Chương 156

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 156

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thanh Tùng đứng bên ngoài nhìn thoáng qua bỗng chốc kinh hoàng, nhìn cũng choáng váng. Hắn từ nhỏ đã theo hầu Hàn Diệu cũng nhìn đủ loại mỹ nhân nhưng vị nữ quan này…
Mặc dù Thanh Tùng ăn nói vụng về, tɾong bụng cũng không được mấy chữ cũng không biết hình dung mỹ mạo nữ nhân như nào nhưng hiện tại hắn lại cảm thấy cho dù mấy viên dạ minh châu được khảm trên vách xe ngựa, mỗi viên đều là trân phẩm dù có sáng bóng tuyệt mỹ cũng không thể rạng rỡ so được một nửa với mỹ nhân này.
Mỹ nhân tɾong xe dung mạo như tiên nữ trên trời cứ như thể nàng ta là tiên tử lưu lạc chốn hồng trần. Thế mà bệ hạ cũng bỏ được thưởng cho thiếu gia nhà hắn, hắn lè lưỡi không khỏi nghĩ như vậy.
Chờ hắn hồi phụctinh thần cửa xe ngựa đã được đóng lại. Hắn không khỏi vỗ vỗ khuôn mặt bản thân đã sớm đỏ bừng, ngồi ở phía trước kêu xa phu lại đây lái xe.
Bên tɾong xe ngựa Hàn Diệu đánh giá Hộ Nghi vài lần, cố ý đối đïện ánh mắt nàng, trên mặt nàng còn hơi lưu lại ý xuân, khóe môi không khỏi cong lên sau đó cười rộ lên, má lúm đồng tiền hiện ra tựa như bôi mật “Phươռg nữ quan, không nghĩ tới nhanh như vậy đã gặp lại.”
Hộ Nghi thần sắc nhàn nhạt cũng không tiếp lời này, ngược lại không đầu không đuôi nói một câu “Chuyện đêm nay là Tiểu Bá Gia cố ý?”
Hàn Diệu đôi tay nắm lại, không khỏi cười đến càng xán lạn, trực tiếp gật đầu nhận “Thời điểm xem kịch đúng lúc cần thêm chi tiết bằng không người trên sân khấu mới càng thêm ra sức diễn thêm. Nữ quan diễn màn này không thể không nói đến cần ta thêm chút lửa… không nghĩ tới, quả nhiên có hiệu quả như vậy.”
Hộ Nghi cũng không phải là kẻ ngu dốt, nếu nói chuyện tình cảm mặc dù nàng vấn đề tɾong nhà chưa rõ nhưng bên ngoài đã tỏ. Chuyện tối nay Hàn Diệu làm chỉ cần thoáng ngẫm lại liền hiểu rõ.
Cố ý dẫn nàng nói chuyện, cố ý nhìn nàng cười, cố ý thời thời khắc khắc nhìn nàng chằm chằm.
Nàng không tin Hàn Diệu không biết Yến Tề Quang ở phía trên sẽ nhìn đến.
Chỉ là mặc dù biết rõ Hàn Diệu cố ý, nàng vẫn tự nguyện chui đầu vào.
Hiện tại Hộ Nghi cũng không thể nói rõ chính mình đến tột cùng có tâm tư gì nhưng nàng chỉ có nhu cầu cấp bách muốn phát tiết một chút, tɾong lòng nàng yêu hận tình thù nếu không hoàn toàn phát ra chỉ sợ chính bản thân nàng sẽ phát điên
Vì thế nàng cũng thuận thế đáp lời, thuận thế cười nói với Hàn Diệu, thời thời khắc khắc chú ý đến Hàn Diệu thấy chén rượu không còn liền theo tình thú mà lại một lần nữa rót đầy.
Nàng biết bản thân chính mình đang làm cái gì.
Chẳng qua thuận thế vào tầm bắn, mượn một hồi gió đông là Hàn Diệu mà thôi.
Gió đông Trong truyện Tam quốc diễn nghĩa Gia Cát Lượng nói với Chu Du Muốn đánh Tào Công/ Phải dụng͟͟ hỏa công/ Muôn việc đã đủ/ Chỉ thiếu gió đông. Cũng có thể hiểu “gió đông” ở đây để chỉ việc theo kiểu thuận nước đẩy thuyền.
Nàng một đầu chọc giận mãnh hổ có lẽ một đầu khác còn khıêu khích lang sói.
Chỉ là nàng bất chấp như vậy cũng chẳng sợ lập tức đã bị một ngụm cắn chết, cũng tốt hơn vẫn luôn ở trạng thái giằng co như vậy dù cho như nào cũng không được giải thoát.
nannannannannannannannannannannannannannannannannannannan
Xe ngựa một đường đi vào nội viện.
Xa phu dừng xe lại, Thanh Tùng dẫn theo những người khác thức thời chờ bên ngoài.
Một lát sau, Hàn Diệu mới lười biếng tự mình đi xuống lại từ tɾong xe ôm ra một người.
Người tɾong lồng ngực tóc mai tán loạn, váy áo hỗn độn, một khuôn mặt phù dung như nước, hai má đỏ ửng. Vừa thấy liền biết tɾong xe đã vừa xảy ra chuyện gì.
Hộ Nghi vừa mới bị hắn xoa bóp một phen lúc này nhẹ nhàng thở gấp, chờ sóng tình mãnh liệt qua đi, mới rốt cuộc mở mắt ra đánh giá bốn phía xung quanh.
Nơi này là nhà riêng của Hàn Diệu nhưng thật ra không lớn chỉ có ba mặt sân cách hoàng cung rấtgần. Cho nên mỗi khi Hàn Diệu rời cung muộn đều sẽ đến nơi này nghỉ tạm.
Đã là nơi thường ở lại, Hàn Diệu sẽ không ủy khuất chính mình, nơi này sắp xếp thu dọn đến cực kỳ thoải mái, đồ đạc đầy đủ, mọi thứ đều là tốt nhất. Thậm chí bởi vì chỉ một người hắn ở cho nên hai gian phòng trực tiếp thông nhau, ở giữa đào một bể tắm cực lớn. Nhóm nô tỳ đã sớm nhận tin tức đã đem nước ấm đổ đầy, tɾong phòng nhiệt khí bốc lên như rơi vào tiên cảnh.
Hàn Diệu trực tiếp ôm Hộ Nghi đến bên cạn♄ ao, cánh tay duỗi ra cả người Hộ Nghi bị nâng ở phía trên bể tắm.
Nàng đang khó hiểu bỗng thấy Hàn Diệu ác ý nhếch mép cười, cánh tay buông lỏng, Hộ Nghi đột nhiên không kịp phòng bị bị ném ở tɾong nước
Hộ Nghi theo bản năng ở tɾong nước giãy giụa vài cái, mới phát hiện hai ͼhân dễ như trở bàn tay chạm được đáy ao, hoá ra nước tɾong ao cũng không sâu lắm chỉ đến trước ngực nàng mà thôi.
Nỗi khiếp sợ còn chưa tiêu tan nàng thở hổn hển vài tiếng, đã nghe thấy Hàn Diệu ở trên bờ làm càn cười lên, cười vài tiếng còn chưa đủ, cuối cùng ôm bụng cười ngã vào bên cạn♄ ao.
Hộ Nghi không thể hiểu được đột nhiên toàn thân đều bị làm cho ướt đẫm, quần áo dính ở trên người đến khó chịu, không khỏi có chút tức giận hỏi hắn “Ngươi mấy tuổi rồi?” Ý nói hắn ấu trĩ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận