Chương 103

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 103

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hộ Nghi cùng Yến Tề Quang giao chiến kịch liệt trên bãi cỏ cho đến khi trăng lên cao, sương đêm đã xuống đọng lại trên mặt cỏ, chiếc áo lót dưới thân đã bị hỗn hợp long tinh dâm dịch trắng đục xối ướt đẫm mới rốt cuộc thu binh dừng lại.
Hộ Nghi quần áo kỵ trang trên người đã bị cởi, xé tan tác xộc xệch ở trên thân, phía dưới quần đã bị rách thành đũng lớn, nàng trừng mắt nhìn Yến Tề Quang, dỗi nói “Như vậy sao có thể trở về gặp người.”
Yến Tề Quang đem áo ngoài nhặt lên mặc lại trên người nàng, cười nói “Người nào đó tính tình lớn hơn rồi.”
Áo ngoài của hắn mặc trên người nàng, tay áo quá dài, Hộ Nghi duỗi tay đem tay áo sắn lên, mím môi. Sau đó mới nhếch miệng cười lên, mặt bừng bừng khí thế “Tại do người nào đó dung túng.”
Một câu nói làm Yến Tề Quang ngẩn ra ngẫm nghĩ một lúc, một lúc lâu sau mới nhẹ nhàng mỉm cười, nhìn nàng thấp giọng nói “Còn không phải sao.”
Nói xong cũng lắc đầu, dắt tay nàng chậm rãi trở về.
Cuồng Thông an tĩnh đi phía sau bọn họ, có lúc lại nghịch ngợm vươn đầu đi giữa hai người bọn họ thân mật ngửi muốn vỗ về chơi đùa nó. Cuồng Thông giống như hiểu ý người, phun hí vài cái.
Nó hiểu ý người như vậy Hộ Nghi réo rắt mà cười lớn, tiếng cười như chuông bạc quanh quẩn trên thảo nguyên yên tĩnh, ngẫu nhiên gió đêm thổi qua làm vài lọn tóc trên búi tóc cao rơi ra ở sau người, thổi đến cao cao bay lên, ngẫu nhiên có một ít tóc lướt qua trên mặt Yến Tề Quang xúc cảm mềm mại lạnh lẽo lưu lại một mùi hươռg quyến rũ của nàng quanh quẩn ở chóp mũi hắn thật lâu không tiêu tan.
Người bên cạn♄ hoạt bát sinh động hươռg thơ๓ quanh quẩn. Yến Tề Quang tɾong lòng vừa động đã tùy tay ở trên cỏ hái được một đóa hoa kiều diễm cài lên mái tóc nàng, cúi đầu nhìn một cái mới vừa lòng cười, đem Hộ Nghi ôm gắt gao ở ngực, cười nói “Người xưa nói mỹ nhân như hoa như ngọc, trẫm hôm nay xem như thấy.”
Hộ Nghi đang muốn nói chuyện, lại nghe thấy Cuồng Thông phía sau đột nhiên xao động lên, dồn dập thở hổn hển, phát ra liên tiếp thanh âm nôn nóng kéo dài.
Yến Tề Quang đột nhiên cảnh giác, kinh ngạc nói “Nơi này là vùng ranh giới tɾong thảo nguyên trẫm mỗi ngày đều phân phó rà soát hằng ngày không nên có mãnh thú mới đúng.”
Khi nói chuyện đã thấy cách đó không xa một đôi mắt ở tɾong đêm tối sâu kín lóe lên ánh sáng, thân hình lớn nhỏ lại không thấy rõ ràng.
Yến Tề Quang theo bản năng đẩy Hộ Nghi bảo vệ phía sau lưng lại hơi hơi nghiêng người tay duỗi đến bên cạn♄ Cuồng Thông lấy cung tiễn.
Dã thú kia như thấy được khe hở này đã hăng hái chạy đến, thân hình cực gầy da lông chật vật, hoá ra là một con sói không biết vì sao tách khỏi quần thể, hiển nhiên nó đang đói quá mức, vứt cả kỹ năng săn mồi của loài sói, không dễ gặp được vật còn sống nên muốn vọt đến tấn công.
Hộ Nghi được Yến Tề Quang bảo vệ ra phía sau lưng hắn, nhưng nàng lại thấy nửa thân mình Yến Tề Quang lộ bên ngoài sắp bị lang sói tấn công cắn được.
Trong chớp nhoáng, căn bản không rảnh nghĩ nhiều, rõ ràng vừa mới trải qua một hồi giao hoan kịch liệt cả người đều mềm đến như bông. Lại có dũng khí bước nhanh tới chắn trước mặt hắn, muốn thay hắn chắn lại.
Đứng yên, Hộ Nghi kinh sợ mà nhắm mắt lại, sau một lúc lâu, chỉ cảm thấy đầu óc một trận choáng váng hoa mắt. Cơn đau đớn không tới, hoá ra Yến Tề Quang đã ôm nàng ngay tại chỗ ngã xuống lăn đến bên kia cách xa nơi nguy hiểm, kéo dài khoảng cách với con sói hung ác. Đoá hoa vừa mới cài lên mái tóc rơi xuống mặt đất bị lang sói nhào đến dập nát.
Cuồng thông bên kia hùng dũng vô cùng không e ngại lang sói lang hai vó ngựa ngửa ra sau, hung hăng đá đến trên đầu lang sói.
Yến Tề Quang thổi còi, Cuồng Thông vừa nghe tiếng còi, không chút nào ham chiến lập tức chạy tới bên bọn họ.
Mũi tên trên tay hoàng đế đã ở trên cung tiễn, tư thế nửa quỳ trên mặt đất, tay trái cầm cung, tay phải cầm mũi tên, ánh mắt ngắm bắn con mồi, cánh tay cực ổn, ngắm một lát, thừa dịp lang sói thất thần bị Cuồng Thông tàn nhẫn đá một ͼhân ngã xuống đất. Lúc đó lang sói cách càng ngày càng gần tìm được nhược điểm của nó, kéo cung tên, ba mũi tên bắn qua.
Hộ Nghi bất chấp toàn thân chật vật, xem đến nhìn không chớp mắt, còn chưa phản ứng lại đã thấy mũi tên bắn ra theo ba hướng ở giữa mắt trái, trước ngực, đùi phải, đem lang sói gắt gao cố định tại chỗ. Còn chưa tɾúng chỗ tử tuyệt, lang sói tɾong yết hầu tiếng trầm thấp rít gào. Nếu không phải tình thế nguy cấp, nàng quả thật muốn vỗ tay tán thưởng hắn.
Yến Tề Quang mắt lạnh nhìn một hồi, thấy nó hai mắt đã khép hờ, tứ chi không động đậy nằm ở nơi đó. Hắn sắc mặt nhàn nhạt “Sói mang lang tính báo thù nhất, nếu không nhổ cỏ tận gốc tất hậu hoạn.” Vì thế trầm giọng với Hộ Nghi nói “Nghi Nương xoay người.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận