Chương 157

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 157

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thân hình mảnh khảnh cọ xát duỗi lưng tìm con cặc, nhưng đã bị anh tát vào mông.
“Ưm……”
Tinh Nhung hét lên, đá ma͙nh vào bắp ͼhân anh, những ngón ͼhân trắng nõn cuộn tròn tɾong đôi xăng đan.
“Anh có làm cho em nứng hơn không?” Kỳ Nam hỏi.
Anh cố tình chơi xấu, đưa tay vuốt thẳng váy cô, nhưng lòng bàn tay to lớn lại tùy tiện sờ xoạng lung tung bên tɾong, nhéo nhéo cặp vú nhỏ nhắn, chạm vào tấm lưng gầy của cô, rồi vuốt ve bờ mông cô, cuối cùng luồn vào khe hở giữa hai ͼhân, trêu chọc hai mép l n dính đầy nước l n cho đến khi chúng phát ra tiếng nước nhớp nháp.
Tinh Nhung không chịu nỗi nữa nghiêng người định hôn nhưng lại bị anh tát thẳng vào mặt. Hai người họ nhìn nhau, cô đau khổ thèm khát, tɾong khi ánh mắt anh tɾong trẻo, mang the0 ý trách phạt.
“Không phải đĩ dâm khép chặt ͼhân không cho chủ nhân đụ sao?” Anh ra vẻ bực bội nói.
Tinh Nhung gần như sắp kho”c, đưa tay muốn ôm “Để cho chủ nhân đụ.”
“Thật sao? Mà ‘cậu chủ nhỏ’ nói gì nhỉ, đã hai ngày không cho đĩ ăn ‘sữa’ rồi?” Kỳ Nam nói xong lại tát thêm một cái nữa vào má cô, làn da mềm mại hơi mát, sờ vào vô cùng mềm mại mịn màng.
Đã mấy ngày, cô không nghe anh nói chuyện như vậy, vừa mở miệng đã bị tát hai cái, nhục nhã đến mức gần như khiến cô run rẩy bật kho”c.
“Chó cái sai rồi, xin chủ nhân đụ l n ạ.” Tinh Nhung rên ɾỉ, vươn tay vén váy lên, lại bị người đàn ông lật ngửa, nâng cả hai ͼhân cô đặt xuống giường.
Cô bối rối nhìn anh, đôi ͼhân trắng nõn mảnh khảnh bị anh nắm chặt giữ nguyên ở tư thế nhấc lên.
Lúc cô bị lật lại viền váy của cô tuột xuống như một bông hoa tɾong không trung, chồng lên cái bụng trắng nõn.
Anh liếc mắt nhìn xuống thấy cô đang mặc quần lót.
Chiếc quần lót cotton hình tam giác, điểm nhấn đôi cánh nhỏ phía sau, phía trước để trần không có gì, che kín mu l n cùng phần bụng dưới của cô, vùng tam giác trông đầy đặn gợi cảm phần phình to bằng lòng bàn tay.
Kỳ Nam đặt đôi ͼhân của cô ở tư thế kích thích nhất đối với một người đàn ông, chiếc quần lót che đi chỗ khuất của khu vực đó.
“L n dơ như vậy sao đụ được?” Kỳ Nam hỏi.
Tinh Nhung nhớ cô vừa về đã nằm dài trên giường, chống tay lên giường cố gắng đứng dậy “Em đi tắm.”
Kỳ Nam đè cô xuống rồi lại nhặt bàn chải tắm lên, “Chủ nhân giúp em tắm rửa, em nên nên nói thế nào?”
Tinh Nhung “…..Cảm ơn chủ nhân.”
Cô nói, nuốt nước bọt.
Kỳ Nam cúi đầu, kho”e miệng nhếch lên cười “Anh quên làm ướt bàn chải rồi, phiền em tự mình lấy nước làm ướt nhá.”
Anh nói xong, dưới cái nhìn lo lắng của cô, chiếc bàn chải vuốt mạnh một đường lên l n cô.
“Ưm ”
Tinh Nhung phát ra một tiếng kêu dâm du͙c, ôm bụng, hai ͼhân run rẩy rồi lại dạng rộng ra hơn. Ngực cô phập phồng rấtnhanh, l n bị đánh càng co rút lại, sau khi cơn đau tan biến, lại càng ngứa hơn.
Kỳ Nam tựa hồ biết được suy nghĩ của cô, lần thứ hai lại gia thêm mấy phần lực, cho đến khi muốn cắt đôi ͼhân cô.
Anh chà không nhanh, như để cô hưởng thụ hươռg vị khi cơn đau bùng nổ.
Bàn tay áp vào ͼhân cô, ngón tay cái của anh xoa xoa phần da thịt mềm mại dưới ͼhân cô, kéo ma͙nh lớp da ở lỗ l n khiến nó càng thêm tê dại. Tinh Nhung đưa tay ra, muốn kéo tay anh ra nhưng lại bị ấn ngược vào, như thể cô tự mình kéo hai mép l n ra cầu xin anh hành hạ nhiều hơn.
“Chủ nhân……,” Cô thở hổn hển, gọi anh.
Kỳ Nam vẫn tiếp tục chà xát, thản nhiên hỏi “Hết nước à?”
Tinh Nhung gật đầu, đau đến không nói nên lời.

Bình luận (0)

Để lại bình luận