Chương 109

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 109

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phầm phập phầm phập phầm phập phầm phập…
Nhóp nhép nhóp nhép lọc tọc…
“Hư… Thật sảng Nộn huyệt cắn mút̼ lấy ta thật thư sướng Thuần nhi Cảm ơn nàng Cảm ơn đã gả cho ta Thuần nhi Hư… Gruuuu…. Hộc hực hực…”
Thịt non trong huyệt bị thọc phá quá mức hung ác, đỏ thắm sưng bỏng một mảng.
Vách tường hoa cũng sưng phồng rát buốt, mặt trong hai đùi non mềm mại trắng nõn cũng bị va chạm đến mức sưng đỏ một mảnh vô cùng đánh thương.
“Á…….A…….Aaaaaa…. Ô ô ô… Thả thiếp ra Đau quá Chàng mau buông thiếp ra Ô ô ô… Rách nát mất rồi ô ô ô…”
Diệp Thuần đau đớn rướn người lên trên, đôi tay yếu ớt ghì chặt cổ Hiên Viên Dực, cố nâng đầu nhỏ gác lên, há lớn miệng cắn phập vào cổ hắn, lung tung rối loạn kêu khóc nức nở.
Phầm phập phầm phập phầm phập phầm phập…
“Á…..Aaaa….. Hiên Viên Dực Chàng muốn thọc chết thiếp đúng không? Chàng thật ác độc Ô ô ô… Thiếp chỉ giả vờ nói gả cho hắn thôi Thiếp không có gả mà Thiếp yêu chàng mà Ô ô ô…”
Dù nộn huyệt tràn ngập mật dịch, nhưng từng cú đâm thọc mạnh mẽ hung hãn khiến nàng đau như bị cắt da xẻ thịt, cự vật lại còn tàn bạo ngoáy sâu như muốn xỏ xuyên vách ngăn cuối cùng.
Phập phập phập phập… Phụt… Phụt…
“Á…………..Á……Á……Aaaaaa…… Cứu mạng Cứu mạng Ô ô ô…”
Mật dịch từ hoa tâm mẫn cảm tuôn trào rỉ rả cố gắng xoa dịu cơn đau xé rách da thịt trong vô vọng.
Sắc mặt Diệp Thuần dần dần chuyển sang tái nhợt.
Không chịu nổi từng cú nhấp mông hung bạo của Hiên Viên Dực, thân thể từ sắc đỏ tình ái đã dần chuyển sang trắng bệch.
“Hức… Ứm…” Nàng giương lớn miệng, hai mắt gần như mất đi tiêu cự, hơi thở thoi thóp đình trệ, thân thể lạnh ngắt căng cứng.
“Hực… Thuần Nhi? Nàng bị làm sao rồi? Thuần nhi?” Hiên Viên Dực hoảng hốt, hắn ôm nàng đặt nằm ngửa kê đầu lên gối, dục căn cũng bất chấp mà rút vội ra ngoài.
“Ứ…..” Diệp Thuần hoàn toàn tê liệt thần kinh, linh hồn lẫn thể xác đều đau đớn đến kiệt lực.
“Uống cái này Cái này của phụ thân bảo ta cho nàng uống từ sớm Ta nghĩ không đến mức nào nên…” Hiên Viên Dực vội vã trút lọ thuốc vào môi nàng, cúi đầu môi kề môi tiếp thêm khí. Bàn tay lo lắng vò vò xoa xoa lên bụng nhỏ đang nóng rực của nàng.
“Hức hức…” Diệp Thuần vô thức nuốt xuống dòng dược nước mát lạnh xoa dịu cơn khô nóng nơi cổ họng.
“Lọ này là của mẫu thân Mẫu thân bảo khi nào nàng kêu đau thì phải liền bôi cho nàng Ta cũng quên mất Thuần nhi Ta giúp nàng bôi thuốc, đừng sợ ” Hắn nâng cao mông nhỏ của nàng đặt lên gối bông.
Nơi tư mật non nớt bị hắn chà đạp thời gian dài không chút thương tiếc lộ rõ, hắn mới hiểu được bản thân đã bạo ngược đến mức nào.
“Rit….. Xin lỗi nương tử Xin lỗi nàng, Thuần nhi ” Hiên viên dực trút cả lọ thuốc mỡ vào huyệt mềm của nàng, dùng hai ngón tay thọc thọc đẩy thuốc vào sâu bên trong.
Hắn bôi thuốc lên cả bàn tay, bắt đầu nhẹ nhàng giúp nàng xoa xoa bên ngoài môi huyệt đã bị tra tấn đến biến dạng mở lớn run rẩy.
“Hức hức hức…” Diệp Thuần hơi thở có chút bình ổn, mơ màng cảm nhận dòng nước mát lạnh chảy tràn nơi nộn huyệt, xoa dịu từng tấc thịt mềm mại non nớt.
“Liền sướng ngay thôi Ta giúp nàng Đừng sợ ” Hắn ôn nhu thọc vào ba ngón tay bắt đầu luật động nhịp nhàng, dỗ dành huyệt động non nớt sưng tấy rướm máu.
Mẫu thân hắn nói nữ tử lần đầu phá thân rất khổ sở, khó có thể cảm thụ được sướng khoái khi ân ái. Nên nhất định phải chậm rãi nhẹ nhàng để nàng tiếp thụ thô lớn của hắn.
Còn phụ thân lại nói nhỏ với hắn nhất quyết phải cung giao với tiểu nương tử ngay lần đầu tiên ân ái. Tranh thủ khi nàng chưa hiểu gì về chuyện thừa hoan liền xông vào cấm địa cuối cùng.
Đừng để giống phụ thân khi xưa vì không nỡ hạ thủ, mà phải chờ đến khi mẫu thân sinh ra hắn rồi mới dám cung giao. Vì mỗi lần thọc vào tới là mẫu thân lại kêu đau cấm không cho phụ thân xông vào trong, nếu không sẽ lập tức hòa li. Thật sự bi ai
Nhóp nhép nhóp nhép nhóp nhép… Lọc tọc lọc tọc…
“Ứ ứ ứ…. Ứ Ứ…. Hức…” Diệp Thuần dần dần kéo trở về ý thức, mơ màng cảm nhận được nộn huyệt mát lạnh dễ chịu.
“Hư… Đúng rồi Thuần nhi Ngậm lấy ngón tay của ta, nuốt vào thuốc mỡ liền sẽ thư thái ”
Cảm nhận sự co thắt nắn mút mãnh liệt đến từ huyệt động ướt át của nàng khiến Hiên Viên Dực si mê, ngón tay càng thêm tăng tốc chà lau, bôi dược khắp vách tường mị thịt.
“Để ta vào sâu bên trong bôi dược cho nàng Nương tử ngoan ” Hiên Viên Dực híp híp mắt, môi có chút câu lên tà mị gian manh.
Hắn đổ cả lọ thuốc mới lên hai lòng bàn tay lau vuốt, bôi khắp dục căn chính mình.
cúi người mở rộng hai đùi non run rẩy của nàng ra thật lớn, nhét cự căn đầy dược trơn trượt mát lạnh vào nộn huyệt vẫn còn mở lớn của tiểu nương tử.
PHỤT….
Quá mức trơn trượt mát lạnh, hắn chỉ cần nhấp nhẹ mông, cự căn liền thọc sâu đội cao miệng đáy huyệt sưng húp. Nhẹ nhàng thọc ngoáy chùi chùi lau lau thuốc mỡ lên khắp huyệt động non nớt tổn thương của nàng.
“Ứ…Ứ…Ứ ứ ư ư ư….” Diệp Thuần theo bản năng nhếch nhếch mông ngửa đầu rên ɾỉ, hai đùi banh rộng cố gắng tiếp nhận dị vật mát lạnh.
Dũng đạo dần dần cảm nhận được thư thái co giãn cắn mút̼ bao quanh cự vật.
“Hưm… Ta cũng sướng quá này nương tử Thuần nhi Mát lạnh trơn trượt, được lỗ nhỏ của nàng liếm mút thật thích Hư… Hực hực…”
Hiên Viên Dực áp sát bụng dưới dán lên bụng nhỏ của nàng, eo hông chậm rãi luật động dục căn, ngoáy ngoáy đầu nấm thô lớn vào cánh cửa đáy huyệt, muốn đẩy ép thuộc mỡ vào trong lối mòn cổ đáy huyệt vừa nãy bị hắn cường hãn chọc thủng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận