Chương 106

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 106

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Trời ơi Ô ô ô… Sâu quá Ô ô ô… Nứt rồi Rách ra rồi Ô ô ô…”
Diệp Thuần sợ hãi khóc thét, trợn to mắt nhìn bàn tay lớn của Hiên Viên Dực dính đầy xử nữ huyết của nàng đang ịn lên tấm vải lụa trắng hắn đã chuẩn bị từ trước để lại cả dấu tay đỏ rực dâm mỹ.
Hiên Viên Dực chậm rãi lau chùi vết tích còn lại trên tay, hắn nhếch khóe môi cong cong đầy thỏa mãn nhìn vật nhỏ cuộn người nằm co giật run rẩy không dám cử động.
Bộ phận kết hợp non nớt bị cự căn của hắn khóa chặt không cách nào rút ra.
“Thật ngoan Một lúc nữa ta lại in hình lỗ nhỏ đầy huyết hoa của nàng được ta mở rộng lên khăn lụa, lưu lại làm kỷ niệm nhé nương tử ”
Hiên Viên Dực rùng mình cúi người kề môi hôn khẽ lên má đào ướt đẫm nước mắt của Diệp Thuần.
Tay trái vòng ôm lấy hai ngọn đồi căng tròn mềm mại xoa xoa nắn nắn.
Tay phải âu yếm đỡ lấy gương mặt xinh xắn, nâng lên cằm nàng yêu thương ve vuốt.
Eo hông bắt đầu dồn lực, gồng cứng mông, rút mạnh dục căn ra khỏi vách ngăn, đi đến nửa đường liền cuồng dã thúc mạnh đâm sâu vào bên trong.
Phụt… Phầm phập phầm phập phầm phập phầm phập…
“Á…….Aaaaaaaaaaaa……Á…..Aaaaaa……Sâu Á…..Aaaa…. Ô ô ô ”
“Thiếp không cần thừa hoan Thiếp không gả cho chàng Ô ô ô…”
“Đau quá Đau quá Cứu mạng Đau quá Rách nát lỗ nhỏ của thiếp rồi Dực Ô ô ô…. Á……Aaaaa….. Trướng quá ”
Diệp Thuần oằn mình kêu khóc nức nở, nộn huyệt bị cự căn nóng cháy giày vò cọ sát, vặn bung từng nếp gấp thịt mềm non nớt.
Phầm phập phầm phập phầm phập phầm phập…
“Hư… Sảng Sảng Nương tử Thuần nhi Ta là ai? Ai đang thọc vào lỗ nhỏ của nàng? Ai đang cùng nàng kết hợp? Hửm?”
Hiên Viên Dực nghiêng đầu nhìn thẳng vào đôi mắt đẫm nước của nàng, yêu thương mút hôn cánh môi dưới mọng đỏ đã bị nhai cắn hồi lâu có chút sưng.
Hắn nhếch môi cười có chút tà nịnh, gồng mông thúc sâu kéo căng tầng tầng lớp lớp mị thịt non mềm, đội cao lên vách tường cửa đáy huyệt mẫn cảm.
“Á…….Aaaaaaaaaaaaaaaaa….. Dực Chàng là Dực ô…” Nàng giật nẩy mông nhỏ tránh thoát trong vô vọng, chỉ có thể khóc nấc cam chịu mở rộng lỗ nhỏ cho hắn mặc sức ra ra vào vào đâm thọc cuồng dã.
“Hưm… hực hực… Sướng chết ta Cái lỗ nhỏ ngọt nước này suýt tí liền bị nàng mang cho tên kia thọc rồi đúng không? Hắn có yêu thương nàng như ta sao hả? Đồ ngốc ” Tức chết hắn mà, nàng còn cả gan viết thư chia tay gửi đến phủ hầu gia, gan to bằng trời rồi.
Phập phập phập phập… Hiên Viên Dực giận dỗi thúc mạnh cự căn chen sâu vào nộn huyệt ướt át chật khít của nàng.
“Á…….Aaaaaaaaaaaa….. Ô ô ô…. Dực Là chàng bỏ rơi thiếp Chàng cùng biểu muội khanh khanh ta ta cùng nhau đi sắm sính lễ, cùng nhau bàn việc kết hôn Là chàng bỏ rơi thiếp Ô ô ô… Sâu quá Thốn quá Xuyên tim ta rồi Ô ô ô…”
“Là ta cố ý bí mật chuẩn bị sính lễ hỏi cưới nàng Làm gì có chuyện cưới biểu muội? Làm gì có chuyện ta bỏ rơi nàng? Biểu muội tự ý đi theo chứ ta có thèm ngó tới? Làm gì có chuyện khanh khanh ta ta?”
“Ô ô ô… Chàng đừng thọc nữa Rút ra ngoài Đau quá Ô ô ô… Chính biểu muội của chàng tìm đến thiếp, nói rằng chàng sẽ cưới muội ấy, sẽ không cần thiếp nữa Ô ô ô… Thiếp đau lòng muốn chết rồi Ô ô…”
Phập phập phập phập…
“Hừ… Hừ… Hừ… Cái đồ ngốc này Lại đi nghe theo lời kẻ khác giận dỗi ta Suýt chút nữa liền ngu xuẩn gả cho kẻ khác rồi Hừ…” Là biểu muội? Dám lừa gạt nương tử ngốc của hắn sao? Chê mạng quá dài? Cuộc sống quá mức sung sướng nên tự tìm phiền toái? Hừ
“Ô ô ô… Ô ô ô… Đau quá Đau quá Ô ô ô… Chàng kéo theo ruột gan thiếp ra ngoài rồi Kéo hết theo rồi Ô ô ô…”
“Hư… Gruuuuuuuuu…..A….. Hực hực hực… Đáng đời nàng Ta thọc cho nát lỗ nhỏ của nàng Từ nay bớt ngu ngốc đi Còn dám nghe lời kẻ khác nữa hết?” Hiên Viên Dực tức giận thúc mông càng thêm cuồng dã hung bạo.
Phầm phập phầm phập phầm phập phầm phập…
“Á………..Aaaaaaaaaaaaaa….. Thiếp không nghe nữa dực Chỉ nghe chàng Sau này chỉ nghe mình chàng Ô ô ô… Chàng không được lừa dối thiếp Ô ô ô…” Nàng ủy khuất khóc lớn, thì ra hắn còn yêu nàng. Hắn thật lòng yêu thương nàng ô ô ô.
“Hừ… Thế đống sính lễ ta mua đó hiện tại trao cho ai hả? Trao cho ai? Cái đồ ngu ngốc này Không yêu nàng ta phải tổ chức hôn lễ ba ngày ba đêm rượu mừng không nghỉ sao? Đồ ngốc Hực hực…”
Hiên Viên Dực nhấp nhấp mông, nhồi ngoáy dục căn vào sâu bên trong nàng, cọ mài vách ngăn cửa đáy huyệt non mềm mẫn cảm.
“Á……..Aaaaaaaaaa…..Ô ô ô… Là do chàng không dắt thiếp đi mua Là do chàng không chịu dẫn thiếp cùng chuẩn bị Ô ô ô…” Đều là do hắn làm hại nàng đau lòng khổ sở ô ô ô.
Phầm phập phầm phập phầm phập phầm phập…
“Sính lễ làm sao có thể để nàng biết hả? Cái đồ ngang ngược? Thọc cho nàng chừa Hừ… Gruuuu…. Mềm mịn non nớt….A…….. Sướng quá nương tử Thật sướng A…………” Hiên Viên dực rùng mình liên hồi, đôi vòng tay ôm ghì lấy nàng, hơi thở nóng rát cọ mài liếm mút sau gáy thơm hương sữa thanh thuần.
“Đau Ô ô ô… Đau quá Ô ô ô… Thiếp gả cho chàng rồi còn gì? Dừng Dừng Phu quân Chàng đừng đâm nữa Đừng thọc nữa Rách mất rồi Ô ô ô…. Ứ ứ ứ…. A……….Aaaaaaaaa…..”

Bình luận (0)

Để lại bình luận