Chương 73

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 73

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ứ… Ư ư ư…Ứ Ứ…Phong Phong Chàng đừng nhét nữa mà Căng quá Rát quá Ứ Ứ … Ô ô ô…” Đôi chân nàng bị trói bức ép banh chặt duỗi thẳng thành hình / mở rộng nơi tư mật thuần khiết phấn hồng ướt át.
Hạ Liên ưỡn cong lưng, ngửa đầu ra sau nức nở vô cùng khổ sở.
“Hư…Hừm…Ngoan nào Miệng huyệt của nàng hiện tại đã ướt đẫm giãn nở rồi Có thể cất chứa dục căn của ta Đừng khóc, nhẫn nhịn một lúc liền qua ngay ” Húc Liệt Phong nhẹ nhàng mơn trớn hôn lên cổ nàng, ôn nhu an ủi.
Tay trái hắn nắm giữ phần đỉnh nấm nhắm ngay lỗ nhỏ nơi tư mật nhấp nhấp nhấp mông liên tục nhưng chậm rãi. Kiên nhẫn nới lỏng lỗ nhỏ cho nàng.
“Ứ…ứ…Ứ… ư ư ư… Đau quá Ô ô ô… Chàng thả chân thiếp ra Phong Thiếp mỏi chân quá ô ô ô…”
“Không thể Nàng sẽ giãy giụa, càng vùng vẫy chỉ càng thêm đau Ngoan ngoãn nuốt vào phần đầu nấm ngậm chặt Ta liền sẽ cởi trói cho nàng ” Hắn ve vuốt hôn khẽ lên đôi má lấm lem nước mắt rối loạn của nàng, thật là vật nhỏ yếu ớt.
“Ô ô ô… Chân ta bị kéo căng quá Lỗ nhỏ trướng quá Ô ô ô… Bị đâm đâm đau rát ô ô ô…”
“Ngoan Nàng không phải nói nguyện ý làm nữ nhân của ta sao? Vì ta nhẫn nhịn một chút được sao?”
“Phong Hức… Hức… Phong Ô ô ô… Ứ ư ư ư ư… Ứ Ứ… Ô ô ô…” Nàng vòng tay ôm siết lấy lưng hắn, úp mặt vào l ng ngực hắn khóc nức nở nghẹn ngào.
“Ngoan Chuẩn bị, ta tiến vào ” Hắn thỏ thẻ bên vành tai ửng đỏ của nàng, nam căn dựng thẳng ghim xuống lỗ nhỏ yếu ớt run rẩy cố gắng mở lớn để nuốt lấy dị vật.
Đôi tay mạnh mẽ quấn ôm vòng giữ lấy thân thể bé nhỏ vào l ng ngực vạm vỡ.
Eo hông hắn dần dần gia tăng biên độ và lực đạo, nhấp mông nhịp nhàng tăng dần tăng dần lún sâu.
“Ứ…..Ứ Ứ…. Aaaaaaaaaaaa……Á………..Ô ô ô…. Á…….Á… Á…Á…Á…. Aaaa… Ô ô ô…” Hạ Liên nghẹn ngào há miệng cắn nghiến lấy đóa hoa nhỏ trên ngực Húc Liệt Phong.
Nàng biết nữ nhân đều sẽ bị nam nhân thọc nát lỗ nhỏ. Nàng yêu Phong, nàng muốn chỉ thuộc về Phong.
“Ô ô ô… Phong Phong Đau quá Ô ô ô… Đừng vào nữa Đừng mà Ô ô ô…” Cuối cùng nàng vẫn nhịn không được mà khóc nấc lên xô đẩy l ng ngực của hắn.
“Hư… Gruu… Một chút nữa Liền sẽ vào ngay Nhẫn chút nữa nào nương tử ” Húc Liệt Phong cúi đầu ngậm lấy môi nàng, dùng lưỡi liếm láp viền quanh cánh môi nhỏ nhắn đỏ mọng.
Phụt phụt phụt…. PHỰT….
“Á………….Aaaaaaaaaaaaaaaaa….. Trướng Đau Đau Đau Đau Đau quá Ô ô ô….”
Lỗ nhỏ yếu ớt đáng thương bị bắt ép nuốt trọn lấy phần đầu nấm thô lớn như quả trứng ngỗng của Húc Liệt Phong.
Hai mảnh âm thần kiều nộn bị banh rộng ép sang tận hai bên đùi.
Hai mép môi huyệt bị kéo căng đến mỏng dính trong suốt cố gắng run rẩy bao trùm ôm khít lấy cự căn thô nóng.
“Á………..Aaaaaaaaaaa…. Cứu thiếp Phong Đau quá Chàng mau rút ra Mau rút ra Ô ô ô… Đau chết rồi Thốn quá Ô ô ô… Á…..Aaaaa…..” Nàng oằn mình cong lên thân thể khóc nấc bi thương, gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch, lắc đầu quẫy mạnh nức nở.
“Gruuu… Hư… Hực hực hực… Sảng Ưm… Hừm…” Húc Liệt Phong ôm ghì đè ép nàng xuống mặt giường, hắn nhắm chặt hai mắt hít thở dồn dập, rùng mình vài cái.
Cảm giác sướng khoái lan tràn bao bọc toàn thân, đầu nấm thô to được mị huyệt non mềm ấm áp của nàng bao vây liếm mút xoa nắn thư thái đến tê dại thần kinh.
“Á…Á…Á….Aaaa…. Đau quá Đau đau Ô ô ô… Chàng mau rút ra Mau rút ra Ô ô ô…” Huyết màng thuần khiết của nàng bị đội cao, kéo căng đau thốn vô cùng, nàng chịu không nổi khóc thét nức nở.
“Hư… Hừm… Hực hực hực…” Húc Liệt Phong đá chân vào cơ quan cởi trói cho hai chân nàng, vòng tay vẫn ghì chặt không cho nàng quá mức giãy giụa càng thêm đau nhói.
“Hức… Ô ô ô…Á….A….A…Aaaa…. Đau quá Đau chết ta rồi Ô ô ô…”
Hai chân vừa được tự do, nàng muốn khép lại đau đớn càng thêm rát buốt, khiến nàng chỉ có thể bất bực gấp lại thành mình chữ M chống đứng, dang rộng trên mặt giường.
Nơi tư mật hoàn toàn bị một cột trụ thô to nóng cháy ghim dính không cách nào cựa quậy. Nàng đau thốn đến mức chỉ muốn khóc thét trốn chạy.
“Hưm… Ngoan Bình tĩnh lại Nàng không gào khóc, không giãy giụa sẽ bớt đau ”
Thấy nàng cũng tự biết bản thân không thể quẫy đạp, chỉ há lớn miệng kêu khóc chứ không dám vùng vẫy nữa hắn liền ôm ấp dỗ dành.
“Ô ô ô… Ô ô ô….hức… Ứ… Ứ Ứ….Phong Thiếp đau quá Ô ô ô…”
“Hư… Ưm… Tư thế này khiến nàng thoải mái rồi sao?” Húc Liệt Phong chỉnh lại tư thế quỳ nằm, đôi tay mạnh mẽ vòng ra sau lưng ôm lấy nàng dán vào ngực hắn, hai đầu gối hắn đẩy lên hai đầu gối đang xếp thành hình chữ M của nàng.
Môi lưỡi nhẹ nhàng liếm láp quanh khuôn miệng nhỏ nhắn xinh đẹp ủy khuất nức nở.
“Hạ Liên Cho ta Nàng về sau chính là thê tử duy nhất của Húc Liệt Phong ta Ta thề có trời Nàng chính là duy nhất ” Húc Liệt Phong nhìn thẳng vào đôi mắt ngập nước của nàng.
“Phong Hức hức…” Hạ Liên bẹp miệng, vô cùng uất ức nâng tay vò vò nắn nắn lấy gương mặt anh tuấn trước mặt.
“Thiếp đau lắm Phong Hức…”
“Ta biết Chắc chắn sẽ đau Nhưng ta muốn nàng sẽ cười, sẽ hạnh phúc khi trao thân cho ta Đừng trốn tránh Đừng cố gắng chạy thoát được sao?” Húc Liệt Phong cúi đầu hôn phớt nhẹ lên đôi môi run run đáng thương của nàng
“Hức Đau như vậy còn không cho thiếp trốn? Ô ô ô…”
“Mở rộng hai chân, thả lỏng lỗ nhỏ Tiếp nhận ta “

Bình luận (0)

Để lại bình luận