Chương 64

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 64

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hoá ra người này thế nhưng chính là người vừa mới nhìn thấy Hàn Diệụ Không biết động tác hắn sao nhanh đến như vậy, nhìn so với nàng còn đến sớm hơn một hồi. Lúc này vạt áo hơi nhăn, tóc cũng chỉ dùng ngọc quan búi lại, mặt không hề nghiêm túc, trước thiên nhan cũng không ngại lễ nghĩa ngồi xuống. Hắn ngồi xếp bằng lười nhác tựa lưng vào trên ghế , ċһán đến chết bưng chén rượu, lại không uống, chỉ cầm tɾong tay dường như thưởng thức.
Yến Tề Quang lại hiểu lầm, cho rằng nàng khẩn trương, nắm bả vai Hộ Nghi, cười nói “Đây là biểu đệ của trẫm Hàn Diệu, là con trai của cô mẫu, hắn xưa nay liền vô lại, ở trước mặt trẫm trước nay cũng đều như vậy không biết thu liễm. Trẫm cũng không để ý tới lễ nghĩa quân thần, nàng đừng bị dọa, do là thân thí¢h, trẫm nghĩ muốn cho nàng gặp qua.”
Hàn Diệu ở trên chỗ ngồi xa xa giơ lên chén rượu, ánh mắt ngây thơ hơi vô lại, nhấp môi cười, bên má còn hiện một lúm đồng tiền nho nhỏ “Kính tiểu tẩu tử.” Nói xong ngửa cổ, tự uống.
Hộ Nghi cũng không thể thất lễ, thấy chén rượu của Yến Tề Quang còn có nửa ly, cũng không dùng ly khác, nghĩ Yến Tề Quang mới uống qua, đành phải bưng lên, một ngụm uống cạn.
Ai ngờ rượu này rượu tính cực ma͙nh, tác dụng͟͟ chậm, yết hầu quả thực như bị đao cắt giống nhau, dạ dày nóng lên như một bụng hoả thiêu, không khỏi sặckhụ ra tới, khuôn mặt nhỏ nghẹn đến mức đỏ bừng.
Yến Tề Quang một bên cười mắng Hàn Diệu “A Diệu càng ngày càng bỡn cợt, biết rượu này ma͙nh, liền xấu xa doạ tiểu tẩu tử ngươi uống.” Một bên lại ôm Hộ Nghi, cười nói “Hắn xấu xa như vậy, chỉ biết tìm loại rượu ma͙nh như vậy tới kính rượu trẫm, trẫm đều chỉ uống có nửa ly, nàng nên đem nửa ly rượu còn lại này hắt lên mặt hắn, cho hắn mặt mũi lớn như vậy làm gì, nàng thế nhưng một hơi uống hết.”
Yến Tề Quang thươռg tiếc nàng, thấy Hộ Nghi sặcchậm rãi ngừng, lại uống lên nửa ly như vậy, đáy mắt liền có chút xuân sắc, đành phải tự mình đút cho nàng uống một chén trà nhỏ, quay đầu lại thấy Hàn Diệu vẫn ung dung ngồi, thần sắc như thường, nửa điểm gây sự cũng không có, còn hình như đang xem mình gây chuyện chưa đủ lớn, không khỏi vừa tức giận vừa buồn cười, chỉ vào cửa “Còn nhìn làm gì, mang theo rượu của ngươi, lăn.”
Hàn Diệu không hề sợ hãi, tưởng hai người từ nhỏ cũng chơi đùa phong lưu như vậy, ngược lại cầm theo bình rượu, hi hi ha ha đứng lên, bỡn cợt nói “Biểu ca tối nay có lương hoa giải ngữ, đệ đệ ta lại là một đêm cô độc.”
Yến Tề Quang hừ lạnh một tiếng “Nhiều nữ quan như vậy, ngươi thí¢h chọn người nào thì chọn người đó, chỉ đừng ở trước mặt trẫm làm ra chuyện mất mặt, trẫm nhìn mà đau đầụ”
Hàn Diệu làm bộ làm tịch thở dài “Ai, biểu ca thật là cùng trước kia khác nhau, trước kia không phải cùng đệ đệ phong lưu khoái hoạt hay sao, ai ngờ hiện tại cũng như vậy không thú vị. Ta tự đi cho rồi, biểu ca chậm rãi hưởng thụ đêm xuân.” Rõ ràng những câu trên đều không cung kính, nhưng đặt ở trên người hắn như vậy, trên mặt tuyết trắng rạng rỡ, còn mang chút tính tình trẻ con ͼhân thật, khiến cho người trước người sau đều cảm thấy không tức giận được.
Hắn vừa nói xong liền nhanh nhẹn mà nhảy ra, quả nhiên nghe được phía sau chung trà bị ném vỡ, bắn đầy mảnh nhỏ trên mặt đất, thêm một tiếng cười mắng “Vô nghĩa quá nhiều, lăn maụ”
Hàn Diệu cười to hai tiếng, chính mình vén mành đi ra ngoài, thấy Lộc Hải ở cửa, còn “Tốt bụng” nhắc nhở nói “Ài, biểu ca lại ném vỡ đồ vật, phải gọi người mau đi dọn đi.”
Lộc Hải khom người, cũng cười nói “Tiểu bá gia từ nhỏ vẫn tính nết thế này, luôn thí¢h chọc bệ hạ tức giận.”
Hàn Diệu nhướng mày, trên khuôn mặt anh tuấn còn bày ra dáng vẻ trẻ con nói “Hoàng đế biểu ca từ nhỏ hỉ nộ cũng không biểu hiện, công công đừng trách lầm ta, ta chẳng qua giúp hắn giải toả, làm hắn cười một cái thôi.” Nói xong cũng không cần Lộc Hải phái người khác đưa hắn trở về, mang theo tuỳ tùng chính mình đi rồi, còn xa xa truyền đến một câu “Hải công công ngươi đừng lo lắng, chỗ nữ quan ta còn biết đi như nào.” Nói xong lại một chuỗi tiếng cười tuỳ ý đã đi xa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận