Chương 78

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 78

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phập phụt… Phập phụt… Phập phụt… Phập phụt…
“Ứ…Ư Ư Ư ư ư ư… Hức hức… Ứ…” Hạ Liên oằn mình co giật, hoàn toàn kiệt lực tùy ý Húc Liệt Phong càn quấy ra ra vào vào kéo theo thịt non cắt đến cắt đi vô cùng vô tận đau đớn.
Mật hoa phun bắn tràn lan như cố xoa dịu cơn đau nơi huyệt mềm mẫn cảm.
“Hư… Hực hực… Sướng thật bảo bối Nuốt hết vào nào Ngậm chặt vào Xoa cắn thật dễ dịu mà Hực hực…”
Phầm phập phầm phập phầm phập phầm phập…
“Hức… Ứ……. Ứ…..Hức hức… Ahuuuu…” Hạ Liên hít thở ngày càng không thông, chân tâm cảm giác như bị nghiền nát rách tung tóe, đau đớn thấu tâm, nàng khóc không ra hơi, chỉ có thể rên ɾỉ thút thít từng cơn.
“A…. Gru…. Ta muốn vào sâu hơn nữa Sâu hơn nữa A…. Sảng chết ta Thật nộn Thật ướt ” Húc Liệt Phong hai mắt đỏ rực điên cuồng, dục hỏa sôi sục.
Cực khoái lan tràn khắp toàn thân khiến hắn rùng mình không dứt.
Cố nén lại cơn sướng khoái muốn buông giáp đầu hàng.
Húc Liệt Phong nâng lấy thân thể nhỏ nhắn đang co giật run rẩy quỳ bò dưới thân, hắn quỳ ngồi thẳng dậy ôm dán sát lưng nàng dựa vào ngực hắn, tay trái ôm giữ lấy bụng dưới của nàng đang sưng phồng lên vì chưa đựng nam căn quá khổ của hắn.
Tay phải đỡ lấy cằm nàng ngửa lên, sau gáy tựa vào vai hắn, ngón tay kê vào môi giúp nàng dễ dàng há môi thở gấp.
“Ứ… Ứ… Ứ… Ứ …” Đau quá đau quá đau quá Ô ô ô… Nàng sắp chết rồi đúng không?
Hạ Liên nước mắt rơi như mưa, đôi mắt nhắm chặt mơ hồ, nàng bị bắt ép ngồi thẳng lên hùng căn hung ác cong cong thô nóng, hai đùi nhỏ xụi lơ dán sát lên đùi lớn săn chắc của Húc Liệt Phong.
Bụng nhỏ gần như bị cự vật tàn nhẫn xỏ xuyên, đội cao đáy huyệt, kéo phẳng hoàn bộ nếp gấp thịt mềm, đau đớn buốt giá kinh khủng.
Thần kinh Hạ Liên như muốn đứt gãy từng sợi từng sợi, đau đớn quằn quại lại chẳng còn chút hơi sức để phản kháng.
“Ứ ứ ứ ứ… Ư ư ư… Ứ Ứ…” Âm thanh đau đớn thống khổ nghẹn ngào nơi thanh quản, hơi thở tắt nghẽn không cách nào thoát ra.
Bên dưới nơi hai người kết hợp ái dịch hòa máu loãng kéo thành sợi nhiễu nhiễu tí tách vô cùng thê lương.
Gương mặt nàng dần dần tái nhợt, đôi tay buông thõng xụi lơ, đầu nghiêng sang bên không mang theo hơi thở.
“Liên Liên Nàng sao vậy?” Húc Liệt phong lúc này mới giật mình sực tỉnh, vội vã rút hùng căn ra khỏi cơ thể nàng.
Hắn ôm nàng nằm ngửa trong lòng, hô hấp truyền hơi thở vào môi.
“Hức… Ô ô ô… Hức hức… Ô ô ô…” Không khí lần nữa chảy xuôi vào phổi khiến nàng khóc nấc sực tỉnh, vô cùng ủy khuất nước mắt trào dâng nhìn vào gương mặt anh tuấn cương nghị của Húc Liệt Phong.
“Xin lỗi Ta cũng là lần đầu Ta không kìm chế được du͙c vọng Ta sẽ nhẹ nhàng hơn với nàng Liên Ta xin lỗi ”
Húc Liệt phong yêu thương hôn lên giọt nước mắt của nàng, vòng tay siết chặt vuốt ve thân thể nhỏ nhắn yếu ớt trong lòng.
Hắn tháo nút lọ sành nhỏ, đổ dịch nhân sâm ngàn năm vào môi nàng.
“Uống đi bảo bối Nàng sẽ khỏe ngay thôi ”
Đút nàng uống cạn cả lọ nhân sâm, hắn liền ôm nàng sang bàn đá trải lông ấm áp sạch sẽ khuất sau tấm bình phong, gọi người vào dọn giường.
“Để ta lau sạch nộn huyệt cho nàng Đừng sợ ” Húc Liệt Phong vắt khăn ấm, nhẹ nhàng lau chùi thân thể nàng một lần, sau đó mới cẩn thận tỉ mỉ từng li từng tí ủ nước ấm chùi lau, rửa sạch chân tâm non nớt sưng tấy biến dạng vô cùng đáng thương.
“Á…….Aaaaaaaaa….. Ô ô ô… Ô ô ô…” Hai chân mở rộng hình chữ M của nàng run lẩy bẩy, ngửa đầu ra sau nức nở.
Nộn huyệt bị một thanh gỗ to bằng cây nến, quấn vòng quanh đều là bông gòn thấm nước ấm. Nhẹ nhàng thọc vào ngoáy lộng lau chùi khắp dũng đạo non nớt bị tàn phá sưng đau.
“Ngoan Ta rửa sạch cho nàng Hơi nóng một chút, nước ấm có thể tiêu sưng ” Hắn chột dạ, bàn tay ve vuốt dỗ dành hai bên đùi non bị ma sát đến đỏ rần chật vật. Liền dùng khăn ấm đắp lên tiêu sưng giảm đau.
“Á….Aaaaa…. Ứ… Ứ Ứ… hức hức hức…” Bông gòn mềm mịn u7oo71t nóng cọ quanh ma sát khắp thịt huyệt khiến nàng không chịu nổi, thân hình kiều nhuyễn run lên lẩy bẩy.
Phụt phụt…. Mật dịch mạnh mẽ phun ra, xối ướt mật huyệt vừa được hắn lau chùi.
“Á………A……..Aaaaaaaaaaaa….. Ô ô ô… Thiếp mắc xi xi Đừng nữa Đừng thọc nữa Ô ô ô…”
“Nàng xi xi đi Ta giúp nàng lau sạch Đừng sợ Cẩn thận xi xi sẽ có chút rát ” Húc Liệt phong yêu thương đứng khỏi ghế vuốt ve gò má đã trở nên ửng đỏ hồng hào của nàng, hắn thở phào nhẹ nhõm.
Cúi đầu hôn lên má nàng đầy âu yếm, đỡ lấy nàng nâng mông nhích ra khỏi mặt bàn, nghiêng người thành tư thế xi xi.
Suýt tí là thê tử nhà hắn bị hắn thọc chết ngay lần đầu tiên phá thân. Haizzz… Nghĩ đến thôi hắn liền lạnh người.
Gậy bông lần nữa được nhúng nước ấm, chen vào lỗ nhỏ của nàng cọ cọ chùi chùi khắp vách tường hoa non nớt mẫn cảm.
“Á….Aaaaaaa….. Ô ô ô… Ô ô ô….” Hạ Liên rùng mình liên hồi, hai chân căng chặt, từng dòng từng dòng nước vàng nhạt bắn ra tung tóe khắp sàn nhà.
“Rát quá Thiếp rát quá Ô ô ô… Ô ô ô…” Hạ Liên khóc nấc lên ôm chầm lấy Húc Liệt Phong, xấu hổ úp gương mặt đỏ bừng vào ngực hắn.
“Ta lau sạch giúp nàng Giường đã dọn xong rồi Ta mang nàng qua nằm bên giường cho thoải mái ” Hắn dùng khăn ấm lau sạch vệt nước cho nàng, lần nữa dùng gậy bông lau sạch giảm sưng cho lỗ nhỏ vài lần.
Liền bế bổng nàng về giường, gọi người đến dọn dẹp tàn cuộc bên bàn đá.

Bình luận (0)

Để lại bình luận