Chương 87

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 87

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Lại là Phụ Hoàng? Tên Hoàng Đế đó ngoài việc làm được gì? Hiện tại muốn cướp luôn cả binh phù của ta? Hắn sợ ta kéo quân về đoạt ngôi đúng không? Hèn nhát ” Trác Viễn nhếch môi cười nhạt, bàn tay đầy vết chai sạn và sẹo dày cho đao kiếm để lại, mạnh mẽ tà ác nắn bóp lấy nơi tư mật non nớt kiều mềm của Nàng.
“Á……Aaaaaa…. Đau Đau Viễn Xin chàng Đừng như vậy Viễn ” Vô Ương ngửa đầu khóc nấc, vòng tay càng ôm siết lấy cổ hắn càng muốn xoa dịu linh hồn lạnh lẽo trống vắng của hắn hơn.
“Mẫu hậu nói, là mẫu hậu yêu phụ hoàng. Mẫu hậu không hề bị phụ hoàng bắt ép. Phụ hoàng đều giữ đúng lời hứa vĩnh viễn độc sủng người. Dù rằng bao nhiêu năm nay mẫu hậu vì sinh ta mà sức khỏe yếu không thể mang thai. Phụ hoàng cũng không nạp phi, hiện tại mẫu hậu lại mang thai sắp sinh rồi. Chàng từ bỏ chấp niệm đi được không? Viễn ” Nàng từ nhỏ liền nghe kể về hắn rất nhiều rất nhiều, đều được nghe từ phụ hoàng mẫu hậu, bọn họ nói rằng đều nợ hắn rất nhiều rất nhiều.
Trác Viễn đến giờ vẫn không chịu thành gia lập thất cũng là vì một lòng chờ đợi mẫu hậu. Chờ đợi một ngày phụ hoàng thất hứa, chờ phụ hoàng nạp phi. Trác Viễn liền lập tức danh chính ngôn thuận có được mẫu hậu theo đúng lời thề của Hoàng Đế.
Nhưng chờ mãi chờ mãi, chờ không đến được ngày ấy. Trác Viễn của nàng, thật đáng thương không phải sao?
“Hahaha… Là hắn Chắc chắn hắn muốn bỏ rơi nàng ấy Rồi lại đưa nàng đến đây để ngăn chặn ta cướp nàng ấy về đúng không? Tên ích kỷ Đời này ta hối hận nhất chính là từng kết nghĩa với hắn, để hắn gặp được nàng ấy Hắn lại dám cướp đi thê tử sắp cưới qua cửa của ta Tên đốn mạt ”
“Còn nàng, chảy dòng máu đốn mạt rẻ tiền của hắn…” Ánh mắt Trác Viễn hằn lên từng tia đỏ rực, men rượu quay cuồng, bàn tay lại càng thêm bóp chặt chà sát nơi tư mật yếu ớt của nàng.
“Á………………..Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa……” Vô Ương nén không được cơn đau, ngẩng đầu thét dài vô cùng bi thảm.
“Ô ô ô… Đau quá Đau Đau quá ” Nàng khóc nấc đạp chân lùi ra xa hắn, ngã lăn ra giường, đôi bàn tay nhỏ bụm lấy nơi tư mật rỉ máu khóc siết tê dại.
“Hư…” Trác Viễn ngỡ ngàng nhìn xuống ngón tay giữa dính vệt máu đỏ tươi liền sững người, hắn vừa làm gì thế này?
Cộc cộc cộc…
“Tiểu công chúa Tiểu công chúa Ngài bị làm sao? Lão nô có thể vào trong hầu cùng lão mama chen rần xôn xao nơi cửa phòng tân hôn.
“Hư… Hức…” Vô Ương mím môi cố gắng nén lại cơn đau, nàng thút thít vài tiếng rất nhỏ, liền lạnh giọng hướng ra cửa.
“Truyền lệnh của bản công chúa, tất cả tì nữ cùng mama bồi gả đều trở về hết công chúa phủ, không có lệnh cấm đặt chân vào Tướng Quân phủ, trái lệnh trượng phạt đến chết ” Nàng nhắm chặt hai mắt, thân thể run rẩy đau đớn rát buốt tận tim.
“Dạ Công chúa ” Không kẻ nào dám nhiều lời, phải biết tiểu công chúa chính là hạt ngọc trên tay hoàng đế đương triều, xưa nay làm gì có chuyện nàng nói một bọn họ dám nói thành hai?
“Tiễn khách nhân về hết Ta mệt rồi, muốn cùng Tướng Quân nghỉ ngơi ” Nàng cũng không muốn gọi hắn là phò mã, nàng biết Trác Viễn không hề thích cái danh hiệu con rể hoàng gia này.
Gương mặt nàng ngày càng tái xanh, úp mặt vào gối đầu muốn nén lại tiếng nấc nghẹn đau buốt nơi tư mật.
“Dạ Công chúa ” Tất cả lập tức chim điểu thú tán, thi hành mệnh lệnh không chút nào chậm trễ.
Thoáng cái liền ngay cả tiếng côn trùng kêu đều chẳng còn, cả cái tướng quân phủ liền trở nên an tĩnh đến lạ thường.
“Ô ô ô… Chàng vừa lòng chưa? Chàng trả thù thiếp như vậy liền hả dạ rồi sao? Chàng muốn giết thiếp luôn không? Thiếp sẽ tự viết di ngôn nói rằng mình tự sát, chàng không liên quan Chàng liền tự do tự tại đi ra biên thùy làm tướng quân của chàng Ô ô ô…” Vô Ương liền khóc lớn, vô cùng ủy khuất úp mặt vào gối nức nở.
Trác Viễn lại nhìn ngón tay dính máu của mình, mày đầu hắn nhíu chặt lại thành hình ba sọc dài.
“Ta không thể cưới nàng Trở về phủ công chúa của nàng đi ” Hắn thở dài, hắn nhìn nàng từ lúc mới sinh ra rồi lớn lên, đã từng ôm ấp hy vọng nàng là con gái hắn. Hiện tại ai mướn tên cẩu hoàng đế đó lại mang nàng ép hôn cho hắn vậy?
Hắn tức giận một chút liền không được sao? Hắn phải để mặc cho tên cẩu hoàng đế kia bày bố cả đời à?
“Chàng thọc rách màng mỏng thuần khiết của thiếp rồi Giờ lại muốn trả thiếp về? Chàng làm vậy muốn thiếp tự sát chết mới vừa lòng sao? Ô ô ô…”
“Ta… Ta không cố ý Có lẽ chỉ trầy xước một chút thôi Một chút thôi…” Hắn cũng chưa thọc ngón tay vào trong mà, thật sự chỉ làm nàng trầy một chút mà thôi, ai bảo nàng quá mức non mềm làm gì? Lỗi đều do nàng, hừ
“Thiếp không biết Chàng mau xem cho thiếp Đau quá Ô ô ô… Rách nát mất lỗ nhỏ của thiếp rồi ô ô ô…” Nàng mở đôi mắt ủy khuất ngập nước, bẹp môi đầy lên án nhìn vẻ mặt thất thố quẫn bách của Trác Viễn.
“Ta mắc nợ cả dòng họ nhà nàng ” Trác Viễn tức giận gầm lớn, liền leo lên giường tiến đến vỗ bộp bộp lên mông nhỏ của nàng tức giận.
“Mau mở chân ra ” Ai bảo vật nhỏ này cũng luôn nằm nơi đầu quả tim hắn cơ chứ? Nhưng rõ ràng hắn muốn chính là làm phụ thân của nàng Là Phụ Thân a

Bình luận (0)

Để lại bình luận