Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngày hôn sau Uy Nhuy tỉnh lại, nàng chỉ nhớ rằng nửa đêm điện hạ tỉnh dậy, nàng sợ hãi mà hỏi điện hạ có chuyện gì hay không.
Ninh Oản mắt tinh thấy sau cổ nàng có vết bầm tím, đoán là bị Vân Trần đánh, nội tâm áy náy, qua loa lấy lệ vài câu, tìm một hộp tuyết da cao thưởng cho nàng.
Uy Nhuy biết đây là cống phẩm, là hoàng đế cố ý đặc biệt cho trưởng công chúa, mỗi năm cũng chỉ được năm sáu hộp, liền cảm tạ ban thưởng, vui mừng mà tiếp nhận.
Nghĩ đến đêm nay giờ Hợi, Ninh Oản thập phần thấp thỏm, trong lòng thế nhưng cảm thấy vui mừng khó tả.
Suy tư một lúc, nàng muốn lặng lẽ đi một mình. Nhưng mà Uy Nhuy tựa hồ là ăn hỏng bụng rồi, chạy qua chạy lại nhà xí, cho đến giờ Hợi mới nằm xuống, gần giờ Tý mới nghe được tiếng hít thở đều đều của Uy Nhuy.
Ninh Oản lặng lẽ giả bộ ngủ, chờ đến nóng lòng. Nàng kêu hai tiếng Uy Nhuy, xác định nàng ngủ say, lúc này mới lén lút xoay người rời giường, chuồn ra sân.
Ánh trăng chói lọi mà treo lơ lửng trên đỉnh đầu, xung quanh là bóng tối, Ninh Oản chỉ khoác một cái áo mỏng, cũng không mang theo đèn, rón rén dựa theo trí nhớ mà đi. Rốt cuộc, lòng vòng một hồi nàng cũng tìm được viện suối nước nóng viện.
Lúc này, không biết Vân Trần còn ở đây không.
Nàng gõ cửa, nghe thấy bên trong nói câu “Tiến vào”, liền nhẹ nhàng lắc mình đi vào, không chú ý đến một bóng đen ở phía sau gốc cây.
Căn phòng sương mù như đêm qua, ấm áp như mùa xuân,
Vân Trần dựa vào tảng đá, đặt cuốn sách trong tay xuống, đứng dậy và đi về phía nàng.
Hôm nay hắn chỉ mặc một cái áo đơn, tóc dài dùng một cây màu đen cẩm mang thúc ở sau người, “Điện hạ.”
“Làm ngươi đợi lâu.”
Vân Trần không còn thái độ địch ý lúc trước, hiện tại đối với nàng càng thêm ôn nhu “Ta chưa từng đợi lâu, điện hạ chỉ mặc như vậy sao, cẩn thận cảm lạnh.”
“Không phải nói tối hôm nay lại đây chữa bệnh sao, cho nên ta chỉ xuyên cái này……” Đỡ phải chờ lát nữa còn muốn cởi.
Ninh Oản thẹn thùng mà rũ tầm mắt xuống, không dám nhìn hắn.
Vân Trần ánh mắt hơi lóe, nhẹ nhàng vỗ về gương mặt thiếu nữ, “Điện hạ đã đoán được ta chữa bệnh như thế nào sao?”
Ninh Oản đỏ mặt, gật đầu, “Ngươi tối hôm qua nói qua.”
Dùng hắn…… áp chế bệ hạ, nhưng không phải muốn cùng hắn hoan ái sao?
Nghĩ đến tối hôm qua sung sướng đến mất hồn, Ninh Oản bỗng nhiên có chút miệng khô lưỡi khô, lại có chút khẩn trương.
“Điện hạ rất sợ ta sao?”
Ninh Oản vội vàng lắc đầu, “Ta không sợ ngươi, ta chỉ là……”
Phong thái Vân Trần đơn thuần khí chất thực hấp dẫn người, cũng thực dễ dàng làm nàng thả lỏng. Cho nên nàng theo bản năng lựa chọn tín nhiệm Vân Trần, cho nên một câu của hắn, nàng liền khômg do dự mà đến.
Vân Trần thấu hiểu mà cười “Ta biết, điện hạ chỉ là thẹn thùng mà thôi.”
Nàng khẽ đập nhẹ một cái liền bị Vân Trần trở tay nắm lấy, giữ trong lòng bàn tay xoa bóp.
“Ta nói sai rồi, điện hạ không thẹn thùng, là ta thẹn thùng.” Vân Trần cười đến cực kỳ ôn nhu, bỗng nhiên bắt lấy tay nàng, chui vào vạt áo, cầm tay nàng dán dưới thân mình, “Ngươi xem, là ta chờ không kịp.”
Nàng không ngờ Vân Trần cư nhiên lại lộ liễu động tác như vậy, cả kinh muốn rút tay về, nơi nào tránh thoát. Hắn sức lực rất lớn, lập tức làm nàng cầm dục căn giơ lên cao.
Thủ hạ sự việc ngạnh đến kiên cố không phá vỡ nổi, thô đến một bàn tay đều cầm không được.
Ninh Oản nuốt nước miếng.
Như thế nào nàng cảm giác so với tối hôm qua nhìn đến còn to hơn
“Bất luận có bao nhiêu lớn, điện hạ đều có thể ăn vào, không phải sao?”
Ninh Oản kinh ngạc xen lẫn ngượng ngùng nhìn hắn, thấy nam tử nho nhã nhìn nàng cười, tựa hồ nhìn thấy một thân ảnh giống như vị tiên bị lưu đày rơi xuống phàm trần, nhuốm đầy bụi đỏ.
“Ngươi như thế nào biết suy nghĩ của ta.”
“Ta biết, ta đều hiểu.” Vân Trần vỗ về sau đầu nàng, chậm rãi sát lại gần, ở cái trán của nàng nhẹ nhàng hôn một cái, “Chỉ cần nhìn đến điện hạ, thầy không dạy ta đề có thể hiểu.”
Hắn lẳng lặng nhìn Ninh Oản, một tay rút ra đai lưng, áo đơn liền rơi trên mặt đất, lộ ra thân hình cường tráng..
Hắn chỉ mặc một chiếc áo này, quần áo vừa rơi xuống đất, liền nhìn một cái không sót gì. Ninh Oản nhìn vòng eo và bụng gầy của hắn, không khỏi cảm thấy khô khóc, hoa huyệt tràn ra một sợi nhu nị hoa lộ.
Vân Trần đem nàng bế ngang lên, đặt ở tảng đá, lúc này mới cởi bỏ đai lưng nàng. Cơ thể thiếu nữ mềm mại tuyết trắng cứ như vậy không hề phòng bị mà hiện ra ở trước mắt hắn.Một cặρ vú căng tròn cao vút liền như vậy ở trước mắt hắn, chờ hắn ngắt lấy.
Ánh mắt Vân Trần âm trầm, “Điện hạ không có mặc áσ lót sao?”
Ninh Oản đỏ mặt không nói, thoáng che lại ngực, tựa hồ không chịu nổi ánh mắt lộ liễu của hắn. Vân Trần một tay chống ở sau đầu nàng, cúi người xuống dưới, ở trên mặt nàng thân thiết mà hôn.
Nàng nghe được Vân Trần nhẹ giọng nói “Không mặc cũng không sao, ta thực thích điện hạ như vậy.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận