Chương 276

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 276

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Qua cơn sóng dữ này là ổn rồi
Không lâu sau, Lạc Đình Vân cũng hạ xuống, vô cùng chính xác đáp xuống bên cạnh Nam Hi. Khi nhìn thấy chàng, Nam Hi cảm nhận được hơi thở của chàng hơi bất ổn nên lo lắng nhìn qua.
“Sư muội, muội có ổn không?”
Lạc Đình Vân có bệnh ẩn đã không phải là bí mật, trong suốt trăm năm qua, chàng vẫn luôn điều dưỡng, mặc dù có hiệu quả nhưng vẫn chưa hoàn toàn chữa khỏi.
Nam Hi chưa bao giờ thật sự thấy Lạc Đình Vân phát bệnh, nhưng cũng biết rằng một khi xảy ra vấn đề thì chàng gần như không thể hành động, mà trong chiến trận thì tình trạng này là chí mạng.
Nhìn vào ánh mắt lo lắng của Nam Hi, môi Lạc Đình Vân hơi tái đi. Chàng mím môi, lắc đầu với Nam Hi.
“Ta không sao.”
Chàng cảm nhận được tình trạng của bản thân.
Thật ra không phải hoàn toàn không sao, chàng đã rèn luyện đặc biệt để ứng phó với tình hình chiến đấu trong cường độ cao và liên tục như thế này, vì vậy đến lúc này, ít nhiều gì chàng cũng đã thích ứng được, bệnh ẩn không dễ bị kích phát.
Dù vậy chàng vẫn cảm thấy linh lực trong cơ thể hơi rối loạn.
Nhưng chỉ là rối loạn mà thôi, chỉ cần điều chỉnh một chút là sẽ tốt hơn.
Nhìn thấy nét mặt của Lạc Đình Vân không có dấu hiệu khó chịu gì, Nam Hi mới yên tâm hơn chút.
Nàng ngồi thiền hồi phục, trong tay cầm một viên linh thạch.
Trước đây linh lực giới Tu Chân dồi dào, việc sử dụng linh thạch để tu luyện không nhiều. Phần lớn thời gian, linh thạch được sử dụng như tiền tệ hoặc dùng trong trận pháp và một số pháp khí như vật tiêu hao.
Nhưng từ khi thiên tai xảy ra, nồng độ linh khí giảm sút, thêm vào đó lúc này Nam Hi cần phải nhanh chóng phục hồi linh lực nên nàng trực tiếp sử dụng linh thạch.
Lạc Đình Vân nhìn tình trạng của Nam Hi thì không do dự nữa, cũng nhắm mắt ngồi thiền, bắt đầu phục hồi linh lực.
Chàng muốn theo kịp bước chân của sư tỷ.
Khi linh lực trong cơ thể Nam Hi hồi phục, nàng quay đầu nhìn Lạc Đình Vân một cái, thấy chàng vẫn đang dưỡng sức nên không nói gì, bay thẳng vào đám linh thú.
Bắt đầu một trận chiến mới.
Lạc Đình Vân mở mắt, nhìn thấy tay Nam Hi ngưng tụ linh lực, kiếm khí tỏa ra trắng như tuyết, sắc bén vung ra. Trong vòng vài chục mét xung quanh, linh thú hoặc bị chém làm đôi, hoặc mất chân mất tay, mất đi một phần sức chiến đấu.
Chỉ một nhát kiếm, ngầu vô cùng.
Lạc Đình Vân lại ngẩn người một chút, sau đó đứng dậy.
Linh lực trong cơ thể chàng cũng lại tràn đầy, vừa mới điều chỉnh một chút, mặc dù chưa hoàn toàn ổn định nhưng ít nhất cũng không còn rối loạn nữa, chỉ có đôi chút không vững.
Lạc Đình Vân lại không do dự gì lao vào trận chiến, chiến đấu ở một vị trí cách chỗ Nam Hi không xa không gần.
Thời gian trôi qua không biết bao lâu, có vẻ như trời đã tối mấy lần, hoặc có vẻ như luôn tối, đến cuối cùng, tay và suy nghĩ của Nam Hi đều dần trở nên tê liệt, chỉ còn lại những động tác máy móc là chém giết linh thú và tránh né đòn tấn công.
Nhưng may mắn thay, cuối cùng giữa đám linh thú và thành trì cũng có một khoảng trống.
Đại năng và linh thú cấp cao vẫn còn đang chiến đấu kịch liệt, nhưng nhìn kỹ, linh thú đã bắt đầu rơi vào thế hạ phong.
Nam Hi lại xuống nghỉ ngơi, nhìn bầu trời cuối cùng cũng có đôi chút ánh sáng, khẽ thở ra một hơi.
Trong trận chiến này không thể tránh khỏi thương tích, tay nàng có một vết thương sâu đến tận xương do bị mổ, lúc này nàng đã dùng đan dược trị thương, dược tu đang xử lý vết thương giúp nàng, Lạc Đình Vân ở bên cạnh lo lắng nhìn.
Nam Hi cười với Lạc Đình Vân, nói: “Không đau lắm.”
Thật ra nàng không muốn nói điều này, nhưng Lạc Đình Vân đang chăm chú nhìn vết thương, đôi mày đẹp nhíu chặt, dường như trong mắt không còn chỗ cho thứ gì khác.
Vì lo lắng, thậm chí trong mắt chàng còn có ánh lệ ẩn hiện.
Nam Hi cảm thấy sư muội lo lắng như vậy, nàng cũng nên nói gì đó.
Lạc Đình Vân nhìn nàng, không cảm thấy được an ủi chút nào, giọng nói rất nhỏ: “Suýt chút nữa đã bị mổ vào gân tay rồi.”
Có lẽ con linh thú đó đã nhắm vào Nam Hi từ lâu, tìm cơ hội lao vào tay phải nàng, may mà Nam Hi phản ứng kịp thời, nếu không dù có cứu chữa kịp thời, không để lại di chứng thì ít nhất thời gian này cũng không thể cầm kiếm tốt được.
Nhìn thấy nét mặt của chàng, Nam Hi không nghĩ ra thêm lời nào để an ủi Lạc Đình Vân nữa, chỉ khẽ thở dài.
Nàng ngẩng đầu nhìn lên, nói: “Qua cơn sóng dữ này là ổn rồi.”
Lạc Đình Vân cũng ngẩng đầu nhìn theo Nam Hi.
Họ đã cùng nhau chống lại đợt linh thú này nhiều ngày, cụ thể là bao nhiêu ngày thì khó mà nói rõ, nhưng nhìn ra ngoài, linh thú vẫn dày đặc, có vẻ như số lượng không hề giảm.
Lạc Đình Vân bất giác đưa tay ra sau để chống đỡ.
Từ ngày hôm trước, tay chàng đã bắt đầu run lên, nhưng may mà khi cầm kiếm thì sẽ không run nữa, không ảnh hưởng đến trận chiến.

Bình luận (0)

Để lại bình luận