Chương 203

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 203

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hộ Nghi lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn, thấy sắc mặt hắn như vậy, khoé môi cong lên, nở nụ cười, “Chẳng lẽ ngài cho rằng, ta sẽ tự sát sao?”
Yến Tề Quang hai mắt đỏ lên, bước nhanh về phía nàng nhưng lại không kịp, đao găm đã đi xuống.
Trái tim hắn nhất thời như ngừng đập, sửng sốt hồi lâu mới phát hiện không có máu trào ra, chỉ có một mảnh vải ống tay áo như tuyết trắng bị cắt ra từ từ rơi xuống đất.
Hộ Nghi nhìn miếng vải kia, khoé miệng nhếch lên ý cười lạnh như băng “Chẳng qua chỉ muốn thử xem lưỡi dao sắc thế nào mà thôi, kỳ thật vừa rồi cũng không nên cắt tay áo, bởi vì ngài khiến ta cảm thấy, cho dù cắt tay áo để ân đoạn nghĩa tuyệt, đều có vẻ ghê tởm.”
Ân đoạn nghĩa tuyệt Cắt đứt mọi quan hệ.
Yến Tề Quang đứng tại chỗ, yết hầu giống như nghẹn lại, nửa ngày sau cũng không thể phát ra thanh âm, lại nghe thấy nàng nói “Ngài tốt nhất lại một lần nữa dùng xích sắt cột chặt tay ta, bằng không nói không chừng một ngày nào đó, thanh dao găm này không biết sẽ đâm đến chỗ nào đâụ”
Hắn đi qua, ngồi cạn♄ mép giường, khuôn mặt cực kỳ bình tĩnh hỏi “Nghi Nương, nàng muốn đâm vào đâu?”
Hộ Nghi miễn cưỡng ngồi dậy, rốt cuộc tùy ý cười ra tiếng, cười đến thân thể nghiêng ngả không thở nổi mới nói “Bệ hạ, bệ hạ à, ngài nói ta muốn đâm chỗ nào, ta nên đâm vào đâu? Ngài mau nói đi ”
Yến Tề Quang nắm lấy tay nàng đang cầm thanh dao găm kia, trên mặt không có biểu tình đem nó đặt lên trên ngực chính mình. Thanh dao găm này làm từ nguyên liệu quý cho nên sắc bén vô cùng, chỉ thoáng một chút đụng tới quần áo hắn, chỗ vải may trước ngực đã bị cắt thành một lỗ hổng.
Hộ Nghi nhìn chằm chằm hắn một lát, tròng mắt bị kích thích đến đỏ bừng, mang theo hận ý nói “Yến Tề Quang, ngươi cho rằng ta không hạ thủ được sao?”
Từ tɾong miệng nàng đột nhiên hét ra tên của hắn, mà không phải “Bệ hạ”, nước mắt Yến Tề Quang đột nhiên chảy xuống, tɾong lòng một mảnh mềm yếu, chua xót cười nói “Không, ta chưa bao giờ cho rằng như vậy. Chỉ cần nàng muốn, nếu làm như vậy có thể giải toả được hận ý tɾong người nàng, nàng mau xuống tay đi.”
Hộ Nghi tay nắm dao găm run rẩy, nàng cắn chặt răng, thật sự đâm mũi dao vào trước ngực Yến Tề Quang.
Cho dù thanh dao găm này sắc bén chém sắt như chém bùn, nhưng thân thể nàng sau khi bệnh đã rấtyếu ớt, cho dù bị kích động cũng chỉ có thể đâm mũi dao vào trước ngực hắn được ba phần.
Yến Tề Quang kêu lên một tiếng, duỗi tay nắm lấy tay Hộ Nghi, cư nhiên còn bật cười Thanh thản đến mức giống như lúc trước khi ở hành cung Thanh Lương, tay hắn cũng cầm tay nàng như vậy hướng dẫn nàng cùng viết chữ, còn giờ phút này hướng dẫn nàng cầm dao cùng đâm vào ngực hắn.
Máu từ từ trào ra, tay nàng bị hắn nắm đến phát đau, nước mắt Hộ Nghi vô thức chảy ra, rốt cuộc lẩm bẩm “Ngươi là kẻ điên…… Ngươi đem ta cũng biến thành kẻ điên, hiện tại còn muốn ta cùng ngươi xuống địa ngục hay sao?”
Yến Tề Quang sắc mặt đã càng ngày càng trắng, thanh âm lại vẫn duy trì thực ổn trọng, nói “Phải, Nghi Nương, ta chính là kẻ điên, cho dù xuống địa ngục, ta cũng muốn mang theo nàng.”
Hắn nỗ lực dùng tay nâng lên lau nước mắt trên mặt nàng “Nghi Nương, vì sao nàng lại khóc? Đừng khóc, tất cả mọi chuyện trước kia, ta đều không thể đền bù, xin lỗi. Mạng của đứa bé, ta bồi thường cho nàng.”
Hộ Nghi nắm lấy dao găm, khóc thất thanh hét lên “Ngươi bồi thường cho ta? Ngươi dùng gì để bồi thường? Dùng mạng ngươi tới đổi hay sao, như vậy đứa bé kia có thể bình an đến trên đời này sao? Vì cái gì? Nếu ngay từ đầu ngươi không thể cho, vì cái gì lại cố tình muốn thể hiện ra có thể cho ta? Tình cảm, đứa bé, ngươi có thể xoay người liền đi, ngươi có thể ta cần ta cứ lấy. Hiện tại mạng ngươi, ngươi đều có thể không cần, trước nay vẫn luôn như vậy, cho dù mọi hậu quả đều là ta phải nhận, ta đã không muốn nhận. Yến Tề Quang, ta mệt mỏi rồi.”
Nàng nhắm mắt lại, dùng sức đem dao găm rút ra, nháy mắt máu điên cuồng tuôn ra ngoài. Trên mặt Hộ Nghi bị bắn đến đầy máu, máu cùng nước mắt quyện với nhau, làm cả người nàng đều có vẻ càng thêm thê lương, thảm hại. Nàng mím môi, tay cầm lấy thanh dao hướng đến phía trước ngực chính mình muốn đâm vào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận