Chương 269

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 269

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Xích mích
Không có bất kỳ manh mối nào, đương nhiên suy nghĩ của Nam Hi cũng sẽ không có kết quả.
Cho đến khi áp lực gây đau đớn trở nên tê liệt, cuối cùng vách đá trước mắt cũng hiện lên ánh sáng của trận pháp, phía sau vang lên tiếng của hai tu sĩ Hóa Thần kỳ.
“Xong rồi.”
Chỉ trong nháy mắt, Nam Hi đã cảm nhận được áp lực nặng nề rút đi như thủy triều. Nàng ngẩng đầu nhìn, rồi thử thu hồi linh lực.
Đê đã vững chắc, không còn cảnh tượng vỡ đê như trong cốt truyện.
Nàng thở phào nhẹ nhõm, vung tay vài cái, cảm thấy hơi mệt mỏi.
Tinh thần vừa mới thả lỏng, nhưng nàng chưa kịp nghĩ ngợi gì thì trên đầu đã đột nhiên có bóng râm, cơ thể cũng ấm áp lên trong chớp mắt.
Nam Hi hơi ngẩn ra, quay đầu đã thấy Lạc Đình Vân đang cầm ô che mưa cho nàng, quần áo và tóc đã được Lạc Đình Vân dùng linh lực hong khô.
Dù chàng không nói lời nào nhưng hành động này vẫn khiến Nam Hi cảm thấy một chút thân mật khác biệt so với trước.
Nàng chỉ mỉm cười với Lạc Đình Vân.
“Đa tạ sư muội.”
Cũng vào lúc này, tinh thần của nàng mới hoàn toàn thả lỏng.
“Rầm!”
Tiếng động đột ngột và sóng dao động khiến Nam Hi giật mình, vội vàng nhìn về phía phát ra âm thanh.
Chỉ thấy Tề Thiên đã bị đẩy lùi mấy chục bước bởi sóng dao động, linh lực trong tay Kỷ Hồi Châu không ngừng phóng về phía Tề Thiên.
Giọng hắn cực kỳ trầm thấp: “Ngươi vừa làm gì ta?”
Nam Hi nhíu mày, nghĩ đến cốt truyện, muốn tiến lên ngăn cản cuộc chiến này, nhưng cổ tay đã bị Lạc Đình Vân kéo lại.
Nàng quay lại nhìn thì thấy Lạc Đình Vân khẽ lắc đầu, nói: “Sư tỷ đừng vội, cứ xem trước đã.”
Giọng chàng rất bình tĩnh, trong bình tĩnh lại mang theo vẻ dịu dàng, là một giọng điệu rất thân thiết. Động tác của Nam Hi lập tức khựng lại, chỉ nhìn về phía Kỷ Hồi Châu.
Tề Thiên không nói một lời, chỉ cầm kiếm tiến lên.
Sau đó là cuộc chiến giữa hai người nổ ra, hai tu sĩ Hóa Thần kỳ đang bảo vệ đê, nhưng cũng không ngăn cản cuộc chiến của hai người.
Giới Tu Chân chính là như vậy, không dễ gì tham gia vào nhân quả của người khác, đúng sai thì trong lòng họ tự đánh giá.
Cho đến bây giờ Nam Hi vẫn chẳng hiểu mô tê gì, nhưng nhìn hai người đánh nhau kịch liệt, thậm chí nước trong hồ cũng bị ảnh hưởng, trở nên dữ dội hơn, nàng lại cảm thấy bình tĩnh lạ thường.
Nam Hi hỏi Lạc Đình Vân: “Sư muội, muội mệt không?”
Lạc Đình Vân vẫn cầm ô, nghe vậy thì bèn nhìn Nam Hi: “Vẫn ổn.”
Nam Hi liền dựa vào chàng.
Cảm nhận được lưng Nam Hi dựa vào, cơ thể Lạc Đình Vân vô thức căng thẳng, sau đó chàng chợt nghe thấy giọng nói có phần lười biếng của Nam Hi.
“Vậy thì để ta dựa một chút.”
Lạc Đình Vân đứng yên, ánh mắt dõi theo nhìn cuộc chiến giữa Kỷ Hồi Châu và Tề Thiên, không tránh né, cũng không có động tác gì thêm, chỉ để Nam Hi dựa vào.
Một lát sau, giọng chàng nhẹ nhàng vang lên.
“Được.”
Có người liếc nhìn về phía này, nhưng rồi lại dời mắt đi, tiếp tục chú ý đến cuộc chiến của hai người.
Kỷ Hồi Châu và Tề Thiên theo hai phái khác nhau. Kỷ Hồi Châu là pháp tu, Tề Thiên là kiếm tu, trong cùng cảnh giới, kiếm tu luôn có lợi thế hơn, nhưng lúc này hai người lại đánh ngang ngửa, trong phút chốc chưa thể thấy ai thắng ai thua.
Nam Hi cũng không hoàn toàn thờ ơ.
Nàng dự định sẽ ra tay ngăn cuộc chiến này lại ngay khi Kỷ Hồi Châu rơi vào thế yếu.
Nói là không tham gia vào nhân quả của người khác, nhưng nàng và Tề Thiên đã có nhân quả từ lâu, và người khác không biết sau này Kỷ Hồi Châu sẽ nhập ma, nếu biết thì họ cũng sẽ ra tay ngăn cản thôi.
Nàng và Kỷ Hồi Châu là bạn bè, càng không thể khoanh tay đứng nhìn.
Còn về hệ thống sau này sẽ như thế nào, có trừng phạt nàng hay không thì không nằm trong những điều Nam Hi cân nhắc.
Lạc Đình Vân nghe từng câu từng chữ tiếng lòng của Nam Hi, cuối cùng cũng thoát khỏi cảm giác căng thẳng, cúi đầu nhìn mái tóc đen của Nam Hi.
Sư tỷ của chàng luôn phải suy nghĩ nhiều như vậy.
Lại một tiếng va chạm dữ dội, trong màn mưa, xung quanh đều là hơi nước do cuộc chiến tạo thành, có phần cản trở tầm nhìn, mọi người đều không thấy rõ tình hình vừa rồi.
Hai tu sĩ Hóa Thần kỳ liếc nhìn đê phía sau, không hài lòng hét lên: “Chú ý chút, ảnh hưởng đến trận pháp thì không chỉ là chuyện của hai người các ngươi nữa đâu.”
Không ai đáp lại họ.
Nam Hi nhìn thấy bóng người mờ ảo trong hơi nước, cảm thấy có gì đó không ổn nên nheo mắt lại, đứng thẳng dậy.
Hình như tiếng đánh nhau dừng lại một lúc, sau đó Nam Hi nghe thấy tiếng va chạm của thân thể, chính là loại tiếng va chạm của nắm đấm vào cơ thể.
Bóng người trong hơi nước trở nên rõ ràng hơn. Nam Hi nhìn thấy thanh kiếm rơi xuống đất. Trong chớp mắt, Kỷ Hồi Châu lại vung nắm đấm vào mặt Tề Thiên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận