn kem vào mùa hè, cả người thoải mái, mệt mỏi đến mấy cũng không còn thấy mệt nữa.
Ngửi thấy mùi trên người mình, hắn tự giác lùi lại hai bước, nói: “Trên người anh toàn mùi hôi, em tránh xa anh ra một chút, đừng để dính mùi hôi của anh.”
Chu Thanh Thảo cũng không lớn tuổi lắm, nếu không phải kết hôn sớm thì cũng chỉ là một cô gái nhỏ.
Lúc này, mắt cô ấy đỏ hoe: “Hôi thì hôi, em không chê anh.”
Nếu không phải có bà An và đứa trẻ còn ở đó, cô ấy đã muốn chạy đến ôm hắn.
Cô ấy biết làm việc bên ngoài cùng anh ba chắc chắn rất mệt, hai người đàn ông trưởng thành chạy bên ngoài, có lẽ còn ăn không ngon ngủ không yên.
Nhưng tưởng tượng ra và nhìn thấy tận mắt vẫn có rất nhiều cảm xúc khác nhau.
Bà An cũng đau lòng nhưng cũng hiểu, kiếm tiền nuôi gia đình là trách nhiệm của một người đàn ông.

Bình luận (0)

Để lại bình luận