Chương 13

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 13

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nịnh Bảo lại mặc trang phục hầu gái xuất hiện trước mặt thiếu gia.
Lần này trở lại chăm sóc thiếu gia, Nịnh Bảo cảm thấy rất lạ, cậu có cảm giác thiếu gia đang nhìn mình, hơn nữa còn như đang dùng ánh mắt quét một lượt từ trên xuống dưới, nhưng rõ ràng thiếu gia đang nhắm mắt, tại sao cậu lại có cảm giác này?
Nịnh Bảo lại nhịn không được muốn để thiếu gia nhìn tiểu huyệt của mình.
Ngay sau khi quản gia rời đi, Nịnh Bảo lập tức cởϊ qυầи lót đã ướt đẫm nước ra, sau đó leo lên giường, ngồi lên mặt của thiếu gia, tách hai cánh hoa môi của mình ra cho thiếu gia xem.
Nịnh Bảo vừa tách tiểu huyệt ra vừa hỏi: “Thiếu gia… Anh cũng nhớ Nịnh Bảo phải không… ưʍ…”
Tại sao lão quản gia nhất định bắt cậu trở lại chăm sóc cho thiếu gia? Có phải là do thiếu gia yêu cầu như vậy không?
Nếu là như vậy thì thiếu gia có ý thức tự chủ sao?
Đột nhiên Nịnh Bảo không dám cho thiếu gia xem tiểu huyệt nữa, nếu như thiếu gia thật sự có ý thức, không phải thiếu gia sẽ biết tất cả những gì mình làm sao.
Nịnh Bảo hoảng sợ trượt từ trên mặt thiếu gia xuống, sau đó rụt rè hỏi: “Thiếu gia, anh có nghe thấy Nịnh Bảo không?”
Thiếu gia trên giường hoàn toàn không đáp lại, nhưng Nịnh Bảo vẫn luôn cảm thấy mi mắt của thiếu gia vừa động.
Nịnh Bảo thật sự bị dọa sợ rồi, cậu nhanh chóng quỳ xuống xin lỗi: “Thiếu gia, xin anh hãy tha thứ cho Nịnh Bảo, sau này Nịnh Bảo không dám nữa.”
Xin lỗi xong, Nịnh Bảo ngẩng đầu liếc nhìn thiếu gia.
Thiếu gia giống như người đã chết, không có động tĩnh gì, có lẽ vừa rồi là cậu tự doạ mình.
Nịnh Bảo vỗ ngực, đứng dậy từ trên mặt đất, lại ngồi ở trên mặt thiếu gia, thật ra cậu vẫn rất sợ thiếu gia sẽ bất ngờ mở mắt ra, nhưng cậu lại không thể nhịn được muốn để thiếu gia nhìn tiểu huyệt.
“Thiếu gia… Anh có thích xem tiểu huyệt của Nịnh Bảo không?” Nịnh Bảo để tiểu huyệt áp lên chóp mũi cao của thiếu gia, để thiếu gia ngửi xem tiểu huyệt của cậu có mùi hương gì.
Khi Nịnh Bảo ngẩng đầu lên nhìn trần nhà rồi rêи ɾỉ mấy tiếng, thiếu gia nằm dưới thân của cậu thật sự mở to hai mắt, nhìn chằm chằm vào tiểu huyệt mềm mại hồng nhuận của Nịnh Bảo, anh muốn thè lưỡi ra liếʍ, nhưng anh lại chưa thể động đậy.
Nịnh Bảo cảm thấy hình như thiếu gia đang nhìn tiểu huyệt của mình, cậu cúi đầu xuống, phát hiện thiếu gia vẫn nhắm mắt như trước.
Nịnh Bảo cứ luôn cảm thấy có gì đó lạ lạ, khiến cậu bất giác rùng mình.
Mặc dù Nịnh Bảo rất sợ hãi, nhưng cậu vẫn đánh liều để da^ʍ thuỷ chảy vào miệng thiếu gia.
Nhìn thấy thiếu gia mở miệng nuốt da^ʍ thuỷ của mình, Nịnh Bảo vô cùng thỏa mãn: “Thiếu gia … Da^ʍ thuỷ của Nịnh Bảo có ngon không?”
Sau khi cho thiếu gia uống gần hết, Nịnh Bảo cầm côn ŧᏂịŧ nhỏ của mình, nhét vào trong miệng thiếu gia, dùng côn ŧᏂịŧ nhỏ của mình khuấy động miệng lưỡi của thiếu gia.
Đầu lưỡi của thiếu gia rất mềm mại, chạm vào côn ŧᏂịŧ của cậu thật thoải mái.
“Ô … miệng thiếu gia … đang ăn côn ŧᏂịŧ của Nịnh Bảo … thật tuyệt … ưm …”
Cứ như thể thiếu gia đang khẩu giao cho cậu vậy.
Nhưng đúng lúc Nịnh Bảo đang lên cao trào thì thiếu gia lại khép miệng lại, hàm răng còn cắn vào côn ŧᏂịŧ của Nịnh Bảo.
Nịnh Bảo nhăn mày đau đớn, kêu lên một tiếng: “Ô … thiếu gia cắn côn ŧᏂịŧ của Nịnh Bảo đau quá…”
Nịnh Bảo muốn rút côn ŧᏂịŧ của mình ra, nhưng lại thấy miệng thiếu gia khép lại rất chặt, giống như đang hút lấy côn ŧᏂịŧ của cậu vậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận