Chương 13

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 13

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ninh Oản mỉm cười, hơi khom người hành lễ, “Quốc sư lớn nhân.”
Thanh âm nàng như chim hoàng oanh, thanh thúy êm tai, đột nhiên không kịp phòng ngừa mà kích thích đáy lòng Vân Trần, khiến hắn có chút xuất thần.
Là một nữ tử xinh đẹp.
Khó trách có thể mê hoặc được quân vương……
Hắn sắc mặt hơi trầm xuống, nhàn nhạt nói “Gặp qua trưởng công chúa điện hạ.”
Ninh Oản ngơ ngẩn.
Bọn họ là lần đầu gặp mặt, vì cái gì nàng lại cảm giác được Vân Trần đối với nàng có địch ý? Nàng làm sai cái gì sao?
Còn tưởng rằng Phi Hạc Quan là cái thế ngoại đào nguyên.
Ninh Oản thở dài, tâm tình vừa còn cao hứng liền trầm xuống, cố thu liễm tươi cười, chậm rãi khôi phục thành dáng vẻ thận trọng trong hoàng cung.
“Làm phiền quốc sư.”
Sau khi hai bên gặp nhau, Vân Trần bắt đầu từ chính điện dẫn nàng đi tham quan một vòng, cuối cùng mang nàng đến một góc sân nhỏ ở Đông Bắc
“Nơi này là chỗ ở của điện hạ, ta đã phái người quét dọn qua. Nếu là điện hạ còn có yêu cầu gì, xin mời người của điện hạ hoặc là làm Hạc Vũ cùng Phi Vũ lại đây tìm ta.”
Hạc vũ cùng phi vũ là hai người đạo đồng của hắn. Ninh Oản đang muốn cùng hắn nói lời cảm tạ, lại thấy hắn từ trên xuống dưới đánh giá chính mình liếc mắt một cái, rồi rời đi
Hắn vừa đi, Uy Nhuy liền không cao hứng “Điện hạ, quốc sư như thế nào…… Như thế nào như vậy? ”
“Hắn ở trước mặt hoàng huynh cũng có thể như vậy, huống chi là ta. Bên ngoài không thể so với trong cung, chú ý lời nói cùng hành động.”
Uy Nhuy vội vàng nói “Điện hạ thứ tội, nô tỳ sẽ chú ý nhiều hơn.”
Nửa tháng trôi qua thực nhanh
Vân Trần mỗi ngày sáng sớm tập võ, buổi sáng ở lớn điện đả tọa tụng kinh, buổi chiều ở chính mình trong viện đọc sách, buổi tối rất sớm liền nghỉ ngơi. Ninh Oản phái Uy Nhuy thăm hai lần, liền dừng lại.
Nhưng mà điều khiến nàng lo lắng nhất vẫn là trạng thái thân thể của nàng.
Lúc trước nàng ở trong cung bệnh đến muốn chết đi sống lại, tới nơi này nửa tháng thuốc cũng chưa uống, cư nhiên thần tốc mà chuyển biến tốt đẹp lên.
Vì thế, buổi sáng hôm nay, Ninh Oản cố ý ở trước chính điện chờ Vân Trần.
Nghe nàng đơn giản nói, Vân Trần khẽ gật đầu, “Điện hạ rời đi hoàng cung, tự nhiên sẽ chuyển biến tốt đẹp, ở nơi nào đều giống nhau. Chỉ là nơi này thanh tịnh một chút, càng thích hợp điện hạ tịnh dưỡng.”
Ninh Oản gật đầu, lại nhịn không được ho nhẹ hai tiếng, “Bệnh này của ta có thuốc nào chữa khỏi không?”
“Tạm thời không có.”
Nàng tự mình lại đây, Vân Trần thái độ vẫn là như vậy lạnh lùng, ôm tràn đầy địch ý, ngay cả kiên nhân nói thêm vài câu đều không có.
Ninh Oản nhịn không được hỏi “Nếu ta có làm điều gì không đúng, mong quốc sư nói thẳng……”
Vân Trần đánh giá nàng.
Thiếu nữ ăn mặc tố y, bởi vì tạm trú ở Phi Hạc Quan, chỉ mang một cây trâm bạc, không có trang sức gì thêm. Dù vậy, cũng không che giấu đi được được mỹ mạo nàng
Trước chính điện có gió thổi mạnh, thiếu nữ bị gió thổi qua, giống như đóa hoa lê trắng đung đưa trong gió lạnh, khiến người ta thương cảm.
Vân Trần mạc danh mà bực bội.
Nàng chính là dùng tư thế này mị hoặc quân vương sao?
Ninh Oản còn chưa trả lời, Vân Trần đã đi xa.
Phi Hạc Quan nhìn như náo nhiệt, kỳ thật trừ bỏ thành tâm khách hành hương, chỉ có Vân Trần cùng hai người đạo đồng, cùng với mười mấy người đệ tử. Ninh Oản từ trong cung mang theo người đều nhiều hơn so với nơi này
Vân Trần có câu nói không nói sai, nơi này rời xa trần thế, thật sự là một nơi tốt để tịnh dưỡng.
Để bài tỏ lòng biết ơn, Ninh Oản sai Uy Nhuy làm vài món quà tặng cho hắn, phát hiện thái độ Vân Trần vẫn luôn lạnh lùng như, Ninh Oản liền mặc kệ hắn.
Nàng tốt xấu gì cũng là trưởng công chúa, luôn vội vàng mà tiến đến trước mặt quốc sư lấy lòng hắn, vậy mà hắn còn tỏ thái độ như vậy.
Uy Nhuy nói cho nàng biết nơi này có một suối nước nóng nhưng mà ở Tây Bắc, hơi xa so với sân nàng ở Đông Bắc, chỉ khi có sự cho phép của quốc sư mới có thể vào. Nhưng mà hai cái đạo đồng nghe nói trưởng công chúa phải dùng suối nước nóng, thực mau liền đi hỏi ý quốc sư, nói là tùy nàng dùng như thế nào.
Ninh Oản lúc này mới đem Vân Trần ném sau đầu, vui vẻ mà chuẩn bị đi suối nước nóng.
Nhiều năm trước nàng đã cùng Thái Hậu đi suối nước nóng một lần, từ đó vẫn luôn ở trong cung, chưa từng ra ngoài
Về đêm, trăng sao thưa thớt.
Ninh Oản mang theo hai cung nữ bên người đi suối nước nóng ở Tây Bắc. Còn chưa có vào cửa, đã ngửi tới một hương vị cổ nhạt nhẽo.
Nàng cười nói “Xem ra là nơi này.”
Đây là một đình viện cực kỳ trống trải, hoa cỏ được chăm sóc tỉ mỉ, vừa thấy liền biết được chăm sóc rất cẩn thận.
Bây giờ là mùa thu, mùi hoa mộc thơm ngào ngạt phảng phất trong sân, thật sảng khoái. Nhìn trên đầu có vầng trăng khuyết treo cao trên trời, thưởng nguyệt vẫn là chỗ tốt, khó trách phải xin phép quốc sư mới được vào.
Không có ai trong phòng, chỉ có một tấm bình phong và vài bộ quần áo sạch trên ghế. Đi sâu vào trong còn có một giếng trời nữa, tiếng nước suối róc rách phát ra từ ngôi nhà phía sau giếng trời.
“Điện hạ, là nơi này.”
Uy Nhuy đi trước dò đường, vội vàng đưa nàng tới đó. Ninh Oản mới vừa đi vào, bị khí nóng đến mức không thể mở ra được đôi mắt, một hồi lâu mới thấy rõ đồ đạc được bày biện trong phòng.
Trong phòng này đồ đạc tương đối đơn giản, cửa ra vào có hai tấm bình phong, ở giữa là một bể tắm cực kì rộng, bên cạnh bể tắm có một tảng đá bằng phẳng đủ rộng để nàng có thể lăn lộn trên đó.
Hai người cung nữ cười đem Ninh Oản đỡ đến bên cạnh tảng đá, đem tảng đá rửa sạch sẽ, để nàng nằm ở trên đó xoa bóp bả vai nàng
Kiêm Gia một bên xoa một bên hâm mộ nói “Da thịt điện hạ đẹp đến nỗi nô tỳ đều không biết phải nói như thế nào.”
Uy Nhuy cười hì hì theo sau “Điện hạ chúng ta là tiên nữ từ cung trăng hạ phàm xuống.”
Bị Ninh Oản cười mắng “Hai người thật lắm lời.”
Da thịt của Trưởng công chúa điện hạ mịn như tuyết, toàn thân không một tỳ vết. Hai nàng đối với da thịt điện hạ, cũng không dám dùng quá sức, sợ không cẩn thận nhéo hỏng.
Kiêm Gia không chút để ý nói “Chả trách Thái Hậu nương nương muốn giữ chân điện hạ thêm hai năm, điện hạ đẹp như vậy, không biết tương lai điện hạ sẽ gả cho người nào……”
Ninh Oản mặt đỏ lên, vẫy tay xua đuổi nàng đi “Đi đi đi, tiểu nha đầu nói bậy cái gì đó.”
Khi chủ tớ ba người cười đùa, Uy Nhuy bỗng thất thanh kêu lên “Điện hạ, ngài, ngài làm sao lại bị thương ở chỗ này?”
Ninh Oản xoay người lại, nhìn thấy trên mông có một vết bầm tím. Bởi vì nước da trắng của nàng, vết bầm tím này liền rất chói mắt.
“Có lẽ là đu.ng phải chỗ nào, không sao cả, không đau.”
Lúc trước Ninh Oản bệnh đến hộc máu, Kiêm Gia cùng Uy Nhuy không có hầu hạ tốt cho nàng, không bị bệ hạ cùng Thái Hậu giáng tội, đã là may mắn. Gần đây, hai nàng đều dốc lòng hầu hạ. Lúc này đột nhiên thấy vết thương nàng, đều bị dọa nhảy dựng.
Nói là va chạm, kỳ thật chỉ có Ninh Oản chính mình biết, đây là nơi yêu thích của Tiêu Huyên.
Ninh Oản dịu dàng an ủi các nàng, lại lần nữa nằm sấp xuống để hai nàng xoa bóp, trên mặt cũng đã bay lên rặng mây đỏ.
Khi Tiêu Huyên cùng nàng hoan ái, bất luận là trên tay hay là dưới thân, đều là như vậy mạnh mẽ. Tiêu Huyên cực kỳ thích da thịt của nàng, thường xuyên hung hăng bóp eo nàng hoặc là ở trên mông, sau đó là ở giữa hai chân nàng.
Vô số cảnh gợi tình từ trong đầu bay qua, Ninh Oản lắc lắc đầu, ám chỉ chính mình dừng lại hồi tưởng, lại khống chế không được.
Bàn tay mạnh mẽ của hắn, ngang ngược va chạm, những nụ hôn thâm tình của hắn nhiều lần đều có thể đem nàng mang lên mây mỗi khi….
Ninh Oản thần sắc vừa động, có chút ngượng ngùng.
Chỉ là đơn giản mà hồi tưởng trong chốc lát, cư nhiên ướt…
Ninh Oản không nghĩ làm hai người cung nữ phát hiện manh mối, liền ho nhẹ một tiếng, “Các ngươi đi ra ngoài trước đi, ta tự tắm rửa một mình cũng được, rất nhanh sẽ ra.”
“Vâng.”
Hai người đóng cửa lại. Ninh Oản ngồi trên bờ, hơi đỏ mặt, múc một thìa nước đổ vào giữa hai chân, chậm rãi xoa nắn.
Nếu Tiêu Huyên nhìn thấy cảnh này, sợ là muốn đem nàng ấn ở nơi này, ngay tại chỗ tử hình.
Tiêu Huyên, Tiêu Huyên, lại là Tiêu Huyên.
Rõ ràng lúc trước còn sợ hắn sợ đến muốn chết, hiện tại lại không tự giác mà nhớ về hắn.
Nàng nhắm hai mắt, không tự giác mà rên ɾỉ.
“A, bệ hạ, a…… Nơi đó……”
Ninh Oản đắm chìm trong cảm xúc của mình, hoàn toàn không để ý rằng một bóng người đang ngồi thiền đã chết lặng ở đầu kia.
Nàng nhìn không thấy Vân Trần, Vân Trần lại có thể nhìn đến nàng.
Hắn nhìn thấy Ninh Oản nâng hai luồng vú, nhẹ nhàng mà xoa nắn, những ngón tay dài khéo lóe lướt qua mỗi một tấc da thịt trên toàn thân, thậm chí còn thò tay vào chỗ thân mật cuat nử tử, chậm rải vuốt ve xoa nắn. Một đôi chân ngọc nhẹ nhàng đạp trên mặt nước, bắn tung tóe những tia nước sáng lấp lánh
Nàng giống như một con yêu tinh vừa ra khỏi nước, toát ra một sự cám dỗ chết người.
Vân Trần chỉ là xa xa nhìn, đã bị động tác nàng đốt cháy làm hắn đứng ngồi không yên.
Hắn biết chính mình bị Ninh Oản câu ra tình du͙c, miễn cưỡng tụng mấy lần kinh văn, mới đem tà hỏa áp xuống, lại nghe thấy kia một câu “Bệ hạ”.
Trong nháy mắt, hắn mất hết lý trí
Tuy rằng hắn đã sớm nghĩ bệ hạ cùng trưởng công chúa có tư tình, nhưng tận mắt nhìn thấy lại là hoàn toàn khác biệt
Nội tâm quay cuồng nặng nề chua xót cùng phẫn nộ, cũng không biết cảm xúc này từ đâu mà đến.
Ánh mắt Vân Trần nặng nề, nhìn theo Ninh Oản súc rửa sạch sẽ, chậm rãi rời đi, mới khẽ cười lạnh một tiếng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận