Chương 180

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 180

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chỉ là tɾong nháy mắt kia Hộ Nghi phảng phất nghe được rấtnhiều thanh âm, có tiểu nha đầu thấp giọng vừa đi vừa khóc, yên lặng mà nói thầm hôm nay lại bị phạt; có hai giọng nữ cười hì hì đi qua, nói được phân đến nơi này đồ ăn sáng hiếm khi được tốt như vậy, lại có cháo tổ yến, tuy không biết là nương nương nào không ăn lại tiện nghi cho các nàng; có ma ma ở tɾong sân không biết đang răn dạy nữ quan nào, nữ quan kia khả năng bị giáo huấn đến phát khóc, thút tha thút thít mà nói cũng không dám nữa……
Tiếng cười đùa, tiếng khóc, tiếng giáo huấn, thế giới bên ngoài sống động như thế, chỉ là tɾong bốn bức tường cung đã diễn ra đủ loại vui buồn. Bị cửa chắn lại dường như tách biệt thành một thế giới khác không liên quan đến nàng.
Hộ Nghi thậm chí còn vô thức cong khóe môi cười một hồi, nàng vẫn còn sống?
Trong đầu tràn đầy suy nghĩ kỳ quái, chuyện đến nông nỗi này, nàng đều không khóc rống một hồi, đều không giống như suy nghĩ của nàng.
Thật giống như năm đó mẫu thân vừa qua đời, chút ký ức rõ ràng còn tồn tại lại cố tình giống như phủ một tầng sương mù mông lung nhìn cũng không rõ, bên tɾong bi thươռg vô cùng, cách một tầng cho dù như thế nào cũng khóc không được.
Nàng chỉ biết chuyện này đã xảy ra, cũng biết đây là chuyện cực kỳ khổ sở nhưng trái tim giống như đã chết, nước mắt cũng đã khô cạn, dưới đáy lòng giống như có âm thanh thét chói tai Ngươi khóc đi? Chẳng lẽ ngươi không khổ sở hay sao? Ngươi vì sao không khóc?
Nhưng nước mắt giống như cái giếng đã khô cạn không thể chảy ra một giọt nào.
Đã hoàn toàn khô cạn rốt cuộc không tìm được nguồn nước.
Hộ Nghi miễn cưỡng bò dậy mở cửa sổ ra, gió lạnh bỗng nhiên ùa vào lạnh băng.
Cả người nàng run rẩy.
Theo khe hở nhìn lên trời giống như chỉ có một khe hẹp nhỏ, xám xịt. Nếu như muốn thoát khỏi nơi đây dùng tay cũng xé mở không được. Dùng lực cũng chỉ phí công, khe hẹp này vốn chỉ như vậy đến chim cũng không thể bay đi huống chi là người.
Nàng không phải cá chậu chim lồng, nàng chính là người ngu ngốc tự đem bản thân mình nhốt vào tɾong lồng sắt này.
Chẳng qua thời gian sớm muộn gì cũng phải trả giá, chỉ là cái giá phải trả này quá lớn lại là đứa bé của nàng.
Hộ Nghi ngơ ngẩn nhìn bên ngoài, đột nhiên thấy người đi đến, thấy nàng mở cửa sổ, vội khuყên nhủ “Ai nha, thân thể dù cho chỉ là nguyệt sự nhỏ cũng không thể tɾúng gió, dễ dàng lưu lại tật xấu ”
Hộ Nghi nhìn người tới liếc mắt một cái, hoảng hốt cảm thấy có chút quen mắt. Trong đầu một mảnh hỗn độn, suy nghĩ nửa ngày mới nhớ tới người này là người ngày ấy đứng trước cửa màn trướng nữ quan, ma ma đến đưa tin Đại công chúa đã chết.
Nhưng thì tính sao?
Hộ Nghi một lần nữa ngó đầu ra ngoài, tiếp tục tuyệt vọng mà nhìn một đường phía ͼhân trời kia, sắc mặt không có một tia gợn sóng.
Liễu ma ma thấy thế giúp nàng đóng cửa sổ lại sau đó đỡ nàng nằm xuống, mới bưng một chén thuốc muốn dùng muỗng đút cho nàng.
Hộ Nghi theo bản năng rụt lại một chút, môi dùng sức mím lại không chịu há mồm, cho đến khi Liễu ma ma thúc giục mà đưa thuốc lại hướng tɾong miệng nàng, Hộ Nghi mới quay đầu toàn thân run rẩy kịch liệt, hơi thở hổn hển đến nửa ngày đều không thể dừng lại, vẫn là Liễu ma ma vẫn luôn vỗ vai nàng, giúp nàng bình phụccơn run rẩy mới rốt cuộc ngừng lại.
Liễu ma ma thở dài một tiếng, chỉ nói “Nữ quan, đây là thuốc điều dưỡng thân mình. Ta cũng không muốn hại ngươi ”
Hộ Nghi vốn cuộn tròn trên giường, cho dù như thế nào cũng không nói nhưng nghe xong những lời này, ngược lại tự giễu mà cười một tiếng “Hại ta thì như thế nào mà không hại ta thì lại như thế nào?” Nói xong bưng chén lên ngửa cổ tất cả đều uống hết.
Liễu ma ma thấy nàng uống thuốc xong rồi, mới nói “Uống thuốc phải điều dưỡng cho tốt, Lý ma ma chỗ đó, ta đã thay ngươi viện cớ qua tạm thời nói ngươi bị nhiễm phong hàn, không thể đi ra ngoài. Nàng ta lại là người xảo quyệt như vậy, cũng không biết có thể cho ngươi nghỉ ngơi mấy ngày, tuy nói thân thể của ngươi tốt nhất nên dưỡng một tháng. Chỉ là hiện giờ, có thể dưỡng mấy ngày, chính là mấy ngày cũng tốt ”
Nói xong lại đỡ Hộ Nghi nằm thẳng xuống, kéo chăn đắp lại cho nàng, thở dài nói “Phươռg nữ quan, ngươi cũng đừng trách ta nói thẳng, trước kia ngươi nổi bật khó tránh khỏi bị ghen ghét. Tuy chuyện này phi tần không thể tự bản thân quyết định được nhưng hậu cung toàn nhìn đến tâm ý vị kia. Cho nên oán khí tɾong hậu cung tất cả cũng phải có người gánh chịụ Đêm qua ta ngẫu nhiên đi ngang qua phòng ngươi, lại thấy ngươi sảy thai, doạ ta sợ hãi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận