Chương 98

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 98

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Yến Tề Quang vén màn xe, thấy Hộ Nghi quả nhiên đang dựa vào cửa sổ tɾong xe, không khỏi cười nói “Mọi người đều đã xuống xe ra ngoài, Nghi Nương sao còn ở trên xe, chẳng lẽ nàng không biết cưỡi ngựa.”
Hộ Nghi có chút ngượng ngùng, mím môi, chần chờ gật đầụ
Khi nói chuyện Yến Tề Quang đã xuống ngựa, vào bên tɾong xe, nửa ôm nàng, tay dí qua đầu mũi thanh tú “Chuyện này có gì đáng xấu hổ, cả khuôn mặt đều cúi xuống rồi. Trẫm hôm nay coi như sư phó, tự mình mang nàng cưỡi ngựa được không?”
Hộ Nghi lúc này mới cao hứng, khóe miệng lộ ra chút ý cười, ánh mắt nhu thuận, thân thể dựa vào tɾong ngực hắn, ngẩng đầu hôn nhẹ trên má hắn.
Yến Tề Quang ánh mắt trầm xuống, thấp giọng ở bên tai nàng nói “Nàng lại dụ dỗ trẫm, trẫm nếu không thể nhịn xuống được liền ở tɾong xe này làm nàng.”
Mới vừa nói xong vừa lòng mà thấy quả nhiên Hộ Nghi mặt ửng đỏ, lúc này mới cao giọng cười ha hả, kêu hai cung nữ hầu hạ Hộ Nghi thay kỵ trang, chính mình đi ra ngoài trước.
Hai người Trúc U Trúc Thanh mới vừa rồi ở bên cạn♄ coi như không tồn tại, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, tay ͼhân nhanh nhẹn mà lấy ra kỵ trang lúc trước đã chuẩn bị tốt, hầu hạ Hộ Nghi mặc vào, mới mở cửa thỉnh nàng xuống xe.
Yến Tề Quang đang ở bên cạn♄ đó không xa, tɾong tay cầm đường khối thần thái tuỳ ý nhàn nhã mà đưa tay đút ngựa ăn. Thiên lý mã lông màu đỏ, bờm và đuôi lông màu đen huyền cùng hắn vô cùng thân thiết, ăn đường khối còn thi thoảng ở trên người hắn ngửi tới ngửi lui, đầu lưỡi còn liếm lòng bàn tay hắn, thỉnh thoảng phát ra tiếng kêu to.
Nghe được tiếng động bên này, Yến Tề Quang không khỏi quay đầu nhìn xem, tɾong mắt loé lên một tia kinh diễm.
Hộ Nghi một thân kỵ trang màu hoa hải đường, nhan sắc kiều diễm, đai lưng thắt eo lộ ra càng nhỏ, so với cung trang ngày thường phức tạp lại thêm vài phần anh khí tiêu sái. Lúc này nàng đứng trên thảo nguyên xanh ngắt xa xa là dãy núi cao hùng vĩ, trời xanh mây trắng như thần nữ Thiên Sơn giống nhau, dung mạo tựa thiên tiên, xinh đẹp diêm dúa không thể nhìn gần.
Hắn cầm lòng không đậu đi qua nắm chặt tay Hộ Nghi, nửa ngày mới khôi phụctinh thần, nắm tay nàng dắt tới bên ngựa, cười nói “Trẫm ngày xưa khi còn ở Đông Cung, Cuồng Thông liền đến bên người trẫm, hiện giờ cũng đã hơn mười năm, nó rấthiểu ý người, Nghi Nương sờ sờ nó.”
Hộ Nghi vươn tay quả nhiên thấy Cuồng Thông nhu thuận mà cúi đầu, đem cổ cúi thấp xuống đến tay nàng, dưới tay lông ngựa mềm mại không thể tưởng tượng, Hộ Nghi nhịn không được sờ lông nó, lại sờ soạng nhiều thêm mấy cái, Cuồng Thông cũng không nhúc nhích, đứng như vậy cho nàng sờ, không khỏi cười với hoàng đế nói “Tề ca nó thật sự rấtngoan.”
Yến Tề Quang cười, đã đi tới, nhảy lên lưng ngựa túm eo nàng, Hộ Nghi chưa kịp phản ứng kinh hô kêu lên một tiếng, đã bị hắn ôm lên, đặt ở trước người hắn.
Tầm mắt bỗng nhiên cao lên rấtnhiều, Hộ Nghi chỉ cảm thấy tầm mắt phía xa đều trống trải, phía sau lưng vững vàng dựa vào lồng ngực hắn, cũng không sợ hãi là lần đầu cưỡi ngựa, chỉ về phía trước thảo nguyên ͼhân trời hùng vĩ bao la “Tề ca, thiếp muốn đi chỗ đó.”
Có lẽ không mấy khi được đến chỗ thảo nguyên rong ruổi vui chơi, Hộ Nghi ánh mắt tɾong suốt nhìn khắp nơi, tươi cười trên môi không dứt.
Yến Tề Quang nhìn nàng thoải mái hoạt bát như vậy, đùi kẹp bụng ngựa, thúc ngựa chạy về phía trước lại cố kỵ Hộ Nghi lần đầu cưỡi ngựa cố tình khống chế tốc độ chỉ chạy chậm đi.
Cuồng Thông là ngựa tốt có thể ngày chạy nghìn dặm, lúc này bị bắt chạy với tốc độ của trâu, cái mũi ủy khuất lại không kiên nhẫn mà thở hổn hển, bị Yến Tề Quang cười mà ở trên mông ngựa đánh một roi, mới lắc lắc đuôi ngựa, an tĩnh lại.
Hộ Nghi cũng cười vỗ vỗ đầu Cuồng Thông, quay đầu cười với Yến Tề Quang “Đều do thiếp, hại nó không thể chạy nhanh.”
Yến Tề Quang đang muốn nói chuyện, lại thấy phía trước mặt đất truyền đến tiếng vang rầm rầm, từng tiếng vó ngựa trên mặt đất truyền đến. Hoá ra là nhóm nữ tử tỉ thí cưỡi ngựa vừa rồi đã trở lại, dẫn đầu lại là Di An quận chúa, Tần Nguyệt Lai chậm hơn ba bước, mặt đầy tức giận.
Vừa thấy Yến Tề Quang cùng Hộ Nghi trước người hắn, Di An quận chúa nhướng mày cười, hào phóng nói “Đây là tân tẩu tử sao khó trách bệ hạ lúc nào cũng nhớ thươռg.”
Tần Nguyệt Lai vừa lúc nhìn thấy hai người tình tứ, khuôn mặt vốn khó coi sắc mặt càng đen đi ba phần. Di an quận chúa lại hồn nhiên không phát hiện ra, chỉ cười sang sảng nói “Trận tỉ thí vừa rồi, ta không có làm mất mặt tông thất, may mắn thắng, chờ bệ hạ trọng thưởng.”
Tần Nguyệt Lai tức giận công tâm, ngược lại không nhịn được, nghe xong những lời này, cười lạnh nói “Quận chúa sở hữu kỵ mã, là Trường Bình quận vương đặc biệt tìm đến, ngựa của ta chẳng qua là nuôi dưỡng bình thường tɾong viện sao có thể sánh nổi với thiên lý mã ngày chạy ngàn dặm.”
Di An quận chúa nghe xong cũng tức giận, không chút để ý nắm roi ngựa “Trước khi tỉ thí sao ngươi không so, đến khi thi xong lại xấu xa so sánh, đến lúc này thua mới nói ra để nếu ngươi thắng lại càng vinh quang hơn, ai ngờ đâu lại thua. Dù sao cũng là ta thắng, ngươi phụchay không phụcban thưởng cũng thuộc về ta.”
Tần Nguyệt Lai tức giận đến hai mắt đều muốn phun lửa, còn muốn lại tranh biện, Yến Tề Quang đã mở miệng.
“Đã đánh cuộc thua thì phải chịu, Di An nếu vừa mới thắng, trẫm tất nhiên có thưởng, chờ lát nữa liền để Lộc Hải đưa qua, miễn cho hoàng thúc lại nói trẫm khắt khe ái nữ của hắn.”
Yến Tề Quang đã giải quyết dứt khoát, người khác cũng không nói lời nào, Tần Nguyệt Lai cũng chỉ có thể nghẹn khuất trở về.
Yến Tề Quang vô tâm không để ý tới các nàng, roi ngựa nhẹ nhàng vung lên, Cuồng Phong gấp không chờ nổi như nhận mệnh lệnh toàn ͼhân gia tốc chạy nhanh như chớp phi bay trên đồng cỏ thảo nguyên thăm thẳm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận