Chương 105

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 105

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Hư… Hực hực hộc hộc… Thuần nhi Nghẽn rồi Nàng nhẹ nhàng mở rộng chân ra nào Nhích nhẹ thôi Ngoan ” Hiên Viên Dực thở dốc, hôn nhẹ lên gò má nghiêng hướng lên trên của nàng, phà từng làn hơi nóng rực, giọng khàn khàn ôn nhu như ma âm thúc giục bên tai.
“Ứ… Ứ ứ ứ ứ… Hức hức hức… Ân…” Gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt của nàng dần dần nhuộm lên màu đỏ hồng tình ái, môi mọng yêu mị giương giương run run hít thở, hai mắt khép chặt mệt mỏi cam chịu.
Mông nhỏ nhếch cao ngoan ngoãn dâng ra nộn huyệt mặc cho Hiên Viên Dực càn quấy.
“Thuần nhi Hư… Hộc hộc… Ta vào không được Thuần nhi Nhẹ nhàng mở hai chân ra, hạ thấp mông xuống một chút, thả lỏng lỗ nhỏ nào nương tử ” Hiên Viên Dực nhẹ nhàng dùng bàn tay phải ve vuốt xương mu nàng, các ngón tay thon dài chai sạn ve vuốt xung quanh môi huyệt non mềm đang bị cự vật nong ra căng trướng mỏng dính trong suốt đáng thương.
Xử nữ huyết hòa cùng mật hoa dính đầy ngón tay hắn bôi bôi giúp mị thịt non mềm bên ngoài của nàng trở nên dễ chịu một chút, ngón cái ấn ấn day day nhẹ nhàng âm đế sưng phồng.
“Hức hức hức… Ứ… Á…..Aaaaaaaa….. Ứ ứ ứ… Ô ô ô… Ô ô ô….”
Khoáı cảm hòa lẫn đau đớn ào ạt ập đến nhấn chìm linh hồn nhỏ bé lần đầu thừa hoan của nàng. Từng tiếng rên siết vang lên vô cùng thê lương.
Diệp Thuần khổ sở nhích nhích hai đùi non run rẩy mở rộng, hạ thấp mông nhỏ cố gắng thả lỏng nộn huyệt cất chứa hung khí thô dài sắc bén như muốn thọc xuyên thủng bụng nhỏ.
“Hưm… Thuần nhi ngoan Nương tử Hít thở chậm thôi, đừng hoảng Đừng khóc Hực hực…” Hiên Viên Dực nhích mông, gồng cứng cự căn thô dài nhấp nhấp nhồi sâu vào huyệt động non nớt kiều mềm của nàng.
Hắn hôn mút từng ngụm từng ngụm lên má đào ửng đỏ đầy ôn nhu.
Nhóp nhép nhóp nhép lọc tọc lọc tọc… Tiếng mật dịch bị khuấy đảo chầm chậm bên trong mật động.
Cự căn thô cứng với nấm đầu cong cong móc lên nhẹ nhàng ma sát rút ra rồi lại nhồi vào lỗ nhỏ vẫn còn đang rỉ máu vì phá thân.
“Ứ ứ ứ….Á………Aaaaaaaaa….. Ô ô ô… Đau quá Đau Ô ô ô…”
“Ô ô ô… Chàng đi mà thọc lỗ nhỏ của biểu muội chàng đi Ô ô ô… Vì sao lại đối xử với thiếp như vậy? Ô ô ô…”
“Đau quá Đau quá Đừng vào nữa Hức hức hức…”
Diệp Thuần thống khổ khóc nghẹn ngào, âm thanh thút thít run rẩy vô cùng mị nhân.
“Sao ta phải làm chuyện này với biểu muội? Ta chỉ yêu nàng thôi Thuần nhi Có chuyện gì ta không biết sao? Biểu muội đã nói gì với nàng sao? Hử?” Nàng không phải chỉ giận dỗi với hắn và nhắc đến biểu muội một vài lần, nàng có khúc mắc gì với biểu muội? Biểu muội đã nói gì khiến nàng trốn tránh hắn suốt mấy tháng nay? Thậm chí đòi gả cho tên kia?
Nhóp nhép nhóp nhép lọc tọc lọc tọc…
“Ứ ứ ứ… Đừng nhồi nữa Đừng mà Ô ô ô…Đau quá Nuốt không nổi Ô ô ô…” Nộn huyệt mẫn cảm của nàng cảm nhận được rõ rệt từng đường gân guốc phập phồng trên dục căn thô dài của Hiên Viên Dực, cự vật mạnh mẽ cường thế nhồi nhét đỉnh động muốn chen sâu vào bên trong huyệt mềm non nớt của nàng.
“Thuần nhi Thuần nhi Chúng ta đang kết hợp thành một thể Thuần nhi Nộn huyệt rất giãn nở, có thể ngậm trọn lấy phân thân của ta Không hỏng đâu, nàng đừng sợ ”
Nhóp nhép nhóp nhép lọc tọc lọc tọc…
Phụt phụt phụt…. Đầu nấm vừa đu.ng vào vách ngăn cổ đáy huyệt liền khiến hoa tâm mẫn cảm phun bắn ra hàng loạt tia mật dịch xối tràn huyệt động chật khít, quấn quanh bôi trơn dị vật xâm lăng.
“Á…..Aaaaaaaaaaaa… Á…..Aaaaaaaaaa…. Ô ô ô…. Sâu quá Sâu quá Trướng Ô ô ô… Trướng Đau quá ô ô ô…”
Diệp Thuần khóc thét, trườn người bò dậy, thân thể bé nhỏ ưỡn cong run rẩy rên siết từng hồi từng hồi.
Dũng đạo chật trất căng giãn co bóp kịch liệt như muốn nghiền nát dị vật thô cứng, lại chẳng thể nào loại bỏ hung khí đáng sợ đó ra khỏi huyệt động non nớt.
“Ô ô ô… Ô ô ô… Đau quá Rút ra Chàng mau ra ngoài Ra ngoài dực Ô ô ô… Thiếp chứa không được Ngậm không vào Ô ô ô…” Vách ngăn mẫn cảm bị đầu nấm sưng cứng đội cao cọ mài vô cùng đau buốt.
Diệp khổ sở trườn người lên trên, muốn tránh thoát hung khí thô to đang khóa chặt lấy nộn huyệt non nớt.
“Đau quá Dực Dừng lại dực Rút ra đi mà Cầu xin chàng Ô ô ô…”
“Hư… Thuần nhi Ngậm một chút Ta không động Thuần nhi ngậm một chút liền quen Ngoan Nàng cũng đừng động liền sẽ ít đau hơn ”
Thân hình cao lớn của Hiên Viên Dực mướt mồ hôi, từng giọt mồ hôi chảy ròng nhỏ giọt xuống thân thể Diệp Thuần co ro run rẩy bên dưới.
Hắn chầm chậm chỉnh lại tư thế, nhét hai đùi thô lớn rắn rỏi xuống bên dưới đùi non của nàng, nâng bổng hạ thể của nàng rời khỏi mặt giường dán sát vào cự căn.
Hai đùi nhỏ dang ngang gác lên đùi to của Hiên Viên Dực, hắn giúp nàng chống đỡ hết phần hạ thể, giúp nàng mở rộng đôi chân run rẩy co rút bất lực chòi chòi hai bên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận