Chương 99

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 99

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phầm phập phầm phập phầm phập phầm phập…. PHỐC …
“Gruuu… Hực hực… Hộc hộc hộc…..A…………..” Trác Viễn gồng căng toàn bộ cơ bắp cuồn cuộn, thân hình run rẩy ngửa đầu thét dài, eo hông càng thêm cuồng dã thọc sâu đội cao vách tường hoa kín non nớt tận sâu bên trong cùng.
“Á…..Ô ô ô… Á…. Ô ô ô…Á…Á…Á….Aaaaaa…. Ứ ứ ứ ứ…. Ứ…..” Vô Ương oằn mình đập cả thân thể xuống mặt bàn, quằn quại thống khổ rên siết nức nở.
Phụt phụt phụt… Từng dòng bạch trọc nóng bỏng bắn mạnh tưới khắp hoa kín mẫn cảm.
Trác Viễn thư sướng lắc mạnh đầu hít thở dồn dập hổn hển, hắn dập mông liên tục thêm vài cái nhấn mạnh đầu nấm dán sát vách tường hoa, phun ra dòng tinh hoa cuối cùng mới vừa lòng thỏa mãn rút dục căn đã mềm nhũn ra ngoài.
“Á………..Aaaaaaaaaaaaaaa…..Hức…hức… Ứ…Ư ư ư ư….Ô ô ô…” Cao trào mạnh mẽ ập đến dồn dập, Vô Ương ngăn không được thân thể mất kiểm soát của mình, giật nảy bật tung muốn rời khỏi vòng ôm của hắn. ý thức hoàn toàn trở nên mơ mơ hồ hồ kêu khóc hỗn loạn.
“Ô ô ô… Ô ô ô… Ứ ư ư ư… Ô ô ô…”
“Hư…. Hực hực… Bảo bối Ta lau nữa sẽ để nàng nghĩ ngơi Được sao? Hưm…” Đôi tay run run của Trác Viễn nhẹ nhàng lau chùi nơi tư mật nhớp nháp giúp nàng, thân hình cao lớn của hắn đỏ rực màu huyết dục, có chút chệnh choạng run run thở dốc.
Lòng bàn tay trái hắn tỉ mỉ chườm khăn ấm day day xoa xoa miệng huyệt kiều nộn sưng tấy đáng thương đang kịch liệt giật nẩy nẩy nẩy không dứt, tay phải vò vò nắn bóp cặp nhũ hoa run rẩy đong đưa phập phồng thoi thóp của nàng.
Nhịn không được cúi đầu cắn mút̼ đỉnh hồng mai xinh đẹp bị hắn giày vò thời gian dài cũng trở nên sưng đỏ kiều diễm ướt át vô cùng.
“Ưm… Hư… Hức hức hức… Ứ… ư ư ư…” Sau một hồi lâu chìm đắm trong cơn co giật mạnh mẽ do sóng triều kéo đến ồ ạt, Vô Ương cũng dần dần tìm lại chút hơi sức, nhịp thở dần dần đều đều.
Ánh mắt bắt đầu có tiêu cự mơ hồ nhìn quanh.
“Tỉnh rồi sao nương tử?” Trác Viễn yêu thương cúi đầu hôn lên đôi mắt đượm đầy nước của nàng.
“Hức hức… Ô ô ô… Ứ ứ ứ… Ô ô ô…” Nàng bị gối kê cao hướng lên trên, hai chân banh rộng, nơi tư mật hoàn toàn lõa lồ trước mắt nam nhân đang quỳ bò chen vào giữa hai chân nàng.
“Sắp xong rồi Lần cuối cùng này thôi Ta sẽ ôm nàng đi ngủ Được sao?” Trác Viễn đôi bàn tay xoa hắn hai đồi nhũ hoa căng tròn vểnh cao của nàng, ánh mắt yêu thương cúi đầu hôn lên môi nàng một ngụm.
“Ứ… Ứ Ứ… Ô ô ô…” Nàng lắc lắc đầu, mệt mỏi nhắm mắt khóc nghẹn. Nàng đau buốt đến tê dại rồi, nàng chịu không nổi nữa.
“Lần này thọc chỉ vài cái Rất nhanh Ta muốn nhìn ngắm bảo bối được ta thọc huyệt đến dục tiên dục tử Được sao?” Lại cúi đầu hôn lên má đào đỏ bừng của nàng hôn một ngụm vô cùng yêu chiều.
“Ô ô ô… Ô ô ô…” Vô Ương lắc đầu càng mạnh, nàng chịu không nổi
Thật sự đã kiệt lực rồi ô ô ô.
“Ta thọc đó Thật khó chiều mà Hừ ” Trác Viễn lườm nàng, cũng không chờ nàng phản kháng hắn liền tà ác mỉm cười.
Hắn quỳ bò lên cao, kẹp hai đùi non của nàng vào giữa đùi dưới và bắp chân hắn.
Mười ngón tay l ng vào mười ngón của nàng, áp giơ lên qua khỏi đầu.
“Ô ô ô… Xin chàng Thiếp cầu xin chàng Viễn Viễn Ô ô ô…” Tư thế này thật đáng sợ, môi nàng run run bật thốt khóc nấc lại chỉ nghe thành tiếng mèo con rên ɾỉ nỉ non vô cùng tiêu hồn.
“Hư…. A………….” Trác Viễn nhấc mông đặt dục căn thô dài nơi môi huyệt non nớt sưng tấy đang ngửa lên chờ đón của nàng.
Mạnh mẽ thọc xuống tàn nhẫn, xỏ xuyên toàn căn vào tận gốc.
Một giây sau liền ngay ngắn cường thế rút ra vô cùng tàn bạo.
PHẬP… PHẬP…PHẬP…
Hắn dập liền ba phát xỏ xuyên nộn huyệt đội cao đáy huyệt tinh xảo mềm mại kéo căng hết mức liền rút nhanh ra ngoài.
“Á…………..Aaaaaaaaaaaaa…… Á….Á….Á…..Aaaaaaaaaaaaaa…..” Hai mắt Vô Ương trợn trừng, thân thể như hoàn toàn bị một thanh kiếm chém ra làm hai nửa, cọ mài cọ mài lại rạch nát nộn huyệt của nàng.
Mỗi một lần Trác Viễn ngay ngắn hung tàn rút ra, kéo ngàn vạn mị thịt non nớt điên cuồng cuốn theo ra ngoài. Huyệt động nhanh chóng cố gắng khép kín tự bảo vệ mình, nhưng liền sau đó lại bị thọc xuyên toàn bộ, đội lên vách tường hoa kín mẫn cảm cuối cùng.
Toàn bộ nộn huyệt bị bức ép căng trướng biến dạng sưng tấy rướm máu không chịu nổi.
“Á…………..Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaa…. Ứ ứ ứ…. Ứ ứ ứ… Ứ ứ…..Ư ư ư….” Gương mặt nhỏ nhắn nghẹn thở trở nên bỏ bừng, đôi bàn chân thon dài quíu lại quẫy đạp đành đạch đành đạch bất lực thê mỹ.
Nộn huyệt vừa thoát khỏi hung khí thô dài vẫn còn bị mở lớn phập phều trống rỗng hít thở hít thở run rẩy phun trào ra từng dòng mật dịch hòa lẫn vài tia huyết dịch mỏng manh vô cùng bi thương thê diễm.
“Hực hực hực… Sảng Sảng lắm đúng không nương tử bảo bối? Chúng ta tiếp nhé Hực hực hực…” Hai mắt Trác Viễn đỏ ngầu trầm đu.c du͙c vọng, hắn cúi đầu hôn lên môi nàng, liên tục tiếp khí giúp nàng thông thuận khí quản.
“Ứ ứ…..Ứ….Ô ô ô…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận