Chương 95

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 95

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phầm phập phầm phập phầm phập phầm phập phập phập… Phụt Phụt Phụt…
“Á………..A………Aaaaaaaaa…..Ô ô ô… Ứ Ứ Ứ… Ứ Ứ…. Tướng công Viễn Dừng Nhanh quá Rát Đau Ô ô ô…”
Phầm phập phầm phập…
“Gruuu… Nương tử ngoan Hừm… Ta muốn phóng thích Ta nhẫn hết nổi Hư… Nàng nhẫn một chút Cố gắng một chút Sinh cho ta hài tử nhé ”
Trác Viễn yêu thương hôn lên má nàng, ánh mắt tràn đầu âu yếm, cố nhẫn nại chút lý trí còn sót lại an ủi dỗ dành tiểu nương tử xinh đẹp.
Phầm phập phầm phập… Phụt…
“Ứ… Ứ Ứ… Ứ ư ư ư… Ô ô ô… Thiếp sinh cho chàng Không được bỏ rơi thiếp Chàng phải chịu trách nhiệm Ô ô ô… Rách nát mất lỗ nhỏ của thiếp rồi Ô ô ô… Đau quá Ứ Ứ ư ư…”
Vô Ương cong lên thân thể ôm siết lấy Trác Viễn, nàng rất đau, rất buốt. Nhưng nàng yêu hắn hơn, càng muốn sinh hài tử cho hắn.
Nộn huyệt nhỏ nhắn bị bắt ép giãn nở mở rộng hết mức để bao bọc nuốt trọn lấy dục căn khổ lồ thô nóng đâm thọc ngoáy đảo thời gian dài.
Đáy thâm cung non nớt mềm mại vặn xoắn mút liếm quấn quanh hung khí thô dài đang tàn ác mạnh mẽ khuấy lộng nơi lần đầu có dị vật ghé thăm.
“Á…..Aaaaaaaaaa…..Á….Á…Á…Ứ Ứ Ứ ư ư ư… Ô ô ô… Chàng mau bắn đi Mau mau bắn đi ô ô ô….”
Phầm phập phầm phập…
“Hư… Mềm như vậy Non như vậy Lại ướt át ấm áp bao vây lấy như muốn hòa tan cả du͙c vọng của ta Hư… Gruuuu… Sướng Thật sự quá Sướng Hưm…. A……..”
Giọng Trác Viễn khàn đặc, hắn rùng mình liên tục gồng mông thúc mạnh dồn dập, cực khoái bùng nổ lan tràn từ xương cụt chạy khắp toàn thân, từng tế bào banh ra căng nứt nổ bùm bùm bùm… Quá Mức Sướng Khoái rồi a a a…
“Hư…..A………………..” Trác Viễn ngẩng cao đầu, cự căn càng thêm hung hãn thọc lộng ngoáy đảo khắp vách tường hoa non nớt, đội cao đỉnh động lên đáy huyệt mềm mại mẫn cảm của nàng.
Phụt phụt phụt… Từng dòng từng dòng bạch trọc nóng bỏng sền sệt phun ra từ lỗ nhỏ nơi đỉnh nấm tưới khắp huyệt động lần đầu tiên nếm mùi hoan ái của nàng.
“Á…….Aaaaaaaaaa….. Ô ô ô…. Nóng chết ta Ô ô ô… Nóng Nóng Tướng công Nóng Đau quá Rát quá Ô ô ô….” Vô Ương hoàn toàn mất đi kiểm soát nẩy nẩy mạnh giật tung thân thể, quẫy đạp cuồng loạn.
Nơi thần bí non nớt nhất thân thể bị cự vật hung hăng chà đạp thời gian dài sưng tấy rát buốt, hiện tại lại phải tiếp nhận từng dòng dung nham nóng bỏng phun trào tràn lan khắp nộn huyệt khiến nàng đau đớn gần như chết đi sống lại.
Phụt….. Phụt…. Mật dịch tuôn ra xối xả từ hoa tâm, muốn xoa dịu đi cái nóng cháy bên trong huyệt động non nớt kiều mềm.
“Ô ô ô….Á…..Aaaaaaaaaaaa….. Ô ô ô… Rút ra Rút ra Ô ô ô… Cháy rồi Cháy lỗ nhỏ rồi Rách rồi Hỏng rồi Ô ô ô…”
“Á……….Aaaaaaaaaaaaaa…. Cứu mạng Cứu mạng Đau quá Nóng quá Ô ô ô… Chàng mau rút ra Mau rút ra Ô ô ô… thiếp chịu không nổi Ứ Ứ Ứ Ứ….”
Phập…. Trác Viễn thúc mạnh mẽ lần cuối cùng trước khi cự căn mềm xuống, như muốn xỏ xuyên qua bụng nhỏ của Vô Ương.
“Á………………Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa……. Ứ…….” Nàng ngửa đầu giương miệng há hốc hít thở không thông, cơ thể ưỡn cong ra sau run lên lẩy bẩy lẩy bẩy, mai mắt lật ngược mất đi hoàn toàn tiêu cự, mơ mơ hồ hồ.
“Hư… Hư… Hực hực hực… Gruuu… Hưm… hưm…” Trác Viễn thở hồng hộc hồng hộc nằm đè lên thân thể giật nẩy liên hồi của nàng chờ cơn sóng triều cực khoái qua đi.
Phốc… Hắn nhè nhẹ rút nhục căn khỏi huyệt động non nớt của nàng.
Quỳ bò lùi về sau, lần nữa tỉ mỉ dùng khăn nóng nhúng nước giúp Vô Ương tẩy rửa làm giảm sưng tấy bên ngoài huyệt động kiều nộn yếu ớt.
“Ứ Ứ ư ư… Ứ….” Vô Ương oằn mình giãy nảy từng hồi, cả thân thể nhỏ nhắn co giật bật tung chìm đắm trong khoáı cảm du͙c vọng.
Trác Viễn giúp nàng lau chùi xong nộn huyệt liền ngồi dậy âu yếm vòng ôm lấy nàng.
Hắn quỳ bò dựng đứng, đặt Vô Ương đối diện, ngồi lên dục căn lần nữa cương cứng, hai chân nàng vắt ra sau ôm dính hông hắn.
“Hưm… Nuốt vào Bảo bối Nuốt vào ngay nào Nếu không lỗ nhỏ của nàng sẽ sẽ khít lại Hực hực…” Trác Viễn ôm dính thân thể nhỏ đang giật nẩy nẩy của nàng vào lòng, để nàng dần dần trượt xuống, nộn huyệt mở rộng từ từ đè ép nuốt chửng lấy hung khí thô lớn.
“Ứ ứ Ứ…. Ứ…..Ứ….” Vô Ương mở lớn đôi mắt mơ màng, sợ hãi run run khóe môi hé lớn nhìn hắn, lại không cách nàng biểu đạt cảm xúc của chính mình. Nàng đau quá nàng khó chịu quá Ô ô ô…
“Lỗ nhỏ của nàng thật tuyệt vời Bảo bối Nương tử Cho ta, được sao?” Trác Viễn hôn lên khóe môi run rẩy, đôi mắt rực đỏ lại tràn ngập thâm tình âu yếm nhìn vào mắt Vô Ương.
“Ứ Ứ… Ứ… Hức hức ….” Vô Ương bất lực, mím mím môi, khép nhẹ đôi mắt đáng thương để từng dòng lệ trào ra, khẽ gật đầu, vùi đầu tựa vào l ng ngực rắn chắc.
Hai đùi nhỏ đau buốt tê dại của nàng tự giác banh rộng chậm chạp, cố mở lớn nộn huyệt nuốt trọn vào cự căn của tướng công.
“Hừm…Cảm giác được nàng ôm ấp mút cúi đầu hôn lên trán đẫm mồ hôi, đôi bàn tay ôn nhu ve vuốt trải dài khắp thân thể nhỏ nhắn giúp nàng thư thái dễ chịu để chuẩn bị cho cuộc hoan ái bắt đầu kéo dài của hắn.
Đúng vậy Hiện tại mới chính thức bắt đầu

Bình luận (0)

Để lại bình luận