Chương 83

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 83

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nàng đứng lên đứng lên ngồi xuống mười lần cho ta xem ” Húc Liệt Phong chau mày nhìn vẻ yếu ớt khó khăn tiếp thụ tính ái của nàng.
“Không Không Đừng mà Phong Xin chàng Ô ô ô…” Nàng sẽ đau đến chết mất Ô ô ô… Ngọc bổng xỏ xuyên vào tận đáy huyệt non nớt của nàng, viên thứ hai còn móc vào kéo căng lấy miệng đáy huyệt vô cùng vô cùng đau rát, ô ô ô.
“Mau Hay nàng muốn ta cầm lấy nó thọc nát lỗ nhỏ?”
“Thiếp đứng Ô ô ô… Phong Chàng không còn yêu thương thiếp nữa Chàng thật tàn nhẫn Ô ô ô…” Nàng đau đớn chật vật chống lên hai đùi non run lẩy bẩy, cắn răng ủy khuất thống khổ đứng dậy.
Nàng không muốn nhìn mặt hắn nữa, nàng hận hắn tàn nhẫn với nàng, ô ô ô.
“Á…..Aaaaaa…. Đau quá Đau Á………..Aaaaaa…..” Nàng ngửa đầu khóc thét, hai đùi banh rộng, run rẩy không ngừng, đôi tay mảnh khảnh chống mạnh lên đùi cố giữ thăng bằng, mật dịch hòa lẫn máu tươi chảy ròng ròng xuống mặt giường vô cùng đáng thương.
“Đứng yên đó cũng được Đứng đó để tự làm quen dần đi Đồ mít ướt Không thèm nhìn ta? Nàng hận ta? Ta mới mặc kệ nàng Dám ngã xuống ta liền thọc nát lỗ nhỏ không biết nghe lời của nàng Hừ…”
“Ô ô ô…. Ô ô ô… Đau quá đau quá Ứ Ứ… Ô ô ô… Á……Aaaaaaaaa…..” Nộn huyệt non nớt của nàng không cách nào ngậm lấy cự vật thô cứng, không cách nào cất chứa lại bất lực vặn xoắn lấy nó trong vô vọng. Ngọc bổng lại nặng trĩu, kéo căng dũng đạo của nàng chì xuống bên dưới.
“Nó mà rớt ra một viên ta liền dùng một viên thọc nát nàng ”
“Ô ô ô… Thiếp đau sắp chết rồi Chàng vẫn còn ác độc với thiếp như vậy Chàng thật tàn nhẫn Phong Ô ô ô…. Á….Aaaaaa……” Nàng tự lấy bàn tay bụm lấy miệng huyệt, ngăn cho ngọc bổng vì thòng xuống trĩu nặng mà rớt ra ngoài.
“Đã bảo nàng chỉ cần quen dần liền hết đau Nàng cứ phải khăng khăng một mực bài xích dị vật Ngu xuẩn ” Húc Liệt Phong nhìn dáng vẻ chật vật đáng thương của nàng cuối cùng cũng nhịn không được ôm vào lòng.
Yêu thương hôn lên má đào ướt đẫm nước mắt.
“Ô ô ô… Chàng mặc kệ thiếp Thiếp chết cho chàng xem Chết cho chàng xem Ô ô ô…” Hạ Liên uất ức khóc nức nở, úp gương mặt giận dỗi vào l ng ngực rắn chắc của Húc Liệt Phong.
“Mới thọc thọc lỗ nhỏ có vài cái, nàng liền đủ thứ trò dọa sống dọa chết với ta nàng xem nàng làm thê tử mà thế này à? Vô dụng ”
“Chàng mới vô dụng Chàng có giỏi đưa lỗ nhỏ ra đây cho thiếp thọc thọc xem ô ô ô….”
Nàng nói thì vô tình, nhưng hắn nghe vào liền thấy đau rát cúc hoa, mặt liền nhăn thành một đoàn, xanh mét rồi tím rịm, giận dữ trừng trừng mắt với nàng.
“Im miệng Ngoan ngoãn nằm yên Ta giúp nàng nới lỏng một chút Ngọc bổng chỉ nhỏ xíu dám khóc la ta liền dùng dục căn thọc nát lỗ nhỏ của nàng ”
“Ô ô ô… Đồ dâm tặc, đau thế này rồi còn muốn thọc? Chàng là đồ dâm tặc Ô ô ô…”
Hạ Liên lại bị hắn đặt nằm ngửa ra gối, hai chân nàng ngoan ngoãn tự giác banh rộng, ánh mắt đáng thương tràn ngập ủy khuất nhìn hắn chằm chằm.
“Có ai làm tướng công khổ sở như ta sao? Lại phải dùng ngọc bổng thay dục căn mở rộng cho thê tử? Lại còn bị ghét bỏ?”
“Ai bảo của chàng thô như vậy? Tướng công nhà người ta chỉ như cây nến xinh đẹp biết bao?”
“Á nàng chê của ta xấu xí? Nàng nhìn thấy của tên Tướng Quân kia như cây nến xinh đẹp đúng không?” Húc Liệt phong gầm lên, tay liền nắm lấy cán ngọc bổng ghim dính giữa hai chân nàng.
“Không Không không không phong Chàng là xinh đẹp nhất Thiếp không có nhìn của ai Thiếp chỉ nghe kể, nghe kể mà thôi Ô ô ô…” Nàng hoảng hốt cầu xin.
“Hai chân mở lớn, hai tay ôm lấy gối đầu Cấm bỏ chạy Hừ…” Hắn lườm nàng, bàn tay dùng lực kéo lùi bốn viên tròn ra ngoài.
Phựt phựt… Phụt phụt phụt phụt… Hai viên nằm sát tận đáy huyệt nàng bị hung hãn kéo ra. Mép huyệt của phun ra bốn viên tròn thô lớn trơn nhẫn.
“Á…. Ô ô ô……Á….Á…Á…..Aaaaaaaaaaaa……. Ô ô ô… Đau đau quá ô ô ô…” hạ Liên oằn mình khóc nấc, đau đớn thống khổ quẫy mông đành đạch, lại chẳng dám xoay người bỏ chạy, cam chịu bị hắn dùng ngọc bổng tra tấn, thọc lộng.
Phụt phụt phụt phụt…. Phựt phựt….
Bốn viên tròn như quả trứng gà lần nữa hung bạo xông vào tận đáy huyệt.
“Á……………Aaaaaaaaaaaaaaaaaaa…… Cứu mạng Ô ô ô….. Á…..Aaaaa……”
Phụt phụt phụt phụt phụt phụt phụt…..
Phựt phựt phựt phựt….
Hàng loạt âm thanh phụt phựt phụt phựt ra ra vào vào liên tục, lực đạo trên tay Húc Liệt phong ngày càng tăng dần, ngày càng khủng bố.
“Á………….Aaaaaaaaa…. Phong Tha cho thiếp Xin cháng Xin chàng mà Phong Ô ô ô…”
“Đau quá Đau………..Á…………Aaaaaaaaaaaaa…… Cứu mạng Phong Đừng đối xử với thiếp như vậy Thiếp chịu không nổi Ô ô ô… Đau Ô ô ô…”
“Phong Thiếp vừa mới phá thân Thiếp là lần đầu thừa hoan Phong Đau quá Á……Aaaa…. Ô ô ô… Thiếp muốn chết Ô ô ô…”
Hạ Liên đau đớn thống khổ oằn mình thừa nhận ngọc bổng tra tấn mưa rền gió dữ.
Đau đớn qua đi, khoáı cảm dồn dập ập tới khiến nàng điên cuồng kêu khóc. Không rõ là đau hay là sảng. Nàng như con thuyền nhỏ lênh đênh trôi nổi giữa biển sâu du͙c vọng.
Huyệt mềm bị Húc Liệt Phong bừa bãi thọc lộng, tàn nhẫn nới lỏng đến mức sưng phồng biến dạng, vô cùng đáng thương.
Mật nước tràn lan dính đầy tay hắn, kéo dài thành trăm ngàn sợi tơ lấp lánh nhỏ giọt xuống mặt giường.

Bình luận (0)

Để lại bình luận