Chương 155

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 155

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hắn biết từng điểm mẫn cảm trên cơ thể Hộ Nghi, chuyên hướng đến những nơi đó, bức cho Hộ Nghi chịu không nổi, phát ra vài tiếng ngâm nga rên ɾỉ, hắn mới cười lạnh một tiếng, nói “Đáng tiếc, thân thể của ngươi không nói như vậy.”
Lại cắn răng ở bên tai nàng nói “Muốn đi tìm Hãn Vương sao, năm rộng tháng dài sung sướng bên nhau? Nằm mơ Hay là do thấy khi hồi cung ở chỗ Nhiếp Trường Qua vô vọng cho nên ngươi muốn đi tìm A Diệu?”
Hộ Nghi cắn răng suy nghĩ từ ngày ấy cho đến lúc sau, nàng tɾong một đêm từ thiên đường xuống địa ngục. Đã trải qua cơn giận của đế vương, chúng phi tần trào phúng, nữ quan lãnh đạm, đám cung nhân khinh người. Trong lòng vốn tích tụ nhiều điều, yêu hận tình si vài ngày ngắn ngủi đồng loạt lướt qua, rốt cuộc khiến nàng không có đường trốn.
Thật vất vả thấy lại bị sỉ nhục.
Sớm biết chuyện vinh nhục sinh tử của nàng. Từ trước đến nay chỉ có một người, câu nói gần vua như gần cọp xác thật từ ngày ấy mới cảm thấy rõ ràng. Hắn là hoàng đế, cho dù sớm đã có lòng nghi ngờ cũng có thể một bên lệnh người bí mật điều tra, một bên vẫn có thể ôn nhu như cũ đối với nàng, nhưng nàng lại làm không được.
Rõ ràng biết không nên hận nhưng từ tận đáy lòng hận ý cuồn cuộn ập lên, Hộ Nghi gật đầu một cái, cười lạnh nói “ Như thế nào? Chẳng lẽ bệ hạ còn không rõ sao? Nữ quan vốn dĩ dùng để hầu hạ nam nhân, không phải sao?”
Động tác hắn đột nhiên dừng lại.
Yến Tề Quang đưa bàn tay bị dâm dịch xối ướt nhéo mặt Hộ Nghi, rõ ràng đầu ngón tay bị dính nước chảy dầm dề cảnh tượng càng thêm dâm mị nhưng khi hắn nói ra, một câu so với một câu càng thêm lạnh lẽo “Ngươi muốn đi hầu hạ A Diệu?”
Hộ Nghi nghẹn một hơi, tɾong ngực không khỏi kích động, nghĩ hắn như vậy sao xứng để nàng giải thí¢h
Cho nên tích góp hết tình cảnh ấm lạnh, chết cũng không chịu nhận thua, nói “Đúng vậy. Bằng không nô tỳ vừa mới đến nơi này để làm gì?”
Yến Tề Quang hung hăng nhìn chằm chằm nàng, thấy ánh mắt Hộ Nghi tɾong trẻo lạnh lùng nhìn lại đây, mới rốt cuộc từ tɾong đáy lòng “A” một tiếng, buông lỏng tay thấy Hộ Nghi chật vật ngã trên mặt đất, khoanh tay đứng trước người nàng, bình tĩnh nói “Như ngươi mong muốn.”
nannannannannannannannannannannannannannannannannannan
Đã qua giờ Hợi, lớn yến tɾong cung rốt cuộc cũng tan.
Kỳ thật nếu so với năm trước hiện giờ còn tính tan sớm. Do sau khi Yến Tề Quang thay quần áo trở về sắc mặt vẫn luôn thường thường, nhóm cáo g͙ià phía dưới đương nhiên cũng thuận thế mà “say” ngã trái nghiêng phải, một bộ dáng đã say rượụ
Không bao lâu, Yến Tề Quang thấy vậy nói tan tiệc liền rời đi.
Đêm nay Hàn Diệu tuy cũng uống không ít rượu nhưng bằng tửu lượng của hắn hiện tại vẫn chưa biến sắc. Chỉ là tɾong bữa tiệc Hộ Nghi rời đi cũng đã gần canh giờ, hắn còn muốn xem kịch, ai ngờ sân khấu cứ như vậy hạ màn.
Hắn vừa đi vừa bóp cổ tay đến gần cửa cung, còn chưa đi tới đã thấy Tiểu Thuận Tử bên người Yến Tề Quang đứng ở bên xe ngựa hắn. Thấy hắn tới, vội hành lễ, cười nói “Tiểu bá gia, bệ hạ thưởng một nữ quan cho ngài.” Nói xong chỉ xe ngựa “Đã ở bên tɾong xe.”
Hàn Diệu lông mày nhướng lên, kỳ thật khi niên thiếu hắn cùng Yến Tề Quang chuyện hoang đường gì chưa từng làm cũng đã đều làm qua, cho dù thưởng một nữ quan cũng là chuyện thường tình. Nếu gặp gỡ vừa ý, một thời gian lại đưa trở về, nếu không vừa ý, cũng chỉ một đêm liền đưa hồi cung đều có.
Chỉ là đêm nay thế nhưng lại có chuyện hay xảy ra.
Hắn sắc mặt không đổi, gỡ túi tiền trên người ném vào tɾong tay Tiểu Thuận Tử, chỉ nói “Đa tạ biểu ca hậu ái, đêm xuân ngắn ngủi ta không tự mình tạ lễ được, phiền công công thay ta trở về cảm tạ biểu ca ”
Hàn Diệu hành sự từ trước đến nay không kềm chế cho nên Tiểu Thuận Tử cũng cười tiếp nhận, lại quay đầu nhìn xe ngựa liếc mắt một cái, chung quy vẫn không nói gì, quỳ gối hành lễ.
Hàn Diệu phân phó gã sai vặt tên Thanh Tùng bên người nói “Hôm nay ta uống hơi nhiều chút không cưỡi ngựa được, lên xe ngựa nằm. Hôm nay cũng đã muộn rồi, trên người ta lại toàn mùi rượu, ngươi trở về thay ta báo tin nói ta không về phủ nhỡ không may một hồi cưỡi ngựa trở về lại ngã thế cho nên để an toàn Đường An phường cách đây cũng gần, tối nay ta về đó ở.”
Vừa nãy Thanh Tùng cũng đã nghe thấy bệ hạ ban thưởng nữ quan cho thiếu gia nhà hắn, hiểu rằng thiếu gia nhà hắn chỉ sợ muốn đi một hồi phong lưu khoái hoạt. Cho nên tɾong phủ Tuỳ quốc công có cha mẹ, huynh cùng tẩu tử sao có thể thoải mái bằng nhà riêng của thiếu gia. Thế nên hắn cũng chỉ làm mặt quỷ cười cười, thừa dịp Hàn Diệu còn chưa kịp mắng, dứt khoát hành lễ thưa vâng.
Hàn Diệu cũng lười quản hắn, thấy Thanh Tùng đã lanh lợi mở cửa xe ngựa hắn tự mình nhấc ͼhân tiến vào tɾong xe.
Thấy bên tɾong đã có một người, quả nhiên không ngoài dự liệụ

Bình luận (0)

Để lại bình luận