Chương 80

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 80

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ô ô ô… Thiếp sẽ ngoan ngoãn cho chàng thọc Đừng vào bên trong đó Đừng thọc sâu vào trong mà Ô ô ô… Cầu xin chàng mà Phong Chàng yêu thương thiếp Đừng vào trong Ô ô ô…”
Hạ Liên hoảng hốt cố gắng ngồi bật dậy vòng tay ôm ghì lấy cổ Húc Liệt Phong, bẹp môi mếu máo vô cùng ủy khuất, đôi mắt to tròn rưng rưng đượm nước nhìn thẳng vào đôi mắt kìm nén du͙c vọng của hắn.
Hai chân nàng vẫn mở lớn cố nuốt lấy ngọc bổng hắn đang tà ác nhét vào nộn huyệt đáng thương của nàng.
“Nàng ngoan ngoãn cho ta thọc? Hứa nhé Nhưng đến lúc ta phóng thích thì phải cho ta thọc vào bên trong Như vậy mới dễ dàng thụ thai sớm sinh hài tử được sao?”
Húc Liệt phong buông tay rời khỏi ngọc bổng, ôm quấn lấy nàng nâng lên dán vào l ng ngực thô lớn, hắn quỳ cao thẳng đứng, cúi đầu hôn lên mắt Hạ Liên.
“Chỉ vào lúc phóng tinh thôi Chàng thọc vài cái bên trong thôi Ô ô ô…” Hai đùi nàng run rẩy, cao trào đột nhiên ập tới, mật dịch phun bắn lên ngọc bổng nằm im nơi dũng đạo.
“Xem này không thọc thọc mà nàng vẫn cao trào cho được Sảng thế này còn khóc lóc với ta? Giờ ra rút ngọc bổng ra Nàng tự đứng lên đặt mông ngồi lên cự căn đúng không?” Húc Liệt Phong tà mị híp mắt mỉm cười đầy gian manh.
“Ô ô ô… Ta tự đứng dậy, tự nuốt vào ô ô ô…” Nàng ủy khuất khóc nấc, hai đùi run lẩy bẩy, choàng hai tay ôm vòng lấy cổ hắn, tự giác đứng lên vòng hai chân ôm lấy hai bên hông Húc Liệt Phong.
Ngọc bổng vẫn còn dính chặt lấy nộn huyệt của nàng, nuốt trọn bảy viên tròn, mật dịch chảy ròng rơi xuống mặt giường.
“Bảo bối thật ngoan hahaha…” Húc Liệt Phong cười lớn, cánh tay trái ôm vòng lấy nàng áp sát vào thân thể hắn, vòng tay phải xuống nắm lấy cán ngọc bổng, giật mạnh.
Phựt phựt phựt phựt phựt phựt phựt…. Bảy viên tròn kéo dài thành chuỗi bị lực đạo mạnh mẽ rút nhanh rời khỏi cọ sát vào mép huyệt nàng, khiến nó sưng tấy phập phều.
“Á…..Aaaaaaaaaaaa….. Á………..Aaaaaaaaaaaaaaa….Á………….Aaaaaaaaaaaaaa…. Cứu mạng Cứu mạng Cứu cứu thiếp Ô ô ô ô ô ô…” Hạ Liên ngửa đầu khóc rống, dũng đạo co rút điên cuồng, quằn quại đau đớn thấu tim.
“Hư… Ta vào ngay liền sẽ bớt đau Nộn huyệt của nàng thật ngỗ nghịch, khép lại quá nhanh Hừ…” Vuốt lấy mật dịch ướt đẫm nơi tư mật của nàng, Húc Liệt Phong nhanh chóng bôi trơn cự căn khổ lồ cong cong gân guốc phập phồng.
Thọc mạnh một đường xỏ xuyên chạm vào vách tường ngăn trở cấm cung của nàng.
PHỰT…
“Á……………………..Ứ…………….Ứ….. Ô ô ô… Đau chết thiếp Đau chết thiếp Căng quá Trướng quá Ô ô ô…” Nàng giãy giụa khóc nấc, vô cùng ủy khuất ôm chặt lấy lưng hắn, cào cấu lung tung.
“Hưm… Ngoan nào Ta vào rồi này Ta sẽ không thọc vào sâu nữa Giờ đến phiên nàng tự cử động, tự cắn nuốt dục căn theo ý nàng Chịu sao?” Hắn cúi đầu hôn lên cánh môi nhỏ đang giương ra nức nở thút thít thở dốc của nàng. Xem xem cái gương mặt uất ức đáng yêu này Hahaha.
“Ô ô ô… Trướng quá Chật quá Ô ô ô…Thiếp làm sao mà động? Đau chết thiếp rồi Ô ô ô… Thật cong, thật sắc Cắt lỗ nhỏ của thiếp ra làm hai rồi Ô ô ô…” Hạ Liên ngửa đầu gào khóc thảm thương, tay trái nàng sờ sờ lên bụng dưới căng trướng, hiện lên rõ rệt cự căn khổ lồ cong cong sưng phồng của Húc Liệt Phong.
“Nàng tả cái gì vậy hả? Thật là… mau mau đung đưa mông, chỉ cần đong đưa đong đưa một lúc để mật hoa tiết ra liền sẽ thoải mái ” Húc Liệt Phong phì cười, yêu thương hôn lên má nàng , đội bàn tay âu yếm vuốt ve khắp thân thể nhỏ nhắn.
“Ô ô ô… Trướng Trướng Trướng quá Ô ô ô… Đau chết thiếp rồi Ô ô ô…” Hạ Liên ngửa đầu thút thít, mông nhỏ đang bị ép ngồi lên nuốt lấy cự căn chỉ chừa ra phần gốc, ngoan ngoãn đong đưa đong đưa nhè nhẹ nhè nhẹ.
“Ô ô ô Đau quá Đau quá Đau chết thiếp Ô ô ô…”
Húc Liệt Phong nhìn xuống nơi hai người kết hợp, thấy rõ mồn một nhụy hoa đáng thương của nàng bị cự căn chèn ép rộng mở, đẩy hai môi huyệt ra tận đùi non. Miệng huyệt run rẩy phập phều cắn mút̼ xoa nắn quanh thân cự căn, mật hoa chậm chạp rỉ rả nhỏ giọt xuống sàn giường vô cùng thê mỹ dâm lσạn.
“Hư… Hừm… Vật nhỏ đáng ghét Sao lại có thể dâm mỹ đến mức này hả? Có mật hoa bôi trơn rồi Nàng mau mau động eo Nhanh nào ” Hắc nghiến răng, vỗ vỗ bàn tay lên mông nhỏ của nàng, thật gấp chết hắn a.
“Á……Aaaaaaa….. Đừng vỗ, đừng vỗ mà Ô ô ô… Thiếp động Thiếp động mà Ô ô ô…”
“Ứ… ứ Ứ… Ô ô ô…Ứ Ứ Ứ ư ư ư… Ứ Ứm… Ô ô ô…” Nàng ngẩng cao đầu, nước mắt rơi như đê vỡ, hai đùi run lẩy bẩy nhếch nhếch nâng cao. Đôi tay ôm choàng lấy cổ Húc Liệt Phong tìm chút lực lượng cố nâng lên thân thể, ép buộc huyệt động non nớt mẫn cảm nhả ra cự căn đừng quá bóp chặt chỉ khiến đầu nấm cong cong ma sát cắt ngang thịt mềm đau đớn.
“Đau quá Đau quá Dục căn của chàng cắt vào thịt non của thiếp Đau quá Ô ô ô…”
Phụt phụt phụt phụt… Dũng đạo đau đớn co thắt siết chặt, hoa tâm phun trào mật dịch liên tục xoa dịu lấy huyệt động bị cọ sát đến nóng bỏng của nàng.
“Ô ô ô… Thiếp muốn chết ô ô ô… Đau quá Đau quá Ô ô ô…”
“Ôi là trời Gruuu… ” Húc Liệt phong nhẫn đến muốn phát điên, nhìn nàng xem, chỉ việc mở rộng lỗ nhỏ nhả ra dục căn của hắn mà thôi, còn chưa nhả ra được năm phân nữa, đã kêu khóc gào rống thảm thiết thế này rồi? Còn làm ăn gì nổi nữa sao?

Bình luận (0)

Để lại bình luận