Chương 102

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 102

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Không cần Không cần Á…..Aaaaaaaaa….. Ô ô ô…Ứ ứ…” Diệp Thuần giãy giụa đôi chân dài vô lực, xương mu bị Hiên Viên Dực ngậm chặt co giật nẩy nẩy cuồng loạn từng cơn.
Phụt phụt phụt… Mật hoa lần đầu tiên trong đời phun bắn mạnh mẽ tưới khắp huyệt động non nớt chật khít của nàng, tràn lan phụt thẳng vào trong môi lưỡi Hiên Viên Dực.
“Ực… ực ực… Hưm… Chụt chụt… Ọc ọc ọc… Ực…. Hưm hừm…”
Hiên Viên Dực say sưa liếm mút đóa hoa xinh đẹp yêu mị tiêu hồn thực cốt của nàng. Còn dám đòi gả cho tên kia? Nàng thật đúng là gan to bằng trời mà Hắn phải cho nàng một bài học nhớ suốt đời, hừ
“Á……Aaaaaa…. ô ô ô… Không cần Đừng mà Ô ô ô… Rát quá đau quá Ô ô ô….”
Phụt phụt phụt… Mật hoa kịch liệt phun bắn xối xả vào môi lưỡi Hiên Viên Dực, càng khiến hắn không cách nào dừng lại ham muốn cắn nuốt lấy mật hoa thơm ngát u hương thuộc về riêng nàng.
“Ô ô ô… Cứu mạng Ô ô ô… Ta không muốn gả cho chàng Cứu mạng ô ô ô…” Diệp Thuần thống khổ kêu khóc, nàng đau đớn cuộn tròn lại thân thể, đôi tay nắm chặt đầu Hiên Viên Dực muốn đẩy mạnh hắn ra xa trong vô vọng.
Xử nữ chưa từng nếm qua mùi đời như nàng, làm sao có thể chịu nổi sự giày vò tà ác từ môi lưỡi nhóm nóng của hắn? Nàng quằn quại bất lực run rẩy kêu khóc khản giọng.
Ầm… Âm thanh vật thể rơi xuống va chạm vào mặt giường.
Diệp Thuần oằn mình co giật kịch liệt từng cơn cọ xát mặt giường, hai đùi non mịn kẹp chặt lấy đầu Hiên Viên Dực vẫn không chịu buông tha cho lỗ nhỏ non nớt lần đầu bị xâm phạm, liếm mút liên hồi không chịu ngừng nghỉ.
“Hừ… Chụt chụt… Tọc tọc tọc… Ực ực… ọc ọc…” Hiên Viên Dực tức giận, lực cắn mút̼ liếm láp càng thêm tăng mạnh, giày vò đến mức miệng huyệt non nớt của nàng sưng tấy phồng rộp rướm máu.
“Á…..Aaaaa…. Ô ô ô….Á…Á…Á…..Aaaaa…. Ứ ứ ứ… Ô ô ô… Ta chịu không nổi Tha cho ta Dực Tha cho ta Ô ô ô…”
Diệp Thuần hoàn toàn mất đi kiểm soát, bật ngửa ra tay chân banh rộng đá đạp ầm ầm rầm rập rầm rập lên mặt giường, xương mu vểnh cao giật nẩy nẩy nẩy liên hồi kịch liệt.
“Hư… Hừm… Hực hực hực… Chụt chụt chụt… Ực ực… Ưm…” Hiên Viên Dực thỏa mãn nhả môi ra khỏi chân tâm của nàng, dùng lưỡi nhám nóng áp xát khe rãnh mạnh mẽ quét lên lên xuống xuống, chọc học đầu lưỡi vào lỗ nhỏ kín khít non nớt.
Đôi bàn tay hắn mạnh mẽ cường thế vòng qua mông bọc lên áp xuống bụng nhỏ đang ưỡn cong giật nẩy cuồng loạn của nàng.
“Á…..Á….Á….. Tha cho ta Ô ô ô… Cầu xin chàng Cầu xin chàng mà Ô ô ô…”
Phụt phụt phụt…. Lại một đợt một đợt mật hoa của nàng xối xả tuôn trào bắn thẳng lên môi lưỡi hắn.
“Hư… hực hực… Chụt chụt…Ực…” Hiên Viên dực say sưa không muốn bỏ lỡ mật ngọt thơm mát liền há lớn miệng lần nữa ngậm chặt lấy chân tâm của nàng liếm mút si mê.
“Xin chàng Ô ô ô Phu quân Thiếp xin chàng Phu quân Dực Dực ô ô ô… Thiếp gả cho chàng Đời này chỉ gả cho chàng Ô ô ô…”
“Á…….Aaaaaaaaaa….. Cứu mạng Đau quá Rát quá Ô ô ô…”
Diệp Thuần liều mạng kêu khóc, thân thể nhỏ nhắn cuồng loạn quẫy đạp trong vô vọng, mật huyệt không cách nào thoát khỏi gọng kìm khóa chặt của Hiên Viên Dực, nàng chỉ có thể bất lực mở rộng hai chân để lộ chân tâm non nớt mặc hắn tha hồ thưởng thức mật hoa thanh thuần đầu đời.
“Hư…Hửm?” Hiên Viên Dực đôi mắt đỏ rực sáng bừng lên, ngẩng đầu nhìn vào gương mặt đỏ rần kiều diễm đáng thương của nàng.
Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt ngập nước van xin thành khẩn vô cùng uất ức của người con gái hắn yêu.
“Xin chàng Phu quân Hức Phu quân ”
“Nhớ ra rồi? Đã nhớ ra ai hiện tại mới là phu quân của nàng rồi sao? Vật nhỏ không biết nghe lời Hừ…” Hắn tức giận cười như không cười liếc nhìn nàng.
Vừa định cúi đầu áp sát môi lên mật động mất hồn liền bị bàn tay nhỏ nhắn chặn ngang, môi hắn liền hôn lên mu bàn tay xinh xắn trắng nõn của nàng.
“Ô ô ô… Đừng nữa mà Chàng đừng hôn nó nữa mà Hôn ta đi Phu quân Cầu xin chàng hôn ta đi Ô ô ô…” Nàng thật sự chịu hết nổi nộn huyệt mẫn cảm bị hắn chà đạp giày vò nữa rồi, bụng dưới của nàng co rút đến đau buốt mất khống chế, ô ô ô.
“Phì… Hôn nàng? Nàng muốn gả cho tên khốn kiếp kia bỏ rơi ta Nếu ta không kịp tiên hạ thủ vi cường mang sính lễ đến cầu hôn nàng, nàng liền gả cho hắn đúng sao? Còn muốn ta hôn nàng?”
“Ô ô ô… Thiếp biết lỗi rồi Chàng hôn thiếp Hôn thiếp đi mà Phu Quân Dực Chàng đừng hôn nó nữa Thiếp đau quá Đau quá Ô ô ô…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận