Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chủ tớ ba người trở về tiểu viện, Kiêm Gia hầu hạ nàng vắt khô tóc, dọn giường cho nàng, lúc này mới yên tâm lui ra.
Sức khỏe của điện hạ không tốt, Uy Nhuy thông minh hơn một chút liền ngủ ở giường bích sa để dễ dàng chăm sóc điện hạ. Chờ nàng ngủ say, Uy Nhuy mới thổi đèn, yên tâm mà ngủ.
Trong phòng khẽ tịch một mảnh, chỉ có tiếng gió thổi qua những ngọn cây trong đình viện. Ninh Oản sau khi ngâm mình trong nước nóng, toàn thân trên dưới hết sức thoải mái, lúc này đang ngủ ngon lành, lại bỗng nhiên bị bịt kín miệng.
Ninh Oản bừng tỉnh, đối phương lại lạnh lùng mà ở bên tai nàng uy hiếp “Đừng nhúc nhích.”
Ninh Oản hoảng loạn mà trợn mắt, thấy mặt đối phương, tức khắc choáng váng.
Quốc sư Vân Trần?
Hắn không phải không thích nhìn thấy nàng sao, đêm khuya như thế nào lại lẻn vào trong phòng nàng?
Đôi mắt nàng sửng sốt, không biết suy nghĩ cái gì. Vân Trần lại lập tức xốc chăn lên, đè ở trên người nàng, kéo đai lưng nàng.
“Ô ô ô……”
Ninh Oản sợ hãi, mới ý thức được quốc sư không dính khói lửa phàm tục thế nhưng lại tới khinh bạc nàng, vội vàng giãy giụa.
Vân Trần lại cười lạnh một tiếng, dán ở bên tai nàng nói nhỏ “Bệ hạ muốn cùng ngươi hoan ái, ngươi cũng như vậy giãy giụa?”
Một câu liền làm sắc mặt Ninh Oản trắng bệch.
Hắn đã biết, hắn cư nhiên đã biết
Hắn như thế nào sẽ biết…… Trừ bỏ hắn, còn có bao nhiêu người biết……
Hắn cười lạnh “Ngươi thử gọi người thử xem.”
Nàng trong đầu một mảnh hỗn loạn, Vân Trần thấy nàng không dám ra tiếng, liền buông lỏng miệng nàng, kéo vạt áo nàng ra.
Vừa rồi xuyên qua sương mù, thấy không rõ lắm, lúc này tận mắt nhìn thấy làn da trắng nõn sáng bóng của nàng, tuy là Vân Trần tâm tình kiên định, cũng nhịn không được vươn tay ra, ở trên người nàng vuốt ve xoa nắn, để lại một dấu vết sâu nặng.
Làn da của nàng cảm giác rất tốt, mềm mại lại kiều nộn, chỉ cần chạm vào, liền yêu thích không thể buông tay.
Tay hắn rất lớn, Ninh Oản bị hắn làm đau, lại không dám kêu, đành phải dùng sức đẩy hắn ra “Đừng như vậy, ngươi buông ta ra, đau quá, đau quá……”
Ngược lại hắn cười lạnh “Đau liền chịu đựng.”
Yêu nữ mê hoặc hoàng đế. Hại hoàng đế còn chưa đủ, còn muốn làm loạn tâm trí của hắn.
Hắn oán hận mà nghĩ.
Ninh Oản đã sớm bị hắn lột đến không còn một mảnh, lạnh run mà nằm dưới thân hắn.Vân Trần chỉ cảm thấy dưới thân bạo trướng, cái gì đều không quan tâm liền tách chân nàng ra, đỡ phân thân muốn nhét vào hoa huyệt .
Nhưng mà không có màn dạo đầu, Ninh Oản lại bị hắn làm cho một chút khoáı cảm đều không có, hoa huyệt thập phần khô khốc. Hắn nhét vào trong, làm cho Ninh Oản đau đến phát run, liên tục chống đẩy.
“Không cần, đau, không cần……”
Nàng run như lá rụng trong gió thu, nước mắt lăn dài trên mặt. cuộn rơi xuống. Vân Trần lạnh giọng nói “Như thế nào, ngươi yêu nữ này, ta không phải bệ hạ, ngươi liền không muốn phụng bồi sao? Ngươi ở bên cạnh bệ hạ, đến tột cùng có mục đích gì? Nói ”
Hắn còn ở hướng trong đẩy, Ninh Oản đau đến sắp ngất đi, cố liều mạng nhịn xuống đau đớn, nước mắt lưng tròng nói “Cái gì mê hoặc bệ hạ, cái gì yêu nữ? Ta chỉ là một cô nhi, ta không cha không mẹ, một người thân đều không có, chỉ có Thái Hậu nương nương xem ta như ruột thịt…… Vì sao phải mê hoặc bệ hạ…… Đau quá, ngươi buông ta ra, đau quá……”
Vân Trần không tin, mặt âm trầm “Vậy ngươi vì sao cùng bệ hạ có tư tình? Bệ hạ bị ngươi mê hoặc đến như vậy, liền vận mệnh quốc gia đều không để ý tới, ngươi còn nói mình không phải yêu nữ? ”
Ninh Oản vừa tức vừa đau, bi thương nói “Yêu nữ? Xin hỏi quốc sư lớn nhân, bệ hạ muốn cưỡng bách ta, ta lẻ loi một mình, lại là một nữ tử yếu đuối, sao có thể phản kháng? Cho dù ngươi có muốn dùng cái cớ này để tới cưỡng bách ta, ta lại làm sao dám kêu to? Ngươi là quốc sư, như thế nào cùng bệ hạ giống nhau không nói lý? Các ngươi thật đúng là cá mè một lứa……”
Quốc sư ban đêm xông vào tẩm trướng nàng, muốn khinh bạc nàng, còn định tội danh trên đầu nàng nói nàng mê hoặc bệ hạ, đây là đạo lý gì
Ninh Oản vô cùng tức giận, nước mắt lưng tròng nhìn hắn, trong mắt tràn đầy oán hận, thật là nhìn thấy mà thương
Nghe thấy trong đó nội tình, Vân Trần do dự.
Hắn biết Ninh Oản bạc mệnh, cùng hoàng đế xung đột, có khả năng sẽ chậm trễ vận mệnh quốc gia. Nhưng mà hoàng đế thà tình nguyện mạo hiểm còn hơn đuổi Ninh Oản đi.
Nếu Ninh Oản không sinh bệnh, nàng hiện tại khả năng còn bị hoàng đế giam giữ bên người.
Có Ninh Oản ở bên, Hoàng Đế liền không giống một minh quân.
Muốn nói nàng không ảnh hưởng đến hình tượng minh quân của Tiêu Huyên, Vân Trần vẫn là không tin. Chính là biểu tình Ninh Oản không giống nói dối, hắn nhất thời do dự
Bất tri bất giác vẻ mặt của hắn thả lỏng lại, “Ngươi nói, là bệ hạ cưỡng bách ngươi?”
Ninh Oản lẳng lặng mà rơi lệ, gật đầu.
“Ta cập kê đêm đó, hắn liền chiếm đoạt ta…… Nếu không ta là trưởng công chúa, hà tất gì cùng bệ hạ dây dưa.” Nàng nhắm mắt lại, nước mắt làm ướt đẵm gối, “Ngươi nếu là không tin, liền giết ta lấy đầu ta đem đi gặp bệ hạ…”
Cho dù có Thái Hậu ở trước mặt, nàng cũng muốn làm ra bộ dáng hiểu chuyện. Mà nàng từ nhỏ dưỡng ở trong cung, bơ vơ không nơi nương tựa, ngay cả một người bạn trong cung đều không có.
Bị Tiêu Huyên cưỡng bách đến bây giờ, nàng ủy khuất mà giữ trong lòng rốt cuộc nhịn không được nữa mà nức nở khóc.
Ninh Oản thật sự là không nghĩ tới, nàng tự nhiên sẽ đối với quốc sư nói toạc ra chân tướng trong tình cảnh này
Độ tay lạnh lẽo của Vân Trần dừng ở trên mặt nàng, Ninh Oản toàn thân căng thẳng, lại bị hắn nhẹ nhàng lau đi nước mắt, thở dài “Đừng khóc.”
Hắn ngữ khí bỗng nhiên ôn nhu, Ninh Oản nghẹn họng sửng sốt
Vân Trần lẳng lặng nhìn nàng, tuy rằng không quá tin nàng, nhưng cũng không còn địch ý trước đó.
Hắn dùng ống tay áo tinh tế lau khô nàng nước mắt, lại sửa sang lại tốt tóc mai nàng, nhẹ giọng nói “Ngươi đừng khóc, ngươi thân thể yếu đuối, khóc dễ dàng thương thân.”
Ninh Oản ngơ ngẩn hỏi “Ngươi tin ta?”
“Ta tin vào đôi mắt ta.” Hắn nghiêm túc mà nói, “Theo như lời người nói, đây không phải lỗi của ngươi mà là của bệ hạ.”
Dù sao hắn cũng là quốc sư, lúc nói chuyện của Bệ hạ, hắn như vậy bình tĩnh thản nhiên, không có bất kỳ cảm giác phản bội nào. Huống chi, Tiêu Huyên mới đăng cơ không bao lâu, trong mắt hắn chỉ là một con ấu tể không có móng vuốt sắc bén, cho nên hắn cũng không có gì đáng sợ.
Ninh Oản nghe vậy, lại nhìn hắn, ngơ ngẩn mà rơi lệ.
Hắn tin nàng?
Vốn không quen biết, vừa mới quen biết, hắn tin nàng?
Nước mắt nàng lại chảy càng dữ dội hơn, Vân Trần xem đến trong lòng không đành lòng, muốn giúp nàng lau, lại đã quên hai người đang trong tư thế xấu hổ.
Ninh Oản thân mình đã bị Tiêu Huyên dạy dỗ đến cực kỳ mẫn cảm. Phân thân của hắn còn để ở hoa huyệt, khi hai người thấp giọng nói chuyện , Ninh Oản dần dần thả lỏng, hoa huyệt đã thấm ướt. Vân Trần trong lúc vô ý động thân, liền thuận lợi mà cắm vào một đoạn.
“A……”
“A a……”
Hai người hô hấp đều là đồng thời căng thẳng. Ninh Oản không nghĩ tới hắn đột nhiên cắm vào, đột nhiên không kịp phòng ngừa, Vân Trần là chưa từng cùng nữ nhân hoan ái, liền bị hoa huyệt nàng hút đến da đầu tê dại, suýt nữa mất đi lý trí.
Ninh Oản hai mắt ngập nước, “Vân Trần……”
Vân Trần không thể nói là khó chịu vẫn là khoáı cảm, đúng là cưỡi lên lưng cọp khó leo xuống, lại nghe thấy âm thanh nàng kêu mình.
Cuối cùng một tia lý trí ầm ầm đứt gãy.
Vân Trần theo bản năng hướng vào trong va chạm, đem nàng thao. Dục căn bị nàng hoàn toàn bao bọc lấy, cảm giác sung sướng khiến toàn thân hắn tê dại, hận không thể liền hai cái trứng dái cũng muốn nhét vào đi.
“A ……”
Chiếc giường Bạt Bộ kẽo kẹt một tiếng, Ninh Oản nhịn không được rên ɾỉ, cùng hắn bốn mắt nhìn nhau, từng người thở dốc. Vân Trần nhìn khuôn mặt nhỏ nàng ửng đỏ, không biết nàng là thẹn thùng, hay là ngượng ngùng mà cự tuyệt.
“Điện hạ, điện hạ? Ngài tỉnh rồi sao? Có phải hay không thân thể không khoẻ?”
Bên này nháo ra động tĩnh, đem Uy Nhuy bừng tỉnh.
Ninh Oản không dám lộn xộn, nơm nớp lo sợ mà nhìn Vân Trần, không biết nên làm như thế nào.
Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ, nếu như bị phát hiện……
Vân Trần lại trở tay vung lên, đánh mạnh vào sau cổ Uy Nhuy, làm nàng hôn mê.
“Có thể sao?”
Hắn thấp giọng dò hỏi, Ninh Oản đỏ bừng mặt, nhẹ nhàng ân một chút.
Đều đã như vậy, còn có cái gì mà cự tuyệt.
Dưới thân khoáı cảm không ngừng đánh úp. Vân Trần nghĩ, nàng dù là cự tuyệt, hắn cũng muốn thao một lần. Liền đỡ hai chân nàng, đối với hoa huyệt mạnh mẽ thao vào.
Chiếc gường theo động tác hắn hung hăng mà loạng choạng, kêu cọt kẹt không ngừng. Ninh Oản chịu đựng khoáı cảm nhỏ giọng hỏi “Nàng không có việc gì chứ?”
“Chỉ là ngất xỉu.”
Vân Trần một bên thao nàng, một bên nhìn nàng.
Nàng hô hấp dồn dập, hai má ửng hồng, cái trán thấm đầy mồ hôi. Môi dưới bị nàng gắt gao cắn, ánh mắt động lòng người.
Không hổ là đệ nhất mỹ nhân kinh thành, nằm ở đệm chăn như vậy như cũ mà làm rung động lòng ngươi.
Nàng bị hắn thao đến trước sau đong đưa, một đôi vú cũng trên dưới xóc nảy phập phồng, tạo ra một đường cong duyên dáng
Vân Trần không ngọn nguồn mà nghĩ đến động tác nàng ở suối nước nóng. Chờ hắn lấy lại tinh thần, hai tay của hắn đã bao lại một đôi thỏ trắng, hung hăng mà xoa nắn.
Đôi tay chạm tới đâu đều là cực hạn mềm mại.
Nhân gian tuyệt sắc.
Hắn yêu thích không buông tay, dùng sức quá mạnh, nàng ưm ư một tiếng “Đau…… Nhẹ điểm được không, nhẹ điểm, a……”
Vân Trần nhướng mày, dựa theo nàng nói, nắm hai luồng vú nàng nhẹ nhàng xoa bóp. Mắt thấy thiếu nữ dần dần mà thả lỏng xuống, theo động tác hắn thao lộng hừ hừ ra tiếng.
Nguyên lai chỉ là vuốt ve, là có thể làm nàng thoải mái như vậy? Còn như nơi khác thì sao?
Vân Trần tuy rằng là lần đầu tiên cùng nữ tử hoan ái, lại suy luận, bắt lấy thỏ ngọc đôi tay dùng xảo lực, lại cúi đầu ở bên cổ nàng liếm mút.
Trên người dưới thân đều là tiếng nước lầy lội, Ninh Oản đỏ mặt, không đành lòng nghe.
Này thật đúng là quá mắc cỡ……
Bên trong chiếc màn ngủ đơn sơ, thiếu nữ mảnh khảnh bị một nam tử cao gầy ôm chặt chẽ đè nặng thọc vào rút ra. Toàn thân trên dưới làn trắng nõn nàng trải rộng tím xanh dấu hôn, so Tiêu Huyên chỉ có hơn chứ không kém.
Ninh Oản thở đến lợi hại, Vân Trần thoáng nhìn đôi môi hé mở của nàng, cũng là tâm ngứa khó nhịn, liền phủ lên, dùng sức ngậm cánh môi hung hăng mà liếm mút, mút đến sưng đỏ mới thôi.
“A..… A……”
Mặc dù dương vật của hắn không dài bằng Tiêu Huyên, nhưng nó lại to tròn đầy đặn hơn của Tiêu Huyên. Ninh Oản hoàn toàn không nghĩ tới thân thể gầy yếu của hắn lại ó kích cỡ như vậy, thoáng ngẩng đầu, là có thể nhìn thấy dương vật của hắn đang ở trong nàng mà thao lộng. Hoa huyệt phồng lên dị thường khiến nàng đổ mồ hôi đầm đìa, cảm giác hoa huyệt non mềm sắp bị hắn làm căng nứt ra.
Kích cỡ hắn như vậy mỗi lần thọc vào rút ra, đều có thể đâm đến các điểm mẫn cảm của nàng, chiều dài cũng vừa lúc đến hoa tâm, mà sẽ không giống Tiêu Huyên như vậy mà xuyên qua.
Ninh Oản nhíu mày, biểu tình làm như thống khổ, tiếng rên ɾỉ lại giống như móng mèo cào ở trong lòng hắn, nghe được mà huyết mạch hắn sôi sục.
Háo ra nữ tử có thể kêu êm tai đến nhứ vậy, hóa ra ở trên khuôn mỹ lệ như vậy cũng tồn tại thống khổ cũng vui sướng, hóa ra cùng nữ tử hoan ái, là sung sướng như vậy.
“A a…… A…… A……”
Tiếng rên ɾỉ lúc lên lúc xuống của Ninh Oản đã đánh thức bản năng nam nhân của hắn.
Hắn thừa nhận, hắn muốn nghe Ninh Oản kêu, rất muốn rất muốn.
Vân Trần tâm tư tỉ mỉ, hắn phát hiện vào càng nhanh, càng bị tiếng kêu của Ninh Oản làm mê muội, liền chuyên tâm mà lộng ở hoa huyệt.
Hắn liền nghiêm túc thao, dưới thân tiếng bạch bạch cũng càng lúc càng nhanh, Ninh Oản rên ɾỉ cũng càng thêm dồn dập. Ánh mắt nàng mê ly, bị thao đến chỉ có thể mở mồm to hô hấp, lại phát hiện động tác hắn vẫn ngày càng nhanh hơn.
Như thế nào sẽ nhanh như vậy, quá nhanh, thật sự quá nhanh, nàng chịu không nổi, cả người như là muốn bay lên.
Nàng bị hắn thao đến đôi mắt trở nên trắng, đôi tay gắt gao siết chặt tấm khăn trải giường dưới thân, hô hấp lại càng nhanh. Nàng rất muốn nói cho Vân Trần biết, nàng kỳ thật đã nhiều lần chịu không nổi dũng mãnh của hắn, nhưng ngay cả hơi nói cũng không có, có thể tiếp túc thở đã là không tồi.
Vân Trần không có phụ kỳ vọng nàng, quả thật là càng chiến càng dũng. Nàng cả người nóng lên, hoa huyệt cùng bụng nhỏ đồng loạt run rẩy lên, khiến cho Vân Trần cũng thở hổn hển, liền hỏi nàng “Bệ hạ bắn long tin ở bên trong sao?”
Như thế nào lại hỏi Tiêu Huyên……
Ninh Oản lung tung gật đầu.
“Ngươi sinh bệnh, là bởi vì mạng ngươi mỏng, chịu không nổi long tinh bệ hạ.” Vân Trần ánh mắt biến đổi, “Kia liền dùng nguyên dương của ta áp chế long tinh bệ hạ đi.”
Nói xong, hắn liền thoáng đỉnh nở hoa tâm, long đầu phun ra một cổ đặc sệt chất lỏng. Ninh Oản ô một tiếng, theo bản năng buộc chặt hoa huyệt, gắt gao mà cắn hắn, đem hắn tinh dich toàn bộ nuốt vào tiểu hoa cung.
Ninh Oản ra sức ngửa đầu, đầu vùi sâu vào gối mềm, cả người mồ hôi nhễ nhại, mệt mỏi thở hổn hển, mắt thấy hắn cúi người lại đây, cho rằng hắn còn muốn, lại không ngờ hắn chỉ là cắn vành tai nàng, tựa hồ cười khẽ “Ngày mai giờ Hợi tới viện suối nước nóng .”
Cái gì, cái gì……
Vân Trần cười nhẹ “Giúp ngươi chữa bệnh.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận