Chương 104

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 104

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ô ô ô… Cứng quá Lớn quá Đau quá Đau đau đau Đừng lắc nữa Phu quân Xin chàng đừng đưa đẩy nữa mà Ô ô ô…”
Diệp Thuần bị cự vật hung ác vặn bung nộn huyệt vô cùng thống khổ, nàng thoát không được lại không cách nào nuốt vào hung khí sắc bén khổng lồ đó, chỉ có thể bất lực chống đứng hai đùi non run lẩy bẩy tiến tiến lùi lùi theo lực đẩy của hắn.
“Hưm… Thật sự quá non mịn Thuần nhi, nàng khóa chặt lấy ta thế này là vì yêu thương không muốn xa rồi đúng sao? Hực hực…” Hiên Viên Dực thở dốc hì hục, hắn chống lên hai khuỷu tay, cũng không giúp nàng nâng lấy xương mu nữa.
Gồng mông đưa đẩy đẩy đưa, môi lưỡi âu yếm liến mút lấy vành tai đỏ ửng vì dục hỏa giày vò của nàng.
“Ứ ứ ứ… Ô ô ô… Dừng Dừng Ô ô ô… Ứ ứ ứ…. Á…..Aaaaa……” Dũng đạo non nớt chật hẹp bị dị vật chen cứng ngày càng co thắt mãnh liệt, mạnh mẽ vặn xoắn bóp chặt.
“Ô ô ô…. Ô ô ô… Ứ ứ ứ… Ứ ứ ứ ư ư ư…” Tay chân nàng bắt đầu mất đi khống chế, run lên bần bật, co giật kịch liệt.
“Ô ô ô… Đâm vào huyết màng đau quá Đau quá Ô ô ô…” Huyết màng không cách nào xé rách càng khiến nàng thêm đau buốt thống khổ, khóc thét nghẹn ngào.
“Hưm… Nàng tự lùi lại, tự lùi thật mạnh, tự thọc rách huyết màng liền không đau Thuần nhi Thuần nhi Rách ra liền sẽ bớt đau ” Giọng trầm khàn của hắn ôn nhu như ma âm quanh quẩn bên tai nàng.
Hơi thở nóng bỏng cọ xát bên má càng khiến nàng mất đi lý trí, bất giác làm theo.
Nàng oằn mình, gồng cứng mông nhỏ, giật nẩy lùi mạnh về sau khi dục căn của Hiên Viên Dực đang trên đà lao tới.
PHỤT… PHỐC… PHỰT….
“Á……………………Aaaaaaaaaaaaa………..” Âm thanh tê thanh liệt phế thoát ra khỏi miệng nhỏ của nàng, cao vút vang vọng.
“Ô ô ô….Á……Aaaaaaaaaaa…….Á…….Aaaaaaaaaa………” Diệp Thuần quằn quại giật tung thân thể run lên bần bật, cuồng loạn kêu khóc quẫy đạp. Gương mặt tái xanh không còn chút máu, thống khổ gào thét.
Huyệt động thít chặt vặn xoắn bao vây lấy phân nửa dục căn đã hung hãn chen vào vách tường hoa kín khít chưa từng có người ghé thăm.
“Hư… Sảng Thuần nhi Thuần nhi của ta Nàng thuộc về ta, vĩnh viễn thuộc về ta rồi Thuần nhi ” Hiên Viên Dực yêu thương ôm trọn lấy thân thể giật nẩy quằn quại của nàng vào l ng ngực, hôn môi dỗ dành.
Hai bắp chân hắn đè ép cẳng chân đang đạp loạn của nàng xuống giường, ép hai đùi non của nàng dựng thẳng lên không cách nào tránh thoát hùng căn thô dài của hắn đã cắm vào một nửa khóa chặt.
“Ô ô ô….Ô ô ô…..Á…..Aaaaa…..Á….Á….Á….Cứng… Ô ô ô…. Đau quá Đau quá Ô ô ô….” Nàng giãy giụa đạp văng chiếc gối kê lấy bụng nhỏ lúc nào không hay.
Vừa nhìn xuống nơi hai người kết hợp nàng chỉ thấy được hai đùi nhỏ run rẩy của mình bị ép dựng đứng mở rộng.
Từng dòng từng dòng máu đỏ tươi minh chứng cho sự thuần khiết của nàng từ nay đã thuộc về Hiên Viên Dực đang kéo dài thành từng tia huyết quang chói lọi rơi xuống nệm giường, vẽ ra từng đóa từng đóa huyết hoa diễm lệ thê mỹ.
“Ô ô ô… Dực Dực Ô ô ô… Đau quá ô ô….”
“Hưm… Ngoan Thuần nhi Nương tử Ta yêu nàng ” Hiên Viên Dực đôi mắt nhuốm du͙c vọng sáng rực rỡ nhìn theo tầm mắt hoảng hốt của nàng.
Hắn cũng thấy được từng vệt từng vệt huyết quang kéo dài nhỏ giọt từ nơi hai người hòa thành một thể.
Yêu thương ve vuốt vật nhỏ trong l ng ngực, hắn thỏa mãn thở dài, lòng tràn đầy hạnh phúc.
“Thuần nhi, hôn ta ” Hiên Viên Dực híp mắt vui vẻ mỉm cười, kê sát gương mặt anh tuấn vào đôi môi run run trắng bệch.
“Ứ ứ ứ…. Ô ô ô… Đau quá Thiếp đau quá Ô ô ô…Hức hức…” Diệp Huyên nấc nghẹn úp đầu vào gối bông lớn, nghe theo lời hắn nghiêng nghiêng môi đỏ lung tung dán sát hôn lên.
Mật huyệt non nớt co rút cắn mút̼ không ngừng nam căn thô dài trong dũng đạo ướt át chật hẹp.
Vách tường hoa bị đầu nấm có chút cong cong móc cao cọ mài cọ mài rát buốt.
“Ngoan Hư… Hực hực… Nhếch cao mông nhỏ, Ta vào thêm chút nữa Còn đến phân nửa nằm ngoài đây này ” Hiên Viên dực vòng cánh tay phải ôm lấy giữ chặt ngực nàng hạ thấp tựa vào gối, bàn tay trái nắm lấy xương mu của nàng nâng cao lên.
Cũng không chờ nàng kịp phản ứng liền nhấp mạnh cự vật thúc sâu vào trong.
Phụt phụt phụt… Phùn phụt phùn phụt phùn phụt phùn phụt….
“Á…….Á……Á……Á…Aaaaaaaaaaa…… Ô ô ô……Á…..Aaaaaaaa….”
“Ứ …. Á…….Aaaaaaa…..Ứ ứ ứ……. Ô ô ô…..”
“Đừng mà Đừng Rút ra ngoài Cầu xin chàng Phu quân rút ra Ô ô ô…”
Mật dịch hòa lẫn xử nữ huyết chảy đầy lên bàn tay đang giữ lấy xương mu nàng.
Cự căn càng thêm hung hăng thọc lộng dập mạnh đâm thẳng vào bên trong huyệt động mất hồn.
Vách tường hoa non nớt lần đầu bị ghé thăm liền trực tiếp bị hung khí thô dài nóng bỏng thọc sâu đảo lộng tàn bạo, đau đớn như bị xé ra làm hai nửa rách nát.

Bình luận (0)

Để lại bình luận