Chương 11

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 11

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Côn ŧᏂịŧ của thiếu gia chọc ở bên ngoài tiểu huyệt của cậu, hai vách thịt dày của cậu đã quấn lấy qυყ đầυ của thiếu gia, chỉ cần cậu hơi ấn eo xuống là có thể khiến côn ŧᏂịŧ đâm vào trong.
Nhưng Nịnh Bảo rất sợ đau, đây là lần đầu tiên của cậu, cậu có chút lo lắng không biết sẽ có chuyện xảy ra với mình.
Nịnh Bảo ngồi trên côn ŧᏂịŧ của thiếu gia thật lâu vẫn không hạ được quyết tâm, nhưng cậu không muốn từ bỏ cơ hội này, cũng không dám làm.
Da^ʍ thuỷ bên trong tiểu huyệt của Nịnh Bảo chảy xuống côn ŧᏂịŧ của thiếu gia, làm ướt đám lông bên trên côn ŧᏂịŧ.
Nịnh Bảo do dự gần mười phút, cuối cùng hai chân nhũn ra, không thể ngồi nữa, sau đó cậu không cẩn thật ấn người xuống, toàn bộ côn ŧᏂịŧ to lớn trực tiếp tiến vào trong cơ thể cậu.
Nịnh Bảo cảm nhận được cảm giác lúc mình bị xâm nhập, tuy rằng bên trong tiểu huyệt đã được da^ʍ thuỷ bôi trơn, nhưng lần đầu tiên vẫn sẽ rất đau.
“Ô …” Nịnh Bảo cắn ngón tay, nức nở khóc.
Nhưng cũng may là trời sinh cậu đã dâʍ đãиɠ nên cũng nhanh chóng thích ứng, sau khi hết đau, hai tay Nịnh Bảo chống đỡ nửa thân trên của mình, sau đó từ từ nhấc mông lên, rút
côn ŧᏂịŧ của thiếu gia ra một chút rồi từ từ ngồi xuống.
Sự kɧoáı ©ảʍ do côn ŧᏂịŧ cọ xát vào vách thịt nhanh chóng thay thế sự đau đớn, động tác của Nịnh Bảo cũng tăng tốc, nhấc mông rồi lại ngồi xuống, khiến cho côn ŧᏂịŧ của thiếu gia cắm hết vào.
“Ô … côn ŧᏂịŧ của thiếu gia … tiến vào bên trong tiểu huyệt của Nịnh Bảo … ưm … thật thoải mái …” Nịnh Bảo ngồi trên côn ŧᏂịŧ của thiếu gia, vặn vẹo thắt lưng, cảm giác tê dại nhanh chóng lan ra toàn bộ cơ thể.
Nịnh Bảo chưa bao giờ trải qua cảm giác bay bổng như trên mây thế này: “Ưm a … Nịnh Bảo thật muốn ăn luôn côn ŧᏂịŧ của thiếu gia … a …”
Sau khi trải nghiệm kɧoáı ©ảʍ được ăn côn ŧᏂịŧ, Nịnh Bảo cảm thấy mình không thể sống thiếu nó, cậu nên làm gì đây: “Ô … Nịnh Bảo không thể rời xa thiếu gia…”
Nịnh Bảo tiếp tục vặn vẹo mông, dùng côn ŧᏂịŧ của thiếu gia để lấp đầy tiểu huyệt của mình, cảm nhận côn ŧᏂịŧ to lớn nóng bỏng của thiếu gia bên trong vạch thịt, cảm giác được lấp đầy này thật là sung sướиɠ.
Sau hơn mười phút, côn ŧᏂịŧ của thiếu gia mới xuất tinh, tϊиɧ ɖϊ©h͙ nóng hổi bắn thẳng vào tử ©υиɠ của Nịnh Bảo, nóng đến mức khiến Nịnh Bảo hét lên: “Ô… tϊиɧ ɖϊ©h͙ của thiếu gia nóng quá… bắn vào bụng Nịnh Bảo. .. Nịnh Bảo sẽ có thai mất … ”
Tϊиɧ ɖϊ©h͙ của thiếu gia vẫn còn ở trong bụng cậu, không biết sau này cậu có mang thai con của thiếu gia hay không, nhưng cho dù mang thai cũng chỉ sinh ra một đứa con hoang, Nịnh Bảo cũng không dám mang đến cho thiếu gia nhận.
Tiểu huyệt đã thỏa mãn, nhưng hậu huyệt thì chưa.
Nịnh Bảo rút côn ŧᏂịŧ vẫn chưa mềm xuống của thiếu gia ra, cố gắng nhét nó vào hậu huyệt của mình.
So với hoa huyệt thì hậu huyệt hẹp hơn, huyệt khẩu thì quá nhỏ, cậu đã thử mấy lần nhưng vẫn không thể nhét vào thành công.
Nịnh Bảo có chút sốt ruột, vừa khóc vừa nằm ở trong ngực thiếu gia: “Ô … thiếu gia … không vào được…”
Nịnh Bảo cảm thấy hậu huyệt của mình đã nóng lòng muốn ăn côn ŧᏂịŧ to lớn của thiếu gia lắm rồi, nhưng cậu lại không thể nhét vào, điều này khiến Nịnh Bảo lo lắng.
Sau khi cố gắng thử bảy tám lần, cuối cùng cậu đã làm được.
Nịnh Bảo từ từ ngồi xuống, nuốt lấy côn ŧᏂịŧ từng chút một.
Nhưng cậu chỉ một nửa côn ŧᏂịŧ có thể tiến vào, còn dư một nửa còn lại vẫn ở ngoài huyệt khẩu.
Dù đã tiến vào nhưng vẫn bị kẹt lại, không thể di chuyển được.
Chỉ cần cậu hơi nhúc nhích một chút, tràng đạo bên trong sẽ bị rút ra, Nịnh Bảo sợ sẽ làm ruột của mình bị kéo ra, cuối cùng cậu chỉ có thể từ bỏ, ngã quỵ trên người thiếu gia, thở hổn hển.
Đêm nay cậu được ăn côn ŧᏂịŧ của thiếu gia, cũng được ăn tϊиɧ ɖϊ©h͙ của thiếu gia, xem như đã không còn gì hối tiếc nữa, ngày mai cậu có thể mãn nguyện rời đi.
Đêm đó, Nịnh Bảo không trở về giường ngủ, liền ngủ trên người thiếu gia cho đến bảy giờ sáng hôm sau.
Thấy trời đã muộn, Nịnh Bảo vội vàng tắm rửa, sau giúp thiếu gia sửa soạn lại.
Sau khi cho thiếu gia ăn sáng, Nịnh Bảo kéo va li đến bên giường nói lời tạm biệt với thiếu gia.
“Thiếu gia, Nịnh Bảo cảm thấy rất vinh hạnh vì được chăm sóc cho anh, Nịnh Bảo sẽ luôn ghi nhớ khoảng thời gian này, sẽ luôn nhớ đến anh. Xin lỗi, Nịnh Bảo không thể chăm sóc anh được nữa.”
Nịnh Bảo cúi người chào thiếu gia một cái, sau đó lôi va li của mình rời đi, lúc đi đến cửa, cậu lại liếc nhìn thiếu gia một cái.
Thiếu gia vẫn đẹp trai như hoàng tử trong truyện cổ tích, nhưng đáng tiếc Nịnh Bảo không phải công chúa, cậu chỉ là một tên người hầu hèn hạ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận