Chương 97

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 97

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phầm phập phầm phập phành phạch phành phạch phành phạch… Phụt phụt phụt…
“Ứ ứ … Rách Ứ ứ ứ…” Vô Ương oằn mình run rẩy co giật liên hồi, hai mắt nhắm chặt bất lực hé môi nức nở.
Thân thể nhỏ nhắn nằm ngửa dang rộng hai chân xụi lơ kiệt lực run run trên mặt bàn, để mặc nơi tư mật sưng phồng rát buốt bị cự vật nóng cháy mở rộng đâm thọc ngoáy lộng.
Phành phạch phành phạch phành phạch…
“Hộc hộc hộc… Hực… Gruuu… Sướng lắm Ta sướng lắm bảo bối Cảm ơn nàng Hư… Chụt chụt…” Trác Viễn hôn mút liên tục lên đôi má đào ửng đỏ vô cùng đáng yêu xinh đẹp vì say tình của nàng.
Eo hông cũng không hề có ý định dừng lại, càng thêm kịch liệt dập mạnh đảo lộng cự căn thô cứng thọc ngoáy càn quấy bên trong nộn huyệt non nớt ướt át.
Ngàn vạn cái miệng nhỏ cắn mút̼ lấy nam căn nóng bỏng của hắn, bao vây bóp nắn như muốn nghiền nát hòa tan thành một thể.
Phành phạch phành phạch phành phạch…
“Á….Á….Ứ…Ứ….Á….Aaaaaaaaaaaaa…….. Ô ô ô… Cứu mạng Cứu cứu Ô ô ô….” Nàng ngửa cổ ưỡn cong thân thể thét lên âm thanh kiều đề cao vút, từng tiếng từng tiếng rên siết khóc nấc thều thào bất lực lại chậm rãi tràn ra từ đôi cánh môi xinh xắn đỏ mọng vô cùng bi thương.
Lỗ nhỏ bị hắn thọc lộng tàn nhẫn, ái dịch bị thọc vào móc ra thọc vào móc ra tràn lan chảy dài rơi xuống mặt bàn rồi lại nhiễu giọt lên mặt đất.
Phầm phập phầm phập phành phạch phành phạch phành phạch… Phụt phụt phụt…
“Hư… Bảo bối Chúng ta là một thể Chúng ta từ nay về sau chính là một Ta sẽ luôn bên cạnh nàng chịu sao? Đừng khóc Cùng ta triền miên, cùng ta hoan ái nhé bảo bối nương tử Gruuu….” Trác Viễn thở hồng hộc hồng hộc đứt quãng, thân hình cao lớn đỏ rực màu huyết dục.
Cự căn mạnh mẽ cường thế thọc sâu vào tận cùng, đội lên đáy huyệt của nàng, cọ cọ ma sát ngoáy lộng vô cùng hung hãn.
“Á………..A……Aaaaa…..Á…..Aaaaaa…. Tướng công Tướng công Chàng tha cho thiếp Thiếp đau quá Chịu không nổi Chịu không nổi Ô ô ô…. Nát rồi Rách nát rồi Lỗ nhỏ của thiếp hỏng mất rồi Ô ô ô…” Vô Ương thốt khổ gào khóc tức tưởi, nhưng hoàn toàn chỉ còn là âm thanh thỏ thẻ nghẹn ngào vô cùng vô lực đáng thương.
Phầm phập phầm phập…
“Ứ Ứ Ứ… Ứ Ứ Ứ… Ứ ứ ứ… Aaaaaaaaaaaaaaa….. Ô ô ô… Ô ô ô… Òa… Tha cho thiếp tướng công Chàng xỏ xuyên thiếp rồi Xuyên rồi Ô ô ô…”
Phầm phập phầm phập…
“Thiếp muốn chết Hức… hức hức…. Á…..Aaaaa….. Đau quá Đau chết rồi Trướng Ô ô ô… Hức hức… Ô ô ô…”
Phốc… PHỤT…..
“Gruuuuuuu…. SẢNG A……………….” Trác Viễn rùng mình hai mắt đỏ rực trợn to, đầu hắn vẫy mạnh sướng khoái chạy dọc sống lưng tràn lan khắp toàn thân, từng lỗ chân lông bùng nổ dựng ngược, hơi thở hắn dồn dập gấp gáp.
Từng dòng từng dòng dung nham nóng cháy lần nữa tưới khắp mật động non nớt tinh xảo.
“Á……… Ô ô ô… Nóng Ô ô ô… Nóng Ô ô ô…. Cháy rồi Cháy bỏng thiếp rồi Rát quá Ô ô ô….” Vô Ương hoảng hốt mở bật hai mất tràn ngập sương mù, thân thể giật tung quằn quại khóc nấc muốn tránh thoát khỏi thân hình đè nặng bên trên nàng.
Phọt phọt phọt phọt…
“Gruuuuu… Hưm…. A….. SẢNG Hộc hộc hộc … Hừ…” Trác Viễn nhắm chặt hai mắt, vùi đầu vào hõm vai nàng cắn cắn mút̼ mút bờ vai mịn màng, thọc sâu cự căn vào thêm vài lần, cuối cùng mới thỏa mãn nằm gục lên thân thể nhỏ nhắn đau đớn thống khổ co giật tìm đường thoát.
“Ứ ứ ứ… Ô ô ô… Ô ô ô… Đau quá Đau quá Ô ô ô…” Vô Ương khóc nghẹn ngào, nàng dùng hết sức lực đẩy ra thân thể Trác Viễn.
Trác Viễn mệt nhoài sao cơn sóng triều, cũng sợ nàng bị hắn đè ép khó chịu liền theo ý nàng hắn nghiêng người rút ra cự căn đã mềm nhũn, né sang một bên để nàng được thoải mái.
“Ô ô ô… Nát lỗ nhỏ rồi Nát rồi Ô ô ô…” Vô Ương thống khổ lật úp thân thể, mặc kệ hai chân đang quỳ bò bên trên ngực Trác Viễn.
Bàn tay phải của nàng run rẩy thọc hẳn cả bốn ngón tay vào huyệt động ngoáy ngoáy moi móc bạch trọc vừa bị hắn bắn vào căng trướng nóng bỏng khiến nàng khó chịu.
“Ô ô ô… Lớn quá Rộng quá Hỏng rồi ô ô ô…” Cảm nhận được huyệt động chật trất đã bị hắn thọc lộng đến mở to khiến nàng càng thêm ủy khuất khổ sở, ngửa đầu khóc lớn.
Bụng nhỏ điên cuồng co thắt, giật nẩy nẩy nẩy liên hồi không dứt.
Vô Ương oằn mình moi móc lấy mật dịch từ huyệt động lại tự bôi khắp miệng huyệt đang đau đớn rát buốt của mình. Nàng không hiểu vì sao lại muốn làm vậy, nhưng khi mật dịch ấm áp được bôi lên những vết xước bỏng rát liền giảm bớt dễ chịu vô cùng.
Ứ ứ ứ… Ô ô ô…”
Vô Ương không hề hay biết nàng đã bò lên tận mặt hắn, miệng huyệt sưng tấy rướm máu mở rộng đang bị bốn ngón tay thon nhỏ moi móc hoàn toàn dán sát tầm mắt đầy hỏa dục.
“Hư… Vật nhỏ đáng thương Tướng công giúp nàng ” Hắn dùng tay nắm rút bốn ngón nhỏ của nàng ra khỏi huyệt động, lập tức ghì lấy mông nhỏ của nàng kéo đến.
Miệng huyệt non nớt bị chà đạp sưng tấy bị môi lưỡi của hắn há ra nuốt trọn.
Đầu lưỡi xù xì nhám nóng thọc thẳng vào trong lỗ nhỏ ướt đẫm của nàng càn quét liếm láp làm dịu cơn đau buốt.
Môi răng ướt nóng hôn mút lên môi huyệt mỏng manh nóng rát sưng tấy ôn nhu chà lau.
“Á…..Á….Ô ô ô…. Nóng Sướng Ô ô ô… Sướng chết thiếp rồi Chàng đừng như vậy tướng công Ô ô ô…”
“Tha cho thiếp Tướng công Ứ Ứ Ứ… Ô ô ô… Ứ ứ ứ… Trời ơi Đừng ngoáy lưỡi, đừng mút nữa mà Ô ô ô…”
“Á…..Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa……Dừng lại Xin chàng Á…. Ô ô ô…”
Phụt phụt phụt…. Mật hoa tuôn trào xối xả bắn đầy môi lưỡi Trác Viễn, hắn há lớn miệng ừng ực ừng ực nuốt trọn mật ngọt u hương xuống bụng vô cùng thỏa mãn.
“Hư… Ực ực ực… Chụt Chụt…. Ực…Hưm…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận