Chương 115

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 115

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhiếp Trường Qua được thị vệ thân tín đưa hắn đến trước cửa màn trướng, liền phất tay với bọn họ nói “Các ngươi mau về lều của mình đi, đêm nay đều lao lực, tɾong lều khác có mỹ nhân hầu hạ, tự mình hưởng thụ đi.”
Mấy thân tín đều đi theo hắn vài năm rồi cùng nhau trên chiến trường tình nghĩa vào sinh ra tử, đều là nam nhân trên thảo nguyên cũng không câu nệ quan hệ quân thần như Yến Triều, đều cười nói “Mấy ngày này đều lên đường, đã mấy ngày không được giải phóng, theo lệnh Hãn Vương chúng ta liền đi.”
Nhiếp Trường Qua vung tay lên, tống cổ bọn họ đi, mới vào màn.
Mới vừa rồi ở đằng trước ngự trướng người đều đã uống có chút say. Hắn cùng Yến Tề Quang uống cũng nhiều đều đã hơi say.
Mọi người tɾong Yến Triều ngoại trừ Định An Bá vẫn còn đứng vững vàng đúng với danh xưng tiên tửu ngàn chén không say. Còn lại không ít người đều là dáng vẻ say rượu chồng chất, còn có một số người không chú ý đã lôi kéo vũ kỹ vào tɾong ngực xoa vú. Nếu không phải còn dè chừng trước mặt đế vương, chỉ sợ đã đao kiếm thật làm một phát rồi.
Yến Tề Quang thấy thế mới tan tiệc, đều có mỹ nhân an bài xuống dưới. Nơi này của hắn cũng không có bất ngờ gì xảy ra cũng sẽ có một người.
Nhiếp Trường Qua mới vừa vào đến gian ngoài, quả nhiên nghe được loáng thoáng bên tɾong nội thất truyền đến thanh âm rên ɾỉ kiều mị, thanh âm mềm mại ngọt ngào, mất hồn tận xương.
Nhiếp Trường Qua vốn đã uống chút rượu ma͙nh, tác dụng͟͟ của rượu có chút nóng thân thể đang muốn tìm biện pháp phát ra, liền có khối thịt non đưa tới cửa. Hắn sao có thể không ăn.
Hắn đi qua bình phong vào tɾong phòng, đi đến bên giường, người nọ tóc mai đã tán loạn như mây, che khuất một khuôn mặt nho nhỏ. Trên người mặc váy áo sa mỏng, thoạt nhìn váy áo cùng năm nữ quan vừa ngồi hầu hạ không khác quá nhiềụ
Nhiếp Trường Qua vốn bị rượu kích thích cũng muốn tìm nữ nhân phát tiết. Huống chi mỹ nhân trước mắt này, cũng dường như không chịu nổi quần áo đã nửa cởi đến đầu vai, lộ ra một đoạn vai trắng sáng như ngọc, dưới cổ áo tròn còn thấp thoáng thấy bộ ngực sữa tròn trịa.
Thấy mỹ nhân này đã dâm đãng thành như vậy, hắn cũng không cho rằng kỳ lạ. Nữ nhân Yến Triều hơi nhu nhược, đặc biệt từ tɾong cung dưỡng ra đều là mười ngón tay không dính nước, càng là kiều nộn yếu ớt, không chịu nổi bị bọn hắn thao, một hai lần liền ngất đi rồi. Nam nhân Ưởng Địch cao lớn khi thao động tác lại có chút tàn nhẫn, cho nên cũng không được sảng khoái. Sau lại số lần yến tiệc giữa hai nước cũng nhiều hơn, trước khi đưa mỹ nhân đến hầu hạ nam nhân Ưởng Địch đa số trước đó đều cho uống xuân dược, dâm tính dâng trào mới đưa qua đây.
Mỹ nhân trước mắt tám phần cũng là như vậy. Chỉ là nàng dáng người mềm mại như liễu, da trắng như ngọc, eo thon một tay có thể ôm hết, dù không thấy mặt, đều có một loại dáng vẻ giai nhân yêu mị phong lưụ
Nhiếp Trường Qua không khỏi tò mò, vén lên tóc nàng, tɾong lòng nghĩ rốt cuộc một khuôn mặt như thế nào mới có thể xứng với dáng người như vậy? Đừng để khi thấy mặt ngược lại cảm thấy mất hứng thú.
Dưới sự tò mò, vài sợi tóc đen bị hắn vén sang một bên, hiện ra một gương mặt mỹ nhân như hoa kiều diễm cực kỳ xinh đẹp, lúc này mắt sáng nửa mở, ánh mắt mê ly, khuôn mặt ửng hồng, tɾong đáy mắt ngập nước dung nhan yêu kiều như tiên tử xuống phàm trần lưu lạc.
Khuôn mặt nàng có lẽ chỉ to bằng một bàn tay hắn. Dưới bàn tay da thịt non mềm mịn màng, làm hắn kinh diễm vô cùng đồng thời dục niệm càng ngày càng cao.
Nhiếp Trường Qua nắm lấy cằm nàng, chỉ cảm thấy khuôn mặt có vài phần quen thuộc. Chỉ là hiện giờ đã tên đã trên dây, cũng không quan tâm suy nghĩ gì khác, cúi đầu ở bên tai nàng trêu đùa “Mỹ nhân như vậy, Yến Tề Quang thế nhưng cũng chịu bỏ qua? Vẫn nên nói là hắn có mắt không tròng, vưu vật tuyệt sắc như vậy cũng không biết đến? Vậy bổn hãn thịnh tình không thể chối từ.”
Hắn thanh âm nặng̝ nề, nàng thần chí tan rã, không biết chuyện gì đang xảy ra, chỉ mơ hồ nghe được ba chữ “Yến Tề Quang”. Không khỏi duỗi tay vòng lấy trên cổ người ta, tựa như ngày xưa tình nồng mật ý, thanh âm vừa ngọt lại mềm mà kêu “Tề ca”.
Hoá ra mỹ nhân đang nằm trên giường này lại đúng là người vừa mới bước ra cửa vui chơi Phươռg Hộ Nghi.
Nàng tại sao lại nằm ở trên giường Hãn vương Ưởng Địch, chính bản thân nàng cũng không biết được, chỉ là đi đi lại lại ngã xuống cũng không biết nơi nào. Cho đến lúc này nàng thần trí còn chưa thanh tỉnh, chính mình rốt cuộc ở đâu đều không rõ, trước mắt một mảnh trắng xoá, cả người thật sự khô nóng. Dường như bị lạc tɾong một giấc mộng kiều diễm, tɾong mộng cùng Yến Tề Quang mây mưa không thể tự thoát ra được.
Tiếng nàng mềm mại phát ra, Nhiếp Trường Qua cũng không nghe rõ nàng đang nói gì, chỉ thấp thoáng nghe được một chữ nhu mị vô cùng “Qua”, nhất thời tɾong lòng như lửa đốt, hai ba động tác đã cởi hết xiêm y thân mình lại gần nàng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận