Chương 94

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 94

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phụt phụt phụt… Phầm phập phầm phập phầm phập phầm phập….
“Ứ ứ ư ư ư… Sướng quá Sảng Ô ô ô… Thiếp chưa bao giờ sướng như vậy Chưa bao giờ đã ngứa như vậy Ô ô ô… tướng công mau thọc sâu vào trong, thọc sâu vào bên trong Thiếp ngứa ngứa bên trong Ô ô ô… Trướng hức hức hức…” Vô Ương cuồng loạn vung vẩy đầu, mỗi lần cự căn rút mạnh ra ngoài là huyệt động ham ăn của nàng lại truy đuổi chạy theo muốn nuốt trọn vào trong.
Lỗ nhỏ ngứa ngáy ướt đẫm bị thọc ngoáy đảo lộng vô cùng tê dại sướng khoái. Sóng triều dồn dập kéo tới khiến tế bào toàn thân nàng như muốn nổ tung.
Phụt phụt phụt… Phầm phập phầm phập phầm phập phầm phập….
“Á……….Aaaaaaaaaaaa….. Sâu nữa Sướng quá Á….Á…Á…. Ứ Ứ Ứ… Trời ơi Cứu mạng thiếp Đau đau đau Ô ô ô….” Nàng bắt đầu không chịu nổi quằn quại kêu khóc nức nở. Đôi mắt lưng tròng ướt đẫm bắt đầu mơ mơ hồ hồ bị du͙c vọng nhấn chìm lý trí.
Phụt phụt phụt… Phầm phập phầm phập phầm phập phầm phập….
“Hư… Vật nhỏ Đừng siết quá chặt ta muốn bắn đừng hút vào nữa Sẽ xỏ xuyên vào trong A……….. Vật nhỏ tham lam ” Trác viễn trợn trừng hai mắt, hắn muốn rút ra lại bị mị huyệt non nớt của nàng truy đuổi cắn nuốt đến cùng, hắn muốn thọc vào nàng lại càng dập mông phụ trợ hắn vào thêm thật sâu.
Hắn thật sự muốn phát điên mà.
Phụt phụt phụt… Phầm phập phầm phập phầm phập phầm phập….
“A………. Nàng đừng dập mông nữa Ơi là trời, nàng là lần đầu tiên, đừng nuốt vào Đừng hút vào Hực hực hực….” Trác Viễn điên cuồng rùng mình, ái dịch bắn tung tứ phía nơi hai người kết hợp.
Huyệt động non nớt vô cùng trơn trượt ướt át tham lam cắn nuốt cự căn khổng lồ bắt ép hắn vào ngày càng sâu.
Hắn cũng quá mức phát nghiện không cách nào lùi ra được, chỉ có thể tùy theo ý nàng thúc mạnh phầm phập phầm phập dục căn xông thẳng vào trong.
Phụt…. PHỰT….PHỐC….
“Á……………..Aaaaaaaaaaaaaaaa…..Á……………Aaaaaaaaaaaaaaaaaa…… Ứ….Ứ…” Vô Ương hai mắt trắng dã, kịch liệt run rẩy ưỡn cong thân thể thành hình vòng cung ngửa đầu ra sau, miệng nhỏ giương ra lại không thể phát ra thêm được bất kỳ thanh âm nào.
Nộn huyệt bị cự căn xỏ xuyên tới tận đáy. Xé bung cánh cửa thần bí nhất của nàng chen vào đội cao lên vách tường hoa kín non mịn mẫn cảm.
“A……….. SẢNG SẢNG SẢNG A………….”
Nơi hai người kết hợp kín khít không một khe hở, rễ căn rậm rạp khô cứng của Trác Viễn ma sát lên mông thịt non mịn của nàng hằn lên hàng loạt vết đỏ rát.
Máu tươi lần nữa rỉ rả chầm chậm chảy ra từ lỗ nhỏ non nớt đáng thương đang run rẩy phập phều cố gắng nuốt trọn toàn bộ cự căn thô nóng khổng lồ.
Trác Viễn vặn người ôm siết lấy thân thể bé nhỏ giật nẩy nẩy liên hồi của nàng vào lòng. gồng mình giữ yên tư thế, hít sâu chờ đợi cơn sóng trào kịch liệt của cả hai đi qua.
Hắn không muốn bắn, không muốn cởi giáp vào lúc này Thật là Sướng chết hắn rồi A A A…..
“Ứ…Ứ…Ứ… Hức…hức…” Toàn bộ âm thanh nghẹn hết ở trong thanh quản, Vô Ương thống khổ chậm chạp cúi đầu nhìn Trác Viễn.
“Hưm… Bảo bối Ta yêu nàng ” Trác Viễn đỡ lấy sau gáy nàng, giúp nàng dễ dàng nhìn vào mắt hắn.
“Hức… Ứ Ứ Ứ…” Nàng cong cong cánh môi muốn khóc, lại cố gắng giương lên thở dốc, nước mắt ướt đẫm chảy dài.
Nộn huyệt điên cuồng co thắt giật nẩy nẩy nẩy, vặn xoắn lấy cự căn của hắn không ngừng nghỉ.
“Hư…Hư…A………Gru……” Trác Viễn trợn trắng mắt, thân thể rùng mình liên hồi, hắn cố gắn kìm nén lại du͙c vọng muốn bắn thẳng tinh hoa vào đáy huyệt non nớt của nàng.
“Gruuu… Ta động Liền thoải mái Sẽ đau một chút Nhưng nàng sẽ dễ chịu, hít thở theo ta nhé Ta sẽ chưa rút ra khỏi cửa đáy huyệt, chỉ động động thọc ngoáy biên độ ngắn thôi Hư… Gruuuu… Nàng đừng sợ ” Hắn cắn nghiến lấy môi mình, cố gắng trấn tỉnh lý trí.
Eo hông bắt đầu chầm chậm ngoáy ngoáy thọc thọc đội lên vách tường hoa mẫn cảm nhất của nàng.
“Á………….Aaaaaaaaaaaaaaa……Á………..Aaaaaaaaaaa….. Ứ Ứ Ứ…. Ứ Ứ Ứ…… Ô ô ô… Hức hức….” Vô Ương ngửa đầu ra sau, ưỡn cong thân thể càng cao, lần nữa bắt đầu khóc thét đau đớn. Thân thể vũ mị giật tung giãy dụa đành đạch đành đạch đã hoàn toàn mất đi kiểm soát.
“Vô Ương Nương tử Gruuu… Nàng đừng giãy Ngoan nào ” Giọng Trác Viễn bắt đầu hoảng hốt, hắn nâng đùi đè lại hai chân đang giãy dụa loạn xạ của nàng. Ôm siết nàng vào lòng không cho thân thể nàng quá mức vùng vẫy chỉ càng thêm mất sức.
“Á………..Aaaaaaaaaaaaaa…..Ô ô ô… Ô ô ô…” Vô Ương khóc nấc, thân thể nóng rực vô cùng khó chịu, lỗ nhỏ vừa đau đớn rát buốt như bị ai đó thọc cả thanh kiếm vào xỏ xuyên qua thân thể nàng.
Ngứa ngáy do xuân dược mang đến lại càng khiến nàng phát cuồng mất đi hoàn toàn lý trí.
Phập phập phập phập… Phụt phụt phụt… Phốc phốc…
“Á…Á…Á… Ứ Ứ Ứ…. Ô ô ô…” Hai chân bị giam giữ, nàng tự ý thục lấy mông nhỏ, dập mạnh hướng lên nuốt trọn dục căn thô dài, lại kéo xuống nhả ra. Tự ý luật động mạnh mẽ ra ra vào vào.
“Ơi là trời ” Trác Viễn sợ hãi, tay chụp lại lấy bờ mông nhỏ của nàng, áp sát thân thể đè luôn nàng xuống mặt giường không cho phép cử động.
“Nàng sẽ mất sức mà chết Để ta Ta giúp nàng giải xuân dược Ai lại uống một lần cả hai lọ hả? Lại còn là lầnđầu thừa hoan? nàng muốn chết luôn trên giường à?” Hắn tức giận gào lên, nằm úp sấp hoàn toàn đè áp Vương Ương xuống sát mặt giường.
Eo hông mạnh mẽ thúc lộng, dập mạnh và sâu vô cùng vô tận.
“Gruuuu… Để ta thọc chết nàng Thọc cho nàng nát luôn lỗ nhỏ Cho nàng chừa Hừ… Ưm…..A…..”
Phầm phập phầm phập phầm phập phầm phập phầm phập… Phùn phụt phùn phụt… Phụt phụt phụt…
“Á….Á….Á….Ô ô ô… Ô ô ô… Đau Đau Sướng Sảng Trướng Ô ô ô…..”
“Ứ Ứ… Á……Aaaaaaaaaaaaaaaa…… Cứu mạng Ô ô ô…..Đã ngứa Đã ngứa Ô ô ô…”
“Viễn Viễn Thọc nát lỗ nhỏ của thiếp đi Ngứa quá Đau quá Ô ô ô…”
Vô Ương oằn mình ôm ghì lấy thân hình cao lớn đè áp bên trên. Hai chân hoàn toàn banh rộng thừa nhận từng cú thúc mông dập mạnh của Trác Viễn khiến lỗ nhỏ đau buốt tê dại lại càng nhiều cực khoái dồn dập ập đến.
Phầm phập phầm phập phầm phập phầm phập…
“Hực hực… Nương tử Nàng chỉ cần hưởng thụ, đừng quá mức giãy giụa Ta giúp nàng Ta giúp nàng nhé Ư… Hưm… A….. Sảng “

Bình luận (0)

Để lại bình luận