Chương 281

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 281

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Thật đáng tiếc, một người đẹp thế này
“Lạc Đình Vân sao vậy?”
“Hình như có chuyện gì đó, độ kiếp thảm đến đâu cũng không nên như vậy chứ.”
“Nghe nói sức khỏe Lạc Đình Vân luôn không tốt, bệnh ẩn trên người vẫn luôn là quả bom hẹn giờ.”
“Bệnh này sớm không tái phát muộn không tái phát, lại tái phát vào lúc này, thật là đòi mạng mà.”
Lời cuối cùng vừa nói ra, Nam Hi đã nghe ra có đôi chút thở dài và tiếc nuối không rõ trong đó, khiến nàng không nhịn được nhíu mày.
Giọng điệu này cứ như đã ngầm thừa nhận rằng Lạc Đình Vân rất khó, hoặc nói là không thể vượt qua lôi kiếp lần này.
Uy lực của thiên lôi không phải chuyện đùa, tu sĩ bình thường đối mặt với lôi kiếp còn phải dốc toàn lực để chống lại, điều chỉnh trạng thái của mình, dù là như vậy thì phần lớn người qua được lôi kiếp cũng phải máu thịt be bét, tựa như mất nửa cái mạng.
Còn với những ai gặp phải việc mất đi ý thức, hoặc có chuyện xảy ra khi đối phó với thiên lôi thì quả thật là chưa có một ai sống sót nổi.
Sự thật là như vậy! Nhưng dù vậy, Nam Hi vẫn không nhịn được nhíu mày, nhìn chằm chằm về phía Lạc Đình Vân.
Thiên kiếp đã bắt đầu, lúc này dù là Lý Vân Tranh thì cũng không có khả năng cứu Lạc Đình Vân, có muốn cứu người cũng chỉ có thể đứng nhìn bên ngoài.
Không ai biết lúc này Lạc Đình Vân đang chịu đựng nỗi đau như thế nào, chỉ có thể thông qua tình trạng của chàng để phán đoán xem Lạc Đình Vân có thể chịu đựng được bao lâu.
Khi đạo lôi kiếp thứ mười một giáng xuống, đã có người không nhịn được thở dài.
“Tình trạng của nàng ta tựa như dây cung đã kéo căng, e rằng…”
Lúc này tình trạng của Lạc Đình Vân là gì nhỉ? Chàng đã không đứng vững nổi nữa, một đầu gối quỳ xuống, khi cúi đầu, mái tóc như dải lụa rủ xuống theo động tác của chàng, che khuất khuôn mặt.
Chàng thở dốc không kiểm soát được.
Tình trạng như vậy chứng tỏ cả trong lẫn ngoài đều đã mất phòng thủ, để lộ trạng thái yếu ớt nhất.
Lúc này đối mặt với thiên lôi, hậu quả thật không thể tưởng tượng.
Nhưng đến đạo thứ mười hai, mười ba… Lạc Đình Vân vẫn cứng cỏi chịu đựng bốn đạo thiên lôi bằng tình trạng này.
Dù giai đoạn đã không giữ được dáng vẻ này nữa, dù không còn ai nghĩ chàng có thể sống sót nhưng chàng vẫn kiên cường chống đỡ từng đạo một.
Nam Hi chỉ nhìn Lạc Đình Vân, trái tim nàng không ngừng siết chặt, dần dà đã căng thẳng đến mức quên cả thở.
Lôi kiếp Nhị Cửu có mười tám đạo, lúc này đã là mười lăm đạo, có nghĩa là thêm ba đạo nữa, Lạc Đình Vân sẽ vượt qua lôi kiếp Nguyên Anh này, cũng vượt qua tử kiếp của chàng, đón nhận sự sống mới.
Nhưng ba đạo lôi kiếp tiếp theo sẽ là ba đạo mạnh nhất, cũng là nguy hiểm nhất của lôi kiếp Nguyên Anh.
Đạo lôi kiếp thứ mười sáu cuồn cuộn gần một ngày, những người ngẩng đầu nhìn đều có thể cảm nhận được áp lực đáng sợ đó, càng có thể cảm nhận được sức mạnh mênh mông trong đó.
Có người không nhịn được kinh ngạc.
“Sao lại thế này? Uy lực của thiên lôi đột nhiên tăng lên nhiều như vậy, hoàn toàn không giống lôi kiếp Nguyên Anh.”
Dù chưa đánh xuống nhưng mọi người đều đã cảm nhận được sức mạnh đáng sợ trong đó.
Nhưng trải qua một ngày, có vẻ như Lạc Đình Vân đã hồi phục được một chút, chàng điều chỉnh tư thế, cố gắng đứng lên, lại ngẩng đầu nhìn trời.
Mái tóc dài rũ xuống, để lộ gương mặt trắng bệch nhưng cực kỳ đẹp đẽ, khí vận xung quanh làm vạt áo chàng bay lên.
Mỹ nhân đứng giữa một vùng hoang vu, quanh chàng là những tia chớp tím lóe lên, đây là một cảnh tượng rất thu hút, nhưng hiếm hoi thay, trong lúc này Nam Hi lại không chú ý đến vẻ đẹp của Lạc Đình Vân.
Chẳng bao lâu sau, lôi kiếp đã được chuẩn bị từ lâu bắt đầu giáng xuống chàng, mang theo sức mạnh có thể phá vỡ bầu trời, rót thẳng vào thân thể Lạc Đình Vân.
Tia chớp bao trùm, hoàn toàn che khuất bóng dáng của Lạc Đình Vân, ngay cả Nam Hi cũng đã đánh giá thấp sức mạnh của tia chớp này, sức mạnh đó không giống như muốn tôi luyện con người mà là muốn giết chết Lạc Đình Vân.
Trái tim Nam Hi lại thắt lại một lần nữa.
Ít nhất phải hai khắc, Nam Hi không thể nhìn thấy bóng dáng của Lạc Đình Vân trong tia chớp.
Sau đó ánh chớp dần mờ đi, tan biến, khi nhìn thấy bóng dáng người, Nam Hi còn có thể nghe thấy tiếng hô kinh ngạc của người khác.
Lạc Đình Vân không còn đứng nữa, cũng không còn nửa quỳ mà là nằm dưới đất, có vẻ như trên thân thể chàng đã chảy máu, làm nhuộm đỏ bộ quần áo nhạt màu.
Đôi mắt khép hờ, không thể biết chàng còn có ý thức hay không.
Xung quanh lại bắt đầu thảo luận sôi nổi.
“Còn tỉnh không?!”
“Thật đáng tiếc, một người đẹp thế này.”
“Đúng lúc gặp bệnh cũ phát tác, nếu không với thiên phú của Lạc Đình Vân, muốn vượt qua lôi kiếp Nguyên Anh cũng rất dễ dàng.”
“Không nói gì khác, chỉ riêng cường độ của lôi kiếp này cũng đã khiến người ta khó hiểu, ta đã biết tại sao tu luyện lại gọi là làm chuyện nghịch thiên rồi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận