Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cảm giác ấm áp quen thuộc này, khiến Ninh Oản nhịn không được trong lòng vui mừng, run run mà ôm lấy eo hắn.
Hắn, thật là hắn……
Nam tử thanh nhã kìm nén không được, thở hỗn hển, một phen nhấc làn váy lên, vuốt ve hai chân cùng bụng nhỏ, khám phá nơi bí mật mà hắn đã khao khát từ lâu.
Ninh Oản bị hắn vén váy lên, ngẩn ra. Khi định thần lại, nàng nghe thấy tiếng sột soạt trước mặt, đã bị nâng lên chân trái chân cong, cực nóng giống như bàn ủi cự vật ở huyệt khẩu khẽ chạm hai hạ, đột nhiên thọc tiến vào.
“Ha a……”
Động tác hắn cực kỳ lỗ mãng, một chút liền thọc tới đế. Trứng dái nóng bỏng dái liền dán ở hoa huyệt, nóng rực mà nhảy lên. Ninh Oản bị ép ngửa ra sau, để lộ ra cổ mảnh khảnh duyên dáng.
Hoa huyệt ấm áp ướt át, như là cực phẩm tơ lụa nhu nhu mà bao vây lấy hắn. Hơi thở nóng bỏng của hai người hòa vào nhau, Vân Trần nắm eo nàng, nhẹ nhàng đong đưa đâm vào, nghe thấy nàng nhỏ vụn rên ɾỉ, cười nhẹ.
Nàng nhớ hắn, hắn làm sao không nhớ nàng?
Hơn hai tháng không thấy, nhớ đến muốn điên rồi.
Dưới bầu trời đầy sao, trong một góc của Lưu Vãn Điện, hai bóng người đang quấn lấy nhau bên núi giat, tạo dáng khiến người ta đỏ mặt đứng tim.
Vân Trần bắt đầu nho nhỏ mà thọc vào rút ra, Ninh Oản túm ống tay áo hắn, run giọng nói “Lại đi vào, đi vào một chút……”
Vị trí này không quá an toàn, dễ dàng bị hai cung nữ nhìn thấy.
Vân Trần cười nói “Được.” Liền rút ra một ít, dùng sức đâm vào.
Thiếu nữ ngô một tiếng, ủy khuất mà nhìn hắn. Vân Trần nhướng mày “Không phải đi vào một chút sao?”
Nàng buồn bực mà chụp đánh hắn hai cái.
Người này, cũng tới khi dễ nàng
Vân Trần cười đem nàng bế lên , tránh ở núi giả bóng ma trung, làm nàng đỡ núi giả, dùng sức mà thao làm lên.
Ở trong Lưu Vãn Điện tối đen như mực. Đằng sau núi giả cao lớn, nam tử tố y vén quần áo lên, lộ ra một vật khổng lồ đáng sợ giữa hai chân, trên cánh tay phải có một chiếc chân ngọc thon thả, đối với người thiếu nữ trước mặt hung hăng msf thao. Thắt lưng của thiếu nữ đã được nới lỏng, vạt áo đã mở ra một nửa, để lộ một đôi vú. Nàng dựa vào núi giả bên phải, mái tóc dài buông xõa trên người cùng núi giả, ngọn tóc run rẩy cực nhanh.
Nửa đêm trong cung, hai người đều cố nén không có ra tiếng, nhưng mà chỗ hai người giao hợp tiếng nước lại lầy lội bất kham, khiên người nghe được huyết mạch số trào.
Nơi hai người giao hợp là một đống hỗn độn, dịch thể nhầy nhụa chảy xuống bên trong chân phải của nàng, thấm ướt chiếc giày thêu của nàng. Hoa huyệt non nớt tươi mát bị hắn chuyển động cuồng dã lật ra ngoài, âm thanh va chạm va chạm vào trứng dái vang lên không dứt.
Thiếu nữ hô hấp cực kỳ dồn dập, Vân Trần thấp giọng dụ dỗ “Kêu ra được không?”
Nàng hoảng loạn mà lắc đầu.
Cùng quốc sư ở tẩm điện mình yêu đương vụng tяộm đã đủ lớn mật, nếu là làm người khác phát hiện thì thật là khủng khiếp
Nàng không đáp ứng, Vân Trần có rất nhiều biện pháp. Vòng eo hắn trầm xuống, long đầu chống hoa huyệt một chỗ mềm thịt qua lại ninh động, vừa lòng mà nghe thấy nàng nhẹ nhàng mà a một tiếng, hoa huyệt run rẩy buộc chặt.
Vân Trần chỉ cảm thấy tê dại sảng khoái từ chỗ giao hợp xông lên đỉnh đầu, còn không quên bóp đầṳ vú khẽ nhíu, “Kêu ra tới.”
Nàng kiên quyết lắc đầu.
“Búi búi không ngoan.”
Vân Trần ôm nàng, một bên thọc vào rút ra vừa đi ra sau núi giả, thế nhưng lập tức đi tới không hề che đậy tẩm điện hành lang hạ.
Thiếu nữ kinh hoảng “Vân Trần, a……”
Nơi này sẽ bị các nàng nhìn đến
Vân Trần đối nàng im lặng ra hiệu “Chỉ cần Búi Búi không nói, sẽ không bị phát hiện.” Hắn cười nhìn nàng, động tác càng ngày càng cuồng dã.
Trong Lưu Vãn Điện, một nam tử hoa mỹ đang đứng ở hành lang, hắn ôm thiếu nữ dùng sức thọc vào rút ra. Thiếu nữ nằm liệt trong lòng ngực hắn, bị hắn đỉnh lộng, một chân khó khăn lắm câu lấy sau eo hắn, hoa huyệt phun ra nuốt vào dâng trào cự vật. Dưới lòng bàn chân hai người có vết nước khả nghi, vương vãi ra tận phía sau núi giả.
Thiếu nữ dường như không thể chịu nổi, dùng sức nắm vạt áo hắn, ngửa đầu liều mạng thở dốc, thở ra một làn sương trắng. suyễn ra một mảnh sương trắng. Vân Trần không nói, như cũ mạnh mẽ cày cấy. Không bao lâu sau, ngón chân treo trên lưng đột nhiên siết chặt, đùi cọ sát vào eo hănd, như sắp bị kẹp chặt. Mười ngón tay nắm chặt y phục của hắn, vai cùng cổ bị đẩy ra sau, cổ họng phát ra thanh âm không rõ, đôi mắt hạnh nhân nửa mở nửa nhắm, mái tóc dài xõa sau lung kịch liệt run rẩy, hung hăng mà tới một hồi
Cao trào là lúc, nàng cả người nhũn ra, tiểu huyệt cũng gắt gao bọc dục thân hắn. Vân Trần lại cố tình liền khẩn huyệt nhi, nảy sinh ác độc mà đảo lộng mấy chục lần, khi nàng liên tục cao trào, nhịn không được muốn thét chói tai là lúc, hôn lấy miệng nàng, đem mông nàng gắt gao ấn ở phía trên dục thân, thoáng đỉnh khai mềm mại hoa tâm, rót vào một cổ bạch trọc.
Hắn duy trì tư thế này, để thiếu nữ mềm mại không xương treo trước mặt, dùng bàn tay to vuốt ve lưng nàng, chậm rãi an ủi nàng dọc theo dư vị khoáı cảm. Mặt khác, hắn thay đổi góc độ, để nơi hai người giao hợp được chiếu vào một đôi mắt trong góc.
……
Sau khi Trưởng công chúa Ninh Dương rời khỏi yến tiệc, Sở tiểu tướng quân cũng rời đi, lại trở về sớm, chỉ là thần sắc có chút tối tăm. Mọi người sôi nổi trao đổi ánh mắt, đều suy đoán hắn có phải hay không đi cùng trưởng công chúa bắt chuyện, lại chạm vào vách tường.
“Bệ hạ.”
Sở Vân Hách bỗng nhiên mở miệng cười. Mọi người theo tiếng nhìn lại, sôi nổi dựng lỗ tai lên
Tiêu Huyên sắc mặt cũng khó coi, lãnh đạm nói “Sở tướng quân có chuyện gì?”
Sở Vân Hách còn chưa có mở miệng, liền nghe thấy một tiếng “Bệ hạ” từ xa đến
Vị khách không mời này là Vân Trần. Thấy quốc sư đột nhiên đến, mọi người tâm tư khác nhau.
Nghe nói Phi Hạc Quan chứa chấp phản tặc, quốc sư cũng bị giam vào ngục, giờ phút này lại đột nhiên xuất hiện ở chỗ này. Xem sắc mặt bệ hạ, rõ ràng là không được mời.
Cái này nhưng có trò hay để xem

Bình luận (0)

Để lại bình luận