Chương 108

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 108

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ứ… Ứ ứ ư… Ư… Hức hức… Ứ ư ư ư ư…”
Diệp Thuần xụi lơ nằm ngửa dang rộng hai tay, đôi chân co quắp hình chữ M banh lớn dạng ra. Thân thể ưỡn cong thành hình vòng cung kiều mị dâng cao hai quả đồi tròn căng đung đưa vểnh vểnh.
Hai mắt nàng nhắm chặt, đầu ngửa ra sau giương lớn hai cánh môi thoi thóp thoi thóp thở dốc.
Lỗ nhỏ bị chà đạp sưng tấy rướm máu, mở rộng lớn bằng quả trứng gà run rẩy bi thương, từng dòng bạch trọc hòa lẫn xử nữ máu chậm rãi sóng sánh trào ra dọc theo khe mông rơi xuống mặt giường.
“Chậc… Nàng muốn giết ta sao? Hộc hộc hộc…” Hiên Viên Dực chịu không nổi rùng mình kịch liệt, hai mắt nhắm tịt thở hồng hộc hổn hển.
Cảnh tượng nàng dục tiên dục tử quá mức mê hồn khiến hắn trầm mê không cách nào dời mắt. Phân thân mềm oặt lần nữa dựng đứng lại còn trướng đau căng phồng hơn trước.
Hắn nhẹ nhàng dùng khăn lụa lúc nãy đã in lên dấu tay đẫm huyết xử nữ. Lần nữa ịn phần lụa trắng lên nơi tư mật bị chà đạp mở rộng sưng húp của nàng.
“Hưm… Nương tử thấy sao? Lỗ nhỏ của nàng đã được nới rộng như quả trứng gà rồi này Trên khăn lụa còn có dính vào tinh hoa của ta, thật xinh đẹp ”
Dù nơi tư mật được in lên khăn lụa rất lem nhem vết máu hòa lẫn mật dịch nhợt nhạt, nhưng nhìn rất rõ ràng phần lỗ hổng rộng lớn như quả trứng gà, viền môi huyệt biến dạng mở to dính theo bạch trọc vô cùng dâm mỹ.
“Ứ ứ… Hức hức hức… Ứ ứ ư ư ư…” Đôi mắt mơ hồ của Diệp Thuần ngập nước sợ hãi, nàng muốn khóc lớn lại chẳng còn chút hơi sức, chỉ có thể bất lực run rẩy giật nẩy thân thể mảnh mai rụt rụt lùi về sau.
“Thuần nhi của ta Nương tử Hưm…” Hiên Viên Dực hít sâu, cất nhanh khăn lụa vào một góc, liền chụp vội lấy gối đầu kê nghiêng mông nàng.
Hắn đặt Diệp Thuần đang trong cơn cao triều mơ màng nằm nghiêng tựa đầu lên bắp tay phải của hắn. Chân trái nàng duỗi thẳng, chân phải mở rộng giơ cao gác ngang qua hông. Thân thể cả hai nằm nghiêng người đối diện nhau.
“Nhìn ta Thuần nhi, ta là phu quân của nàng ” Hiên Viên Dực yêu thương ôm vòng lấy nàng, bàn tay trái xoa nắn mông nhỏ tròn căng. Tay phải ôm vòng qua lưng ve vuốt đối nhũ hoa mềm mại đung đưa.
Hắn cúi đầu hôn mút môi lưỡi của nàng từng ngụm từng ngụm đầy ôn nhu.
“Ứ… Ứ… Ứ…. Ô ô ô… ” Ý thức dần dần trở về, Diệp Thuần vừa có chút thanh tỉnh liền cảm nhận được khắp thân thể mẫn cảm bị phu quân từng tấc xâm lược.
Lỗ nhỏ đau buốt sưng phồng bên dưới cũng bị cự căn khổng lồ đang âm thầm vén ra môi huyệt non nớt chậm chạp chen vào xâm phạm.
“Ô ô ô… Ứ ư ư… Ô ô ô… Phu quân, Cầu xin chàng Chàng vừa rồi đã bắn tinh rồi mà Chúng ta đã kết hợp xong rồi Ô ô ô… Thiếp đau quá Ô ô ô…”
“Hưm… Ngoan Thả lỏng là được rồi Nàng ngoan ngoãn nằm yên thừa hoan là được ” Hiên Viên Dực mỉm cười hạnh phúc hôn lên gò má đẫm nước mắt, ánh mắt đầy thâm tình nhìn nàng.
“Ứ ứ… Ô ô ô… Chàng đừng vào nữa Đừng nhồi vào nữa Thiếp đau quá Ô ô ô…”
Lỗ nhỏ bị cự căn thô dài nong ra, chen vào đã được một nửa đoạn đường. Huyệt động non nớt trở nên chật trất một bước khó đi, tiến không được mà lùi cũng không xong.
“Trướng quá Ô ô ô… Trướng… Nứt lỗ nhỏ của thiếp rồi Ô ô…”
Diệp Thuần rướn người, hai cánh tay mảnh mai vòng ôm cứng lấy cổ Hiên Viên Dực, ôm ghì muốn mượn sức hắn kéo thân dưới của nàng rời xa hung khí sắc bén khủng bố đang tìm cách thọc sâu vào trong huyệt động non mềm của nàng.
“Hưm… Ân… Hực hực hực… Ngoan nương tử Chúng ta vẫn chưa kết hợp hoàn toàn, ta phải phá tan cánh cửa thâm cung của nàng mới có thể chính thức kết hợp hòa làm một thể Hưm… Ngoan, mở chân ra nào ” Hiên Viên Dực bàn tay trái nhẹ nhàng ve vuốt xoa nắn đùi phải cho nàng, giữ lại không để nàng giãy giụa chạy thoát.
Đôi tay hắn ôm ghì lấy Diệp Thuần, eo hông mạnh mẽ cường thế rút ra thọc vào với biên độ vừa phải, không khiến nàng quá mức thống khổ.
“Á……. Aaaaaa…… Ứ ứ ứ…. Ô ô….. Chàng còn muốn vào sâu nữa à? Chàng muốn thọc xuyên bụng thiếp luôn đúng không? Chàng muốn thọc chết thiếp để đi cưới biểu muội mà Ô ô ô
… ” Diệp Thuần ủy khuất khóc lớn, l ng ngực nhói buốt nghẹn ngào.
“Sáng ra ta liền lập tức lưu đài cả nhà biểu muội cho nàng xem Cấm nhắc đến những kẻ thừa thãi không đâu Tập trung tinh thần cùng ta hoan ái, đồ ngốc ”
Phập phập phập… Hắn tức giận thúc mạnh eo, cự căn một đường xông thẳng kéo căng ngàn vạn nếp uốn thịt mềm, đội lên cánh cửa thâm cung lúc nãy chỉ vừa kịp thọc xuyên nửa cái quყ đầu.
“Á…….. Aaaaaa….. Á……. Aaaaaa….. Ô ô ô… Thật tàn nhẫn, chàng thật tàn nhẫn Đau chết thiếp rồi Đau quá Đau quá Xuyên thủng rồi Á……Aaaaaa…..”
Diệp Thuần huyệt non đau buốt, oằn mình cuộn tròn trong l ng ngực Hiên Viên Dực. Chân phải đang gác bên hông hắn ngoan ngoãn mở rộng thuận lợi cho cự căn cứng nóng rút ra thọc vào mạnh mẽ.
Phầm phập phầm phập phầm phập phầm phập….
“Hư… Gruuu…. Sảng Sướng quá nương tử Thật sướng ” Giọng Hiên Viên Dực khàn khàn thổi phà hơi thở bên tai nàng nóng rát.
Phụt phụt phụt….. Mật hoa tuôn tràn xối xả ướt đẫm quყ đầu, bôi trơn toàn bộ mật huyệt non mềm mẫn cảm.
“Á…………………Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa……..” Diệp Thuần ưỡn cong thân thể ngửa đầu ra sau, giương miệng thở dốc hổn hển.
“Ứ…. Ô ô ô… Ô ô ô… Thiếp không cần kết hợp Thiếp không muốn Đau quá Đau quá Ô ô ô…” Nàng giãy giụa kêu khóc, muốn trườn người lên trên tránh thoát khỏi hung khí sắc nhọn hung tàn thọc sâu vào thân thể kiều nộn.
Phầm phập phầm phập phầm phập phầm phập….
Nhóp nhép lọc tọc… Nhóp nhép lọc tọc… Mật dịch bị nấm đầu cong cong moi móc kéo ra bên ngoài, móc theo cả mị thịt non nớt yếu ớt của nàng cuồn cuộn chạy theo vô cùng bạo ngược.
“Ô ô ô… Ô ô ô… Cứu mạng Ô ô ô…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận