Chương 139

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 139

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hàn Diệu không để ý chỉ khoát tay nói “Ta nói rồi, ta chỉ muốn xem kịch mà thôi. Chuyện của ngươi hôm nay rốt cuộc cùng tấu chươռg ta trình lên cũng có chút can hệ nannan hazzzz, đừng nhìn ta như vậy. Trong tấu chươռg mỗi một chữ viết ra đều là lời nói thật, ta cũng không phải không duyên không cớ đi tra chuyện riêng tư của ngươi, oan có đầu nợ có chủ, đầu đuôi chuyện này ngươi vẫn nên đi tìm bệ hạ tính sổ đi.”
Hàn Diệu nhún vai, không chút để ý lại nói “Chẳng qua lúc này, coi như ta đang trợ diễn đi.”
Hắn mang theo Hộ Nghi vào tɾong màn chính mình, tìm một bộ y phụcnam tử bình thường để nàng thay, còn để nàng búi tóc như nam tử.
Lại gọi hai thị vệ tâm phúc, chỉ vào bọn họ nói “Trên thảo nguyên diện tích rộng lớn, Vũ Lâm Vệ không thể hoàn toàn phòng vệ, hai thị vệ này sẽ mang ngươi từ thảo nguyên đi đến Bình Thành gần biên cảnh, lúc sau như thế nào, sinh tử do số mệnh, họa phúc do trời, có tránh được thiên la địa võng của biểu ca hay không, đành xem số mệnh của chính ngươi.”
Lại cho Hộ Nghi một chồng ngân phiếu cùng một túi bạc vụn “Khi vào Bình thành cần yêu cầu phí quan hệ ngươi cầm đi chuẩn bị. Phần trợ diễn này coi như ta diễn một lần là đủ rồi, Phươռg…… Phươռg phu nhân, đi đường bảo trọng.”
Hộ Nghi cầm túi nhỏ tɾong tay, mím môi, trịnh trọng nói “Mặc kệ ngươi bởi vì nguyên nhân gì mà giúp ta, nhưng nguy hiểm này để Tiểu Bá Gia vì ta mà phải chịu trách nhiệm, Hộ Nghi ghi nhớ tɾong lòng. Ân cứu mạng, không có gì báo đáp, chỉ hy vọng Tiểu Bá Gia cũng vĩnh viễn không có lúc cần ta báo đáp.”
Hàn Diệu nghe được mấy chữ “Ân cứu mạng”, đôi mắt híp lại, nhất thời chưa hiểu được ý này cũng tạm thời không đi nghiên cứu, chỉ nói “Chuyện lúc trước, ta đã nói qua Phươռg phu nhân nên xem lại bản lĩnh chính mình, nhớ luyện cho tốt bằng không hôm nay cũng sẽ không rơi vào hoàn cảnh thế này? Lúc này ta cũng không nói nhiều lời nữa, núi cao sông dài, đành từ biệt ở đây.” Nói xong hướng nàng gật đầu một cái, sau đó tự mình đẩy mành lên, đi ra ngoài.
Thấy Hàn Diệu đã đi ra ngoài, hai người thị vệ A Đại A Nhị cũng lại đây nói “Phươռg phu nhân, bên ngoài ngựa đã chuẩn bị tốt, mời ”
Chờ ra tới bên ngoài, Hộ Nghi không nghĩ sẽ phải cưỡi ngựa, A Đại A Nhị kêu ngựa nửa quỳ xuống, mới lên ngựa, A Đại nói “Phươռg phu nhân cứ yên tâm, ngựa này đều giống như bạn lớn lên từ nhỏ với chúng ta, rấtnghe lời. Chỉ là dọc theo đường đi người nhiều mắt nhìn cũng nhiều, chúng ta không thể mang theo phu nhân cùng cưỡi ngựa, phu nhân nếu không cưỡi ngựa, cũng cần làm bộ dáng để cho người khác thấy, chờ nơi không người, chúng ta sẽ thay phươռg tiện thuận tiện hơn.” Lại dạy nàng nắm dây cương, đạp bàn đạp, bộ dáng đang giả bộ cưỡi ngựa.
Hộ Nghi biết tɾong địa doanh nếu cùng cưỡi một ngựa quá dễ để thấy được liền đáp ứng, nỗ lực ở trên lưng ngựa làm ra bộ dáng dường như không có việc gì, một đường ra địa doanh, hướng trên thảo nguyên chạy đi. Cũng không biết bọn họ đi đường như thế nào, một đường thế nhưng thật sự hoàn toàn không có gặp phải Vũ Lâm Vệ.
Nàng đi theo A Đại A Nhị, cưỡi ba con ngựa chạy một đường liên tục không ngừng nghỉ hơn nửa canh giờ mới chạy tới chỗ vắng người, lúc đó tốc độ mới chậm lại.
Thấy sắc mặt Hộ Nghi trắng bệch, A Đại không khỏi nói “ Phươռg phu nhân phải chịu uỷ khuất rồi, vừa rồi bởi vì mới lên đường bất đắc dĩ mới phải ra roi thúc ngựa. Hiện nay đã cách khá xa chỗ Vũ Lâm Vệ canh phòng, chỉ là đường đi xa, chúng ta nghỉ một lát sau đó tiếp tục phải lên đường.”
Hộ Nghi ôm cổ ngựa, một đường bị xóc nảy chỉ cảm thấy muốn nôn ra, nhưng cũng hiểu rõ đây là tình thế bức bách, cũng không hé răng, hướng hắn hơi hơi gật đầu một cái, chỉ nói “Tất cả đều nghe lớn nhân an bài.”
Ba người đi từ từ mười lăm phút, A Đại đang muốn quay đầu đối với Hộ Nghi nói kế tiếp muốn tốc độ lên đường nhanh hơn. Bỗng nhiên A Nhị lỗ tai luôn linh hoạt nhất nói “Đại ca, không đúng Có người đang cưỡi ngựa lại đây Hẳn là có năm hoặc sáu người ”
A Đại sắc mặt trầm xuống “Chẳng lẽ…… Chẳng lẽ là bệ hạ bên kia, nhanh như vậy đã đuổi tới?”
A Nhị lắc đầu nói “Nghe tiếng vó ngựa này không giống. Nếu là người của bệ hạ, không thể chỉ có vài người thế này ”
Lúc này ở trên thảo nguyên, xung quanh khắp nơi thế nhưng không không có chỗ ẩn nấp đều không có chỗ tránh. A Đại A Nhị đành phải mang theo Hộ Nghi liều mạng lên đường.
Nhưng chỉ qua một lát, tiếng vó ngựa từ phía sau dần dần truyền đến càng lớn, A Đại quay đầu nhìn lại, từ nơi xa xa xuấthiện mấy người cưỡi ngựa, thân thủ ma͙nh mẽ, hơn nữa rõ ràng đối với địa hình thảo nguyên nhớ kỹ tɾong lòng, thong dong sử dụng͟͟ tuấn mã dưới thân đuổi theo bọn hắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận