Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vào ngày mùng 10 tháng giêng, Ninh Dương công chúa đã sống rất lâu ở Lưu Vãn Điện trong cung, cuối cùng cũng chuyển vào phủ công chúa. Nhưng trước đó, trong yến tiệc cung đình một màn vung kiếm, cũng đủ để cho các danh gia vọng tộc ở kinh thành bàn tán nửa năm.
Đầu tiên là Sở Vân Hách Sở tiểu tướng quân thỉnh cầu hoàng đế gả Ninh Dương trưởng công chúa, hoàn thành hôn ước. Sau đó, quốc sư Vân Trần đánh gãy, nói là đã ngưỡng mộ Trưởng công chúa đã lâu, thỉnh cầu Thái Hậu thành toàn.
Hai bên, bên nào cũng cho là mình đúng, nháo thật sự khó coi.
Hoàng đế trước sau không nói lời nào, Thái Hậu xem đến phiền lòng, đành để Trưởng công chúa chuyển đến phủ công chúa, không cho bọn họ cùng lớn công chúa tiếp xúc
Đây là làm cho bọn họ cùng thi triển thần thông ý tứ.
Ai có thể thắng được trái tim của mỹ nhân, liền tới thỉnh chỉ. Nước đu.c này, hoàng thất không nghĩ dính dáng đến.
Các quý tộc ở Kinh thành đều cảm thấy Trưởng công chúa đã mất đi sự sủng ái của Thái Hậu, lời bình phẩm của họ đối với nàng ngày càng trở nên phóng đãng. Nhiều lời đồn thổi đến trong phut, Uy Nhuybrất đau lòng thay cho nàng
Chủ tử nàng tốt xấu gì cũng là Trưởng công chúa, nói như vậy là không phải đang đánh vào mặt Trưởng công chúa mặt sao?
Ninh Oản không thèm để ý.
Chỉ cần có thể rời hoàng cung, cách Tiêu Huyên xa một chút, cái gì nàng đều có thể tiếp nhận.
Về sau hẳn là không thấy được Tiêu Huyên.
Những sự tình hoang đường đó, đều làm nó tan thành mây khói đi……
Trên thực tế, sau khi nàng chuyển đến phủ của Trưởng công chúa, Hoàng Đế cũng chưa từng xuất hiện, chỉ có Hoài Đức công công đến, mang theo lễ vật chúc mừng, nói vài câu. Thái hậu không biết là áy náy hay là bồi thường, cũng ban thêm phần thưởng. Nàng không ngạc nhiên, lặng lẽ chấp nhận tất cả.
Mặc kệ thế giới bên ngoài nghị luận như thế nào, nàng chỉ quan tâm đến việc trốn trong phủ công chúa để sống cuộc sống của chính mình.
Phủ công chúa này là phủ của quận vương thời tiên đế. Quận vương đắc tội, bỏ trống dời đến làm phủ công chúa cho nàng. Chỉ là nàng ở một mình, không có người thân, mặc dù phủ rộng nhưng lại lớn trống rỗng. Cũng may khung cảnh trong phủ tốt, thích hợp để nàngtĩnh dưỡng. Người xuất cung cũng được tuyển chọn kỹ lưỡng, chưa bao giờ bỏ rơi nàng. Trong một thời gian, những ngày này khá thoải mái.
Mấy ngày nữ là đến đến mười bốn tháng giêng. Ngày hôm sau là lễ nguyên tiêu.
Mọi công việc của Nguyên tiêu, đều giao cho Uy Nhuy đi làm. Mọi thứ được làm đâu vào đấy. Ninh Oản không có ra mặt, nằm ở trên giường, nhìn Kiêm Gia mang đến hai phân thiệp.
Một phần là của Sở Vân Hách, phần còn lại là của Vân Trần.
Ninh Oản nhìn nhìn, “Đem Sở tướng quân lui về đi.”
Kiêm Gia do dự nói “Điện hạ, như vậy không được?”
Sở tướng quân tốt xấu có cái hôn ước , như vậy cự tuyệt, có thể hay không quá đả thương người?
Ninh Oản lắc đầu “Ta biết ngươi suy nghĩ cái gì. Nhưng ta đối Sở tướng quân vô tình, kéo cũng chỉ là đả thương người.”
Kiêm Gia cái hiểu cái không mà lui xuống.
Trăng ngày mười lăm tròn mười sáu, trăng ngày mười bốn cũng không tệ. Sau khi Uy Nhuy và Kiêm gia ngủ say, Ninh Oản vẫn không ngủ được nên ngồi ở bên cửa sổ ngắm trăng.
Nàng chưa bao giờ là một người khôgn thích ngắm trănng, nhưng nàng không biết mình bắt đầu thích ngắm trăng từ khi nào.
Khi nàng còn là một đứa trẻ ở một thị trấn nhỏ vùng biên giới, thỉnh thoảng phụ thân và các ca ca của nàng sẽ kể cho nàng nghe những câu chuyện về mặt trăng. Tuy nhiên, những ký ức quý giá bị mờ. Một mình chiếm giữ phủ công chúa rộng lớn, nhưng không có ai, thậm chí người cùng nhau dưới ánh trăng tâm sự cũng không có.
Trước mắt hiện lên bóng dáng Vân Trần, Ninh Oản ngẩn ra, bất đắc dĩ mà cười cười.
Không biết qua bao lâu, nàng đóng cửa sổ lại, xoay người ngáp một cái, chậm rãi đi đến mép giường, chỉ thấy một bóng người màu đen đang ngồi trên giường.
Ninh Oản sửng hôi lạnh.
“Ai……”
Trong nháy mắt, người nọ chuẩn xác bịt miệng nàng lại, kéo nàng vào lòng, ôm chặt lấy eo nàng.
Đến gần, nhờ ánh trăng mờ nhạt, nàng mới thấy rõ ràng người nọ
Cư nhiên là Sở Vân Hách?
Ninh Oản tâm loạn như ma.
Nam nhân này…… Một người hai người, đều thích ban đêm xông vào giường nàng.
Nàng đây là bị xông vào bao nhiêu lần……
Có lẽ là biểu tình nàng phá lệ phức tạp, Sở Vân Hách trên mặt tươi cười biến phai nhạt chút, nhẹ giọng hỏi “Nàng rất sợ ta?”
Ninh Oản nhịn không được trợn mắt.
Vào ban đêm, đột nhiên có nhiều người hơn trong phòng, tất nhiên sẽ sợ hãi.
Thiếu nữ yên lặng nhìn chính mình, trừ bỏ ngay từ đầu bị kinh hách, chân tay có chút luống cuống, lúc sau rất nhanh bình tĩnh lại. Hơi thở ấm áp phả vào mu bàn tay hắn, làm hắn có chút ngo ngoe rục rịch.
Nhiều năm không thấy, tiểu nha đầu đã trưởng thành.
Hắn bỗng nhiên buông lỏng tay ra, ngậm cười xem nàng.
Ninh Oản hít sâu một hơi, “Ngươi buông ta ra, sẽ không sợ ta gọi người?”
“Nàng sẽ không gọi người.” Trong bóng đêm, ánh mắt Sở Vân Hách sáng ngời, “Thứ nhất, nếu nàng muốn kêu, thời điểm ta buông ra nàng đã kêu. Thứ hai, lúc này ta bị người khác phát hiện ở chỗ này, cũng không phải thứ nàng muốn nhìn đến.”
Một điều hai điều, đều chọc trúng tâm tư nàng. Tư duy kín đáo, bình tĩnh quyết đoán, không hổ là tiểu tướng quân nổi nhất trong kinh thành.
“Thứ ba, ta nếu dám buông ra, tôi có thể tóm lấy nàng một lần nữa trước khi nàng phát ra âm thanh.”
Nghe có vẻ rất hợp lý
Ninh Oản cụp mắt, không nhìn hắn, “Đã trễ thế này, Sở tướng quân không nên tới nơi này. Nếu là có việc, thỉnh ban ngày lại đây……”
Sở Vân Hách nga một tiếng, hơi hơi híp mắt, “Ta đã gửi rất nhiều thiệp, nhưng nàng sao lại không đồng ý?”
Ninh Oản không có lời gì để nói.
Hai người trầm mặc thật lâu, Sở Vân Hách bỗng nhiên tiến lên một bước, Ninh Oản cả kinh hấp tấp lui về phía sau,
“Nàng rất sợ ta?”
Đây là lần thứ hai hắn hỏi.
Ninh Oản lắc đầu, ấp úng nói “Sở tướng quân nếu là vì hôn ước mà đến…… Ta sẽ hướng hoàng huynh báo cáo việc này, chủ động giải trừ hôn ước, sẽ không ảnh hưởng đến thanh danh tướng quân.”
“Hóa ra không phải sợ ta.” Sở Vân Hách chuyển câu chuyện, biểu tình ý vị thâm trường, “Là trong lòng có người khác.”
Hắn đột nhiên bỏ qua một bên trường hợp lời nói, chỉ thẳng đến bí mật đáy lòng của nàng
Ninh Oản ngạc nhiên.
Hắn làm sao mà biết được?
“Nàng hổ thẹn.”
Nhận hết lỗi về mình, cố gắng hết sức để bù đắp cho hắn ấy, không phải áy náy thì là cái gì.
Hắn nói dứt khoát như vậy, Ninh Oản nhìn hắn đột nhiên cảm thấy sợ hãi.
Nếu chỉ là từ một hai câu lời nó của nàng liền phán đoán ra nhiều như vậy……
Người nam nhân này, thật sự đáng sợ.
Nàng ngập ngừng, cố gắng giải thích để bỏ quá việc này. Sở Vân Hách ánh mắt sắc bén “Đừng cùng ta nói Vân Trần. Nàng không có thích hắn như nàng tưởng đâu.”
“Ngươi nói bậy ”
Ninh Oản theo bản năng phản bác, gắt gao nhìn chằm chằm hắn, nhưng thực mau phát hiện, chính mình cũng không phải thực kích động.
Nàng tức khắc mờ mịt.
Thần sắc thiếu nữ hoảng hốt. Một bàn tay to lớn chai sậm chậm rãi dừng ở trên má nàng, nhẹ nhàng vuốt ve.
“Ta nghe nói, Ninh Dương công chúa ở trong thâm cung đã lâu, cùng quốc sư không có quan hệ gì, sao có thể thích hắn? Loại nam nhân này nhất định phải làm gì đó mới khiến ngươi yêu hắn.” Sở Vân Hách chậm rãi phá vỡ phòng ngự của nàng, “Hắn nhất định là bảo hộ nàng. Nhưng nàng là một công chúa, ai dám khi dễ nàng? Ai có thể khi dễ nàng?”
Sắc mặt Ninh Oản dần dần trắng.
“Là Thái Hậu? Nghe nói Thái Hậu coi nàng như mình sinh ra. Như vậy, là bệ hạ? Nàng sợ hãi bị ta phát hiện, mới cự tuyệt hôn nhân này?”
Thiếu nữ run rẩy.
Hắn phát hiện…… Hắn có thể hay không đem việc này vạch trần a ngoài? Nhưng làm sao nàng có thể báo đáp được công ơn nuôi dạy của hoàng thất?
Sở Vân Hách không nói gì, bỗng nhiên thu liễm sở hữu ý cười, đem nàng ôm chặt lấy, thật sâu thở dài.
“Tiểu miêu, nhiều năm như vậy, ủy khuất nàng……”
Hai người cũng coi như là thanh mai trúc mã. Chỉ là Ninh Oản lúc ấy tuổi còn nhỏ, không nhớ rõ nhiều như vậy. Hắn lại nhớ rõ tiểu nha đầu ninh tướng quân, nhớ rõ rành mạch.
Hắn nhớ rõ hai vị huynh trưởng Ninh gia thập phần yêu thương muội muội này, cũng từng mang theo nàng tới Sở gia. Nhị tử Ninh gia gọi đùa ca ca hắn Sở Vân Uy là muội phu, hắn chỉ là thờ ơ lạnh nhạt. Bởi vì hắn cùng ca ca quan hệ không tốt, lúc ấy trong lòng chỉ có một ý niệm Nếu là hôn ước, vì cái gì không lựa chọn hắn? Đơn giản là Sở Vân Uy so với hắn lớn tuổi một chút sao?
Lúc ấy, chỉ là nghĩ như vậy mà thôi.
Sau đó Ninh gia biến đổi lớn, Sở Vân Uy cũng mất tích, Sở gia xuống dốc không phanh. Sau một mảnh hỗn loạn, hắn dốc sức làm hồi lâu mới có hôm nay. Khi chiến tích ngày càng nhiều, hắn bỗng nhiên nhớ tới tiểu nha đầu năm đó, cùng với hôn ước kia, vì thế bắt đầu chú ý đến tin tức của nàng.
Vừa nhìn thấy ở yến tiệc trong cung, hắn đã không thể rời mắt khỏi Ninh Oản, không khỏi vui mừng vì trưởng bối anh minh đã định ra hôn ước này.
Ninh Oản rời đi, hắn lặng lẽ theo sau, muốn cùng nàng trò chuyện, không nghĩ phát hiện nàng cùng Vân Trần tư tình.
Muốn nói không tức giận, đó là giả.
Chính là cẩn thận cân nhắc, hắn liền phát hiện trong đó kỳ quặc.
Nhớ lại hành vi kỳ lạ của Hoàng Đế trong yến tiệc trong cung, hắn càng chắc chắn hơn về suy nghĩ của mình. Trong lòng oán hận, muốn dùng hôn ước đưa nàng rời đi khỏi nơi thị phi này
Ninh Oản trong lòng có chút hoang mang sợ hãi.
Tiểu miêu? Nàng khi còn nhỏ gầy như một con mèo bị bệnh bẩm sinh, bị đặt biệt danh này, trộm khóc thầm. Khi bị hắn gọi, nhiều hình ảnh giống như mọi thứ được vẽ ra khỏi nước, dần dần trở nên rõ ràng.
Nàng dần dần bình tĩnh trở lại, Sở Vân Hách trong lòng vui vẻ, lại bị nàng đột nhiên đẩy ra.
Hắn kinh ngạc “Tiêu miêu?”
Ninh Oản biểu tình phức tạp, cúi đầu “Nhưng ta…… Ta đã…… Không thể……”
Hắn trong lòng hiểu rõ, ôn tồn an ủi “Ta đã muốn cưới nàng, liền không để bụng việc đó. Ta như cũ mỗi ngày gửi thiệp, chỉ cần nàng nghĩ kỹ, đồng ý, ta sẽ tự lại đây tìm nàng.”
Ninh Oản tâm loạn như ma, hấp tấp gật đầu, “Ngươi, ngươi cần phải trở về, đã trễ thế này……” Cũng không biết hắn ở nơi nào, trên đường nếu gặp phải thị vệ, liệu có bị bắt hay không……
Sở Vân Hách cười nhẹ “Tiểu miêu nhi, từ phủ tướng quân của ta đến phủ công chúa của nàng chỉ có một con hẻm…”
Lời còn chưa dứt, hắn liền ea đi đi, một cái chớp mắt đã không thấy tăm hơi, chỉ có cửa sổ hơi đong đưa.
Ninh Oản thất thần mà đứng hồi lâu, dần dần vô lực mà ngã ngồi ở mép giường.
Làm sao bây giờ, ai tới nói cho nàng biết phải làm sao bây giờ……
tác gia muốn nói
Quá độ một chút.

Bình luận (0)

Để lại bình luận