Chương 107

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 107

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sáng sớm Tiểu Thuận Tử đã đến lều thỉnh Hộ Nghi đi ngự trướng. Trúc Thanh nhịn không được trêu ghẹo hắn “Thuận công công, phía sau ngài có lão hổ đuổi theo hay sao? Sớm như vậy đã gấp gáp qua đây muốn mời nương nương qua luôn cũng phải cho chúng nô tỳ thời gian hầu hạ chiêu nghi trang điểm chải chuốt chứ?”
Tiểu Thuận Tử cố ý làm ta vẻ mặt đau khổ “Trúc Thanh tỷ tỷ, ngươi không biết, cũng không phải có lão hổ đuổi theo mà còn hơn cả thế. Vị cao nhất uy phong kia chính là hổ vương đó ”
Một câu nói khiến mọi người đều cười, Hộ Nghi không khỏi hỏi “Rốt cuộc có chuyện gì sao lại gấp như vậy?”
Tiểu Thuận Tử nói nhỏ “Chiêu nghi dù sao khi đến đó cũng có thể đoán được, nô tài liền cả gan nói cho chiêu nghi chuẩn bị trước. Từ hôm qua tâm tình bệ hạ bắt đầu không tốt, chiêu nghi chờ lát nữa đi qua ở trước thánh giá cần cẩn thận hầu hạ, tránh ở trên đầu lão hổ vặt lông.”
Hộ Nghi đưa mắt ra hiệu, Trúc U hiểu ý đưa túi tiền cho Tiểu Thuận Tử “Thuận công công sáng sớm thật vất vả tới đây, đây cũng là tấm lòng của chiêu nghi chúng ta để công công uống rượụ”
Tiểu Thuận Tử cũng cười, nhanh nhẹn khấu đầu “Vậy nô tài tạ chiêu nghi ban thưởng. Không dám chậm trễ chiêu nghi trang điểm, chiêu nghi cùng các tỷ tỷ tự nhiên, nô tài đi ra ngoài hầu ạ.”
Hộ Nghi vừa được hắn báo tin, cũng không khỏi nghĩ nhiều vài phần. Nhưng cho dù nàng có nghĩ nát óc cũng cũng không nghĩ tới việc này mấu chốt thế nhưng lại ở trên người nàng.
Chỉ nghĩ rằng ngày hôm qua thượng triều có việc làm hắn phiền lòng, Yến Tề Quang cũng chưa bao giờ đem tức giận trên triều chính mà chút giận lên đầu nàng. Cho nên nếu hắn vẫn tức giận phải hiểu rõ hắn vì sao tức giận nếu không dù có biện pháp trấn an tốt cũng không hết.
Quả nhiên tới trước ngự trướng, lại đợi mười lăm phút uống xong một chén trà nhỏ, mới thấy Yến Tề Quang đi vào tɾong ngự trướng.
Thấy nàng tới, sắc mặt vẫn như thường bảo nàng tiếp tục ngồi, không cần đi qua hầu hạ, tự kêu bọn thái giám thay triều phụccho hắn. Sau khi đổi xong y phụcthường ngày mới ngồi xuống, cười nói “Nàng mới tới sao, trẫm cũng đang có chuyện cần nói với nàng. Ngày mai, Ưởng Địch vương sẽ mang theo hoàng thân quốc thí¢h cùng vương công sứ thần đến bãi săn Bình Khê, ngày mai khai yến chiêu đãi bọn họ ở mấy ngày, đám người này phức tạp nàng nếu đi đâu phải dẫn theo nhiều người bên cạn♄ miễn cho có người không có mắt va chạm nàng.”
Bên ngoài người đến người đi, Hộ Nghi tự nhiên cũng muốn tránh chuyện phức tạp đáp ứng gật đầu, lại nhìn chằm chằm hắn vài lần, tɾong lòng rốt cuộc có một tia bất an, bên ngoài lại biểu hiện như thường, nàng đứng xích lại gần hắn mới hỏi “Tề ca gần đây có chuyện gì không thành nên phiền lòng hay sao? Nếu có, Tề ca nói cho thiếp nghe, tuy rằng chuyện đó thiếp không thể giải quyết cho chàng. Nhưng ngồi nghe chàng nói ra cũng được, Tề ca tɾong lòng cũng có thể vui sướng thoải mái hơn chút.”
Yến Tề Quang ngược lại sửng sốt, thật lâu nhìn Hộ Nghi, vỗ vai nàng lại trầm tư, sau một lúc lâu mới lắc đầu cười nói “Chỉ là một chút chuyện bên ngoài có nói ra cũng không có gì để nói tiếp. Nghi Nương không cần phải để ý những chuyện đó. A Diệu lần này đi Giang Nam về có mang theo không ít bảng mẫu chữ có thời gian nhàn rỗi trẫm mang theo Nghi Nương luyện chữ được không?”
Hộ Nghi khó tránh khỏi có chút thất vọng. Tính cách nàng lại khác xa so với vẻ bề ngoài nhu nhược yếu ớt, bên tɾong lại rấtcứng rắn cho nên nếu có việc đã quyết tâm làm nhất định phải làm được, dù cho người khác nói ra nói vào cũng không quan tâm. Cho nên từ lúc tiến cung tới nay, dù cho xưng hô với đế vương là “Tề ca” cũng không thấy bất kính.
Chỉ là chuyện tɾong lòng đế vương, rốt cuộc cũng có nghi ngờ chút nhưng hậu cung không được can chính, điều này nàng cũng không phải không hiểu rõ. Đành phải an ủi bản thân điều chỉnh lại trạng thái, cũng không nên quá nghiêm túc dò hỏi nên làm một đóa hoa giải ngữ bên cạn♄, đành đi theo Yến Tề Quang tới phía sau ngự án luyện chữ.
Trên ngự án tấu chươռg sổ con rấtnhiều, hầu hết đêm qua Yến Tề Quang đều đã xem qua, sổ con ở nơi này đều là chuyện quan trọng trên triều chính. Cho nên đến thu dọn ngự án cũng chỉ có một mình Lộc Hải, không được hắn ra lệnh Lộc Hải cũng không thể động vào, nên cảnh tượng trên ngự án vẫn là bộ dạng tối hôm qua, sổ con tràn đầy một bàn, còn có mấy cái sổ đã mở ra. Tối qua nghiên mực vẫn còn, mấy chiếc bút lông lẻ loi ném ở một bên, vẫn chưa được đặt đúng chỗ.
Yến Tề Quang nheo mắt “Trẫm hôm qua đọc tấu chươռg đến muộn, cũng không lên tiếng để người tiến vào dọn dẹp, ai ngờ bọn họ cũng không dám động.” Lại cười mắng Lộc Hải “Ngươi làm việc thế này, trẫm thấy ngươi tuổi càng lớn ngược lại càng lười thêm, khi trẫm kêu mới bằng lòng đi làm hay sao.”
Lộc Hải ở một bên chuyện từ trên trời rơi xuống. Nhưng hắn tɾong lòng mơ hồ đã đoán được cảm xúc bệ hạ không tốt có lẽ cùng Phươռg chiêu nghi có chút quan hệ. Trong lòng còn có chút nghẹn khuất, hắn lại không dám cùng bệ hạ đối nghịch, nói là bệ hạ ngài nói không cho người khác động vào. Đành phải cười nhẹ tự vả mặt mình mấy cái, tɾong miệng còn mắng “Ai kêu ngươi lười nhác. Chọc bệ hạ không vui.”
Yến Tề Quang xua tay, cười nói “Được rồi, ở bên cạn♄ làm cho ai xem, mau nhanh chóng lại đây thu dọn.”
Lộc Hải vội vàng tiến lên, thu dọn sổ con trên bàn, Hộ Nghi ở bên cạn♄ nhìn, chỉ thấy một tấu chươռg mặt ngoài lụa vàng dấu vết có chút không tốt đoán rằng cái này tối qua đã lật đi lật lại xem lại nhiều lần, ở trên bàn mở ra một nửa, Hộ Nghi tɾong lúc vô tình nhìn thoáng qua thấy hai chữ Tô Châu quen thuộc. Chỉ là Lộc Hải đã vội vàng khép lại, nàng cũng không nghĩ nhiều, chờ trên ngự án được dọn dẹp tốt liền cầm bút cùng Yến Tề Quang luyện chữ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận