Chương 89

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 89

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ô ô ô… Có phụ thân nào lại thọc rách huyết màng thuần khiết của nữ nhi rồi không chịu trách nhiệm sao? Ô ô ô… Mẫu thân của ta mà biết được liền sẽ đau lòng đến chết đi Ô ô ô…” Khóc vô cùng giả dối, núp mặt vào ngực Trác Viễn mà run run phì cười.
“Aya… Sao ta lại dính vào nàng kia chứ? Tại sao lại là nàng hả? Tên cẩu hoàng đế kia hết cách rồi đúng không?” Trác Viễn tức giận đập tay ầm ầm lên giường, thật sự tức chết hắn.
“Vì thiếp yêu chàng nha Viễn Là chính thiếp cầu xin mẫu thân cùng phụ hoàng rất lâu rất lâu. Nếu không phải chàng thiếp liền ở giá cả đời nga ” Vô Ương chân thành, ánh mắt nghiêm túc ngẩng mặt lên nhìn vào đôi mắt ngơ ngẩng có chút ngây ngô của hắn.
“Nàng nói sao?” Hắn có chút khó tin, đôi mắt thất thần nhìn lên gương mặt non mềm thơm hương sữa của nàng, thật xinh đẹp.
“Thiếp yêu chàng Viễn Thiếp yêu chàng nha ” Vô Ương nhổm người choàng tay ôm ghì lấy cổ hắn kéo xuống, hôn chụt chụt chụt lên tục lên má hắn.
Hai ngọn mềm mại của nàng cũng cọ sát cọ sát đung đưa nơi ngực hắn vô cùng trơn mướt mát lạnh thư thái.
“Hư… Hưm… Ừm…” Trác Viễn cố gắng hít sâu, híp mắt khó tin lườm lườm vật nhỏ gian manh đang dán sát má nàng lên má hắn, bốn mắt giao nhau nhìn chằm chằm chằm chằm.
“Ta đã là tên tàn phế ” Hắn thốt khẽ, giọng khàn khàn nhuốm chút bi ai.
“Thiếp càng cám ơn Chàng sẽ ở lại kinh thành luôn với thiếp Không phải ra biên thùy nữa Hahaha ” Ôm chầm lấy cổ chàng mà cọ cọ cọ vô cùng vui sướng.
Trác Viễn sắc mặt tím ngắt, hắn thật sự có thù với vật nhỏ này à? Nàng muốn ăn đòn đúng không?
“Lỗ của nàng quá nhỏ ” Hắn thật sự là ăn không tiêu a, chút éc như lỗ kim thế kia? Thật sự là hắn bị nghiện mật hoa u hương của nàng, hư… Nhưng mà nhụy hoa của nàng liệu có rách nát tung tóe rồi chảy máu chết luôn trên giường không?
Trác Viễn tự nghĩ thôi cũng liền rùng mình. Hắn từng bị đám quân binh dụ dỗ đi xem xuân cung sống, quân kĩ trong doanh trai lỗ nhỏ bị bao nhiêu binh sĩ thọc qua rồi đều nở rộng, vậy mà chỉ chứa được có mấy cây cọc nhỏ nhỏ mà thôi . Của hắn lại thô lớn thế này, của nàng thì có chút éc thế kia? Nghĩ thôi đã chán chết hắn.
“Tướng công Chàng muốn thọc lỗ nhỏ của thiếp rồi à? Cái này dễ nga Dễ lắm nga Chàng nghe theo lời thiếp Thiếp dạy chàng nới lỏng, mở rộng lỗ nhỏ ra là vừa nga ” Vô Ương không hề chột dạ, mặt không đỏ tim không nhảy nói dối trắng trợn.
Hôm kia mẫu hậu có nói qua, lần đầu tiên cùng phụ hoàng ân ái. Phụ hoàng đã cố gắng giúp mẫu thân nới lỏng hết nửa buổi, kết quả là cả đêm vẫn bị phụ hoàng quật chết đi sống lại bao nhiêu lần, đau vẫn hoàn đau mà thôi, có bớt đau tẹo nào đâu? Ô ô ô.
Nhưng nàng lại yêu chết Trác Viễn của nàng rồi Biết phải làm sao? Ô ô ô. Đau thì ráng mà nhịn chớ biết làm sao? Ô ô ô.
“Chàng sẽ yêu thiếp Giống như chàng từng yêu mẫu hậu đúng không? Đúng không? Tướng công Viễn của thiếp ” Vô Ương trườn thân thể, đè mạnh hết lên ngực hắn, đẩy hắn ngã luôn xuống giường.
Hai mắt nàng sáng rực, môi cười chúm chím hôn liếm quanh mặt Trác Viễn.
Trác Viễn trong lòng tràn ngập ấm áp chưa từng có, đôi tay dừng giữa không trung liền vòng ôm lấy thân hình trần trụi trắng nõn kiều mị của nàng.
“Ta chết tâm rồi Đến nước này rồi ta còn đường lui mướt non mịn của nàng.
Bàn tay phải vỗ vỗ nhẹ mông nhỏ đang nằm đè lên hắn vểnh cao căng tròn xinh đẹp.
“Thiếp sinh con khỉ nhỏ cho chàng nhé Một bầy con khỉ nhỏ Haha ” Đôi tay bé nhỏ vò vò chà chà đầu tóc hắn vô cùng hân hoan.
“Ngồi nhích lên, đặt chân tâm lên môi ta Ta vẫn còn muốn thưởng thức mật hoa của nàng ” Hắn ôm chặt lấy nàng xoa xoa, hôn nhẹ lên má nàng âu yếm thỏ thẻ.
“Được nga Tướng công cứ mút đến khi nào chán thì thôi Mặc kệ ta có kêu khóc xin tha Tướng công cứ húp húp thoải mái nga ” Vô cùng háo hức nhảy tưng tưng, ôm chầm lấy má Trác viễn hôn lên chụt chụt chụt.
Vô Ương như chiến sĩ uy phong xung kích xông trận không chút sờn lòng.
Bùm… Vừa thoát khỏi vòng tay hắn gương mặt nàng liền đỏ bừng e thẹn, nhưng lại không muốn để hắn nhìn thấy, trườn người qua đầu Trác Viễn, úp hẳn nơi tự mật ngồi lên môi lưỡi của hắn.
“Hừm… Ưm…” Trác Viễn giơ cao đôi bàn tay xoa nắn lấy hai gò mềm mại co giãn của nàng.
Môi lưỡi lần nữa càn quét khắp khe huyệt, lắm lúc còn tà ác trêu chọc thọc thọc đầu lưỡi vào lỗ nhỏ non nớt mẫn cảm của nàng.
“Ứ Ứ… Ô ô ô… Sao chàng lại giỏi mút như vậy hả? Ô ô ô… Á….Aaaaaaaaaa…. Ứ ứ ứ…” Đôi tay nàng đè lên gối đầu, nhếch nhếch vểnh vểnh mông nhỏ lại không dám tránh thoát sự càn quấy liếm mút của Trác Viễn.
Phụt… Phụt phụt phụt….
Mật hoa liên tiếp phun ra ướt đẫm môi lưỡi Trác Viễn, tràn ra khỏi khóe miệng hắn chảy dài xuống hai bên cổ vô cùng dâm mỹ, vô cùng ướt át.
“Hừ… Hưm… ực ực Ực… Thật thơm ngọt Hư…” Trác Viễn nhịn không được rùng mình vài cái, cự căn bên dưới sưng phồng càng thêm nóng rực, da thịt hắn bắt đầu nhuộm đỏ dục hỏa.
Đôi tay mạnh mẽ càng tăng thêm lực nắn bóp nhào nặn hai đồi nhũ hoa xinh đẹp tròn căng của nàng.
“Ứ Ứ Ứ… Ô ô ô… Sướng quá ô ô ô Tướng công Viễn Sướng quá Ô ô ô… Ứ ứ ứ… Thiếp chịu hết nổi Chịu hết nổi rồi ô ô ô…”
“Tha cho thiếp Tha cho thiếp đi mà Ô ô ô… Đừng mút nữa Thiếp sẽ phun sạch mật hoa mất Ô ô ô…”
“Ngứa quá Lỗ nhỏ ngứa quá viễn Ô ô ô… Chàng mau thọc vào đi Mau thọc vào đi Tướng công Đừng mút nữa mà ứ Ứ Ứ… Ô ô ô…”
Vô Ương bắt đầu khó chịu khô nóng, thân thể nàng đỏ ửng run rẩy gào khóc muốn tránh mông khỏi môi lưỡi hắn nhưng hoàn toàn bất lực. Mặc cho hắn càn quấy liếm mút lỗ nhỏ chưa kinh nhân sự của nàng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận