Chương 169

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 169

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hộ Nghi nâng mi nhìn thấy tɾong hộp là một viên minh châu khoảng bằng nắm tay.
Viên minh châu tɾong ngoài sáng bóng, chiếu ánh sáng lung linh rực rỡ tựa như Thuỷ Tinh Cung.
Tuy nàng ở tɾong cung cũng coi như đã thấy qua một số kỳ trân dị bảo hiện không khỏi cảm thán ánh sáng này thật u lạnh yên tĩnh nhuận bóng.
Hàn Diệu chỉ vẫy tay, không chút để ý nói “Ngẫu nhiên thấy được cũng không phải thứ gì tốt, lúc trước thời gian quá gấp sinh nhật nữ quan ta còn chưa kịp đưa quà, viên minh châu này coi như để nữ quan giữ lại tuỳ tiện ngắm đi.”
Hộ Nghi vẫn không nói lời nào, hai người lẳng lặng nhìn nhau, Hàn Diệu mới cười khẽ lên, một bên má lúm đồng tiền hiện ra như chứa đựng hàng vạn tâm tư, mở miệng nói “Thật ra khi trước ta đã từng nói qua với nữ quan, ta càng muốn miễn cưỡng. Nhưng cho đến hôm nay…”
Ánh mắt hắn ôn nhu nhìn nàng tựa như cuồng si nói tiếp “Ta mới biết được ta không cần miễn cưỡng.”
Ánh sáng tɾong mắt Hàn Diệu so với viên minh châu còn rạng rỡ xán lạn hơn, nhưng tựa như không thể nhìn gần không thể đối diện được.
Hộ Nghi theo bản năng tránh đi cũng không tiếp nhận hộp minh châu trên tay hắn, cuối cùng vẫn phải đối diện ánh mắt Hàn Diệu, hỏi “Hộ Nghi tự nhận bản thân ta tuy sinh ra so với người khác dáng vẻ có lẽ đẹp hơn ba phần nhưng đó cũng chỉ là vẻ bề ngoài mà thôi. Hiện giờ ta thân thể mềm yếu, danh tiếng không tốt, tɾong lòng không mong cầu gì thật không dám đảm nhận tâm ý lớn nhân.
Những lời này của nàng Hàn Diệu tất nhiên không chịu tin nhưng vẫn nghe lời nàng nói, sau đó mới nói tiếp “Vạn vật đều có số mệnh, lấy nhu khắc cương. Ta thấy nữ quan quả thật đảm đương nổi. Vốn dĩ ban đầu ta chỉ là kẻ đứng ngoài xem kịch nhưng kịch này diễn quá xuấtsắc, đã có kết cục. Có lẽ ta sao không thể tự mình cầu một kết cục tốt đẹp.”
Hắn đột nhiên đứng lên, cúi người nhìn về phía Hộ Nghi, khoảng cách hai người rấtgần, hô hấp nóng rực của hắn chiếu vào trên mặt nàng, ánh mắt sắc bén như dao “Chẳng lẽ là ‘Trả ngọc chàng hai dòng lệ ứa, hận chẳng quen khi chưa có chồng.’ Lòng ta lại chẳng phải hòn đá sao có thể không lay chuyển được.”
Hai câu ‘Trả ngọc chàng hai dòng lệ ứa, hận chẳng quen khi chưa có chồng.’ Trích tɾong bài Tiết phụ ngâm của Trương Tịch.
Đôi lời về bài thơ
Mới đọc qua bài thơ, ai cũng nghĩ đây là câu chuyện tình của đôi trai gái. Câu chuyện tình hơi bất thường. Bởi lẽ Biết người con gái đã có chồng rồi mà chàng trai còn đem tặng ngọc minh châụ Người con gái dù có chồng, yêu chồng mà vẫn giữ ngọc tɾong áo lót lụa hồng và hành động này có khác nào với nghĩa giữ kín tình riêng của mình. Chứng tỏ nàng cũng có cảm tình với người tặng ngọc. Tuy nhiên, hàng ngày nàng ở trên lầu cao nhìn qua vườn ngự uyển mơ mộng, nhìn đïện Minh Quan, thấy chồng mình làm bổn phận canh gác. Hình ảnh này có lẽ phần nào nhắc nhở, củng cố thêm cho nàng nghĩ đến chồng mình, đến bổn phận của mình tɾong đạo nghĩa vợ chồng cho nên nàng quyết định giữ tiết hạnh với chồng. Nàng sợ mình ủ ngọc mãi tɾong ngực rồi sẽ sinh ra lầm lỗi nên mới đem trả ngọc lại cho chàng trai. Trả lại ngọc mà lòng đau xót để rơi hai hàng nước mắt – Và cũng chính vì trả ngọc mà nàng được gọi là “tiết phụ” Câu chuyện tình quả là phức tạp.
Hộ Nghi thản nhiên đón nhận ánh mắt hắn “Chẳng qua tɾong dân gian thành đôi câu thơ. Đại nhân niên thiếu tài cao ắt sẽ có quý nữ tương xứng hiểu nhaụ Hộ Nghi tâm đã chết, chỉ nghĩ muốn đứa nhỏ tɾong bụng bình an sinh ra sau đó nuôi nấng lớn lên, cũng không dám làm chậm trễ lớn nhân.”
Hàn Diệu cười ha hả, tiếng cười kéo dài không ngừng nghỉ, rốt cuộc thấp giọng nói “Chậm rồi.”
Hộ Nghi sửng sốt, lại nghe thấy Hàn Diệu nói “Ta là ngoại nam, không thể trực tiếp nói muốn xin nữ quyến tɾong cung thế cho nên ta đã báo cho mẫu thân muốn đem nàng từ tɾong cung đón ra ngoài.”
Nàng đang muốn phản bác, Hàn Diệu đã dùng bàn tay cái giữ ở môi nàng, cười nói “Nữ quan đừng nóng vội phản bác, không ngại nghe ta nói một chút. Theo quy củ tɾong cung, nữ quan không được phép có thai, hiện tại nữ quan còn có thể che giấu nhưng qua mấy tháng tới thì sao? Huống chi không nói đến những điều này vì chỉ cần chuyện xảy ra trên thảo nguyên cho dù đứa nhỏ này được sinh ra, huyết thống cũng có điều lo ngại. Một đứa bé không được lòng phụ thân ở tɾong cung sao có thể tồn tại, ta biết nữ quan không phải không có nghĩ tới. Bằng không ngày ấy lúc ở bãi săn Bình Khê xảy ra hoả hoạn, nữ quan muốn chạy trốn, không phải hay sao?”
Hộ Nghi tuy nghe thấy khó chịu, nhưng cũng biết giống như lời Hàn Diệu nói từng câu đều là sự thật, lại nghe hắn tiếp theo giảng đạo “Ta tuy không phải bậc quân tử gì, nhưng cũng không phải dạng tiểu nhân đến một đứa bé cũng không dung thứ được. Nếu nữ quan ở đây, ít nhất có thể bình an chăm sóc nuôi nấng hài tử lớn lên.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận