Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tay phải từ vạt áo nàng với vào, nắm lấy một khối mềm mại nhẹ nhàng xoa nắn, “Ta nhưng thật ra cảm thấy, điện hạ so với phong cảnh đẹp hơn nhiều.”
Mặt Ninh Oản đột nhiên đỏ lên, thiếu chút nữa đã quên hai người tới nơi này làm gì, liền ỡm ờ mà để hắn đùa nghịch.
Vạt áo nàng che lấp, khiến cho động tác hắn không tiện di chuyển, hắn liền kéo ra đai lưng nàng, áp bộ ngực nóng bỏng vào lưng nàng, sau đó một tay ôm vú, thở hồng hộc.
Xiêm y của Ninh Oản vắt trên khuỷu tay, nàng trần như nhộng quay mặt ra ngoài lan can, ánh trăng ấm áp lạnh lùng chiếu lên làn da nàng, lộ ra một tầng hồng mỏng trên da, hiển nhiên là đã động tình
Động tác nắm chặt của Vân Trần rất khoa trương, ánh trăng sáng đến mức Ninh Oản khó có thể giả vờ không nhìn thấy, nàng có chút ngượng ngùng “Vân Thần, ừm, thật ngại quá…”
Nàng không ngờ ánh trăng từ trên cao lại sáng đến mức có thể nhìn rõ nhất cử nhất động của hai người. Tòa tháp này tầm nhìn rất gần, giờ phút này nếu như có người ngẩng đầu, hoàn toàn có thể nhìn thấy nàng.
“Điện hạ đẹp như vậy, lỡ có người nhìn thấy thì sao.”
“Ngươi…… A……”
Hắn để hai tay Ninh Oản giữ chặt lan can, khom người xuống, hạ thấp eo, nâng hông lên. Đứng sau lưng nàng, hắn vén vạt áo sang một bên, lộ ra cự vật phấn chấn đã sẵn sàng xông pha, thèm muốn nhìn chằm chằm vào nơi sâu thẳm đó.
“A……to quá…… A, a……”
Dưới ánh trăng, trên tòa tháp cao, Ninh Oản dựa vào lan can, thở hổn hển khe khẽ nhớp nháp, nhắm mắt lại cảm nhận sự xâm nhập của hắn.
Vào được, hắn thật sự quá thô……
Vân Thần giống như nước suối ôn hòa, khi hoan ái sẽ kiên nhẫn quấn lấy nàng, dẫn dắt nàng chậm rãi thăng trầm trong cảm xúc thủy triều.
Hoan ái mới bắt đầu, động tác hắn thực ôn nhu, một khi đã chạm được vào chỗ sâu, hắn sẽ nhẹ nhàng mà rút ra, tận lực chiếu cố đến mỗi một tấc hoa vách tường. Ninh Oản bị hắn ôm eo, thân mình cũng theo quy luật mà nhẹ nhàng lay động. Chỉ là tư thế này, làm một đôi vú nàng rũ ở trước ngực, nhẹ nhàng đung đưa lại cảm thấy có chút khó chịu. Cân nhắc dưới, nàng buông ra một bàn tay, miễn cưỡng nâng vú, chỉ còn một bàn tay gắt gao nắm chặt lan can, không cho chính mình bị đâm cho mất đi cân bằng.
“A, điện hạ, điện hạ…… Búi búi, búi búi…… Ta vào được, búi búi……”
Nghe thấy hắn kêu mình là búi búi, Ninh Oản đột nhiên một suyễn, chỗ sâu trong hoa huyệt lại trào ra một cổ hoa lộ.
Tình du͙c dần dần dày, hắn mang theo nàng thâm nhập thiển xuất, làm nàng chậm rãi sa vào bể dục ôn nhu bể, lại ôn nhu kêu gọi linh hồn của nàng, làm nàng không đánh mức mất đi phương hướng.
“A a…… A…… A.…”
Đắm chìm trong du͙c vọng, động tác của hắn dần trở nên mãnh liệt. Ninh Oản đã sớm bị hắn đốt cháy cả người, đôi môi đỏ mọng hơi hé mở, chỉ phát ra là những tiếng rên ɾỉ, nhưng lại không dám kêu quá to, sợ thanh âm vang ra ngoài, bị người khác nghe thấy.
Chỗ hai người giao hợp, hoa huyệt ẩm ướt, ấm nóng bao bọc lấy dục căn hắn, mỗi lần hắn rút ra, hắn lại cuộn da thịt mềm mại của mình ra xoa nắn, rồi lại đẩy vào thật sâu, vừa ấn vừa cọ xát vào nơi mẫn cảm. Ninh Oản run rẩy không thôi, chỗ sâu trong hoa huyệt tràn ngập đau nhức, khiến hai chân nàng nhũn ra, không cách nào giẫm xuống mặt đất. Vân Trần tâm tư tỉ mỉ, trước khi nàng ngã xuống liền nâng vòng eo nàng, giúp nàng nỗ lực chống đỡ.
“A, búi búi…… Búi búi…… Thâm không thâm? Thâm không thâm búi búi…… A……”
Tình nùng là lúc, cho dù thanh đạm như mây trần, cũng muốn dùng lời nói thô tục kích thích nàng. Ninh Oảnnước mắt lưng tròng lắc đầu liên tục, còn muốn phản bác, nhưng hắn đột nhiên nghiêng người về phía trước, dùng sức thao mạnh, đạt tới cực khoái, nước mắt lập tức vui mừng bay ra.
Vân Trần biết thân thể của nàng mẫn cảm, một lần liền dễ dàng đi vào, liền thừa dịp nàng dư vị, lật nàng lại, để nàng ngồi ở lan can, mặt đối mặt tiến vào hoa huyệt
Sau lưng hắn là tầng sáu lơ lửng giữa không trung, Ninh Oản căng thẳng muốn hắn đổi chỗ. Vân Trần lại không thuận theo nàng, siết chặt vòng eo, ngược lại làm nàng ngửa ra sau, thong thả ung dung mà thao lộng.
Tư thế này làm Ninh Oản quá mức khẩn trương, hoa vách tường liên tục co rút lại, làm Vân Trần vẫn luôn hít hà, suýt nữa bắn ra tới
“Làm sao cắn chặt như vậy, búi búi thả lỏng, có ta ở đây, thả lỏng……”
Ninh Oản nức nở cự tuyệt “Ngươi này người xấu, ta không cần ở chỗ này…… A…… Ta không cần……”
Bởi vì sợ hãi, chỉ có nửa cái mông bé nhỏ của nàng là dựa gần lan can, hận không thể đem thân mình lùi về lan can. Mà hành động này lại thuận lợi cho Vân Trần, cảm giác tiểu hoa huyệt của nàng như là cố tình đón ý nói hùa hắn va chạm.
Vân Thần ôm chặt lấy nàng, vẻ mặt vô cùng thương hại, nhưng du͙c vọng lại càng ngày càng tàn nhẫn, khiến lan can gỗ phát ra tiếng rít, theo gió đêm bay đi rất xa, bày vào một đôi mắt ở đáy tháp.
“Vân Trần, A…… Không cần, ta sợ……”
Nàng nhịn không được khóc nức nở, hoa lê dính hạt mưa, nhìn thấy mà thương. Vân Trần chịu không nổi nàng làm nũng, liền đem nàng ôm xuống dưới, một bên thọc vào rút ra, một bên hướng tháp nội đi đến.

Bình luận (0)

Để lại bình luận