Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nịnh Bảo giặt ga trải giường xong thì thấy người đàn ông kia vẫn chưa ra khỏi phòng ngủ của thiếu gia, cậu không dám đi vào, vì vậy cậu đứng bên ngoài nghe trộm lời nói của họ.
Nịnh Bảo nghe thấy người đàn ông đó nói với thiếu gia: “Vốn chuẩn bị đính hôn, kết quả em đột nhiên lại xảy ra chuyện, chuyện đính hôn coi như không thành rồi.”
Có vẻ như người đàn ông kia định đính hôn với thiếu gia, nhưng hiện tại thiếu gia đã trở thành người thực vật nên hôn ước không thành.
Nịnh Bảo không biết mình nên buồn hay nên buồn.
Buồn vì thiếu gia đã sắp đính hôn với người đàn ông đó, vui vì thiếu gia và người đàn ông đó không đính hôn.
Trái tim Nịnh Bảo như thắt lại, sau đó cậu cũng không dám nghe nữa, ôm ngực mình chạy đi nơi khác để bình tĩnh lại.
“Đều do tai nạn của em, hại anh và tiểu thư Hải Lệ không thể đính hôn, anh phải vội vã trở về Trung Quốc để xem tình hình của em, chuyên gia mà anh tìm được ở nước ngoài sẽ tới đây trong vòng hai ngày nữa, họ sẽ trị khỏi cho em.”
Nịnh Bảo đã không lắng nghe toàn bộ lời nói, dẫn đến việc hiểu lầm.
Hiện tại trong lòng Nịnh Bảo đang nghĩ, thiếu gia và người đàn ông kia đã đính hôn, có nghĩa là thiếu gia nhất định phải có tình ý với hắn ta, vậy cậu tính là gì chứ? Cậu không là gì cả.
Nước mắt của Nịnh Bảo tuôn ra như suối, cậu không thể ngăn nó lại.
Đúng lúc cậu đang không ngừng lau nước mắt, người đàn ông kia đã đến bên cạnh cậu, hỏi cậu bằng một giọng rất lạnh lùng: “Cậu khóc gì vậy?”
Nịnh Bảo kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn người đàn ông trước mặt, sau đó lau vội nước mắt nói: “Có hạt cát bay vào mắt Nịnh Bảo thôi.”
Người đàn ông nhìn Nịnh Bảo một lượt từ trên xuống, lúc đầu hắn không hiểu tại sao em trai mình lại thích tiểu tử này, nhưng sau khi nhìn một hồi hắn mới phát hiện tiểu tử này rất ưa nhìn, mặc đồ hầu gái trông rất hấp dẫn, có lẽ hắn đã hiểu được suy nghĩ của em trai mình.
Sau khi người đàn ông rời đi, Nịnh Bảo mới chậm rãi đi vào phòng ngủ, nhìn thiếu gia nằm bất động trên giường, trong lòng đau xót: “Thiếu gia, Nịnh Bảo biết trong lòng anh đã có người khác rồi, Nịnh Bảo lại còn trở lại……”
Cậu biết thiếu gia đã yêu người khác từ lâu, nhưng cậu vẫn không nhịn được muốn cho thiếu gia xem tiểu huyệt, tại sao cậu lại có thể dâʍ đãиɠ như vậy.
Nịnh Bảo vừa cởϊ qυầи lót ren vừa khóc, trèo lên giường, ngồi lên mặt thiếu gia: “Thiếu gia, nhìn tiểu huyệt của Nịnh Bảo … đã chảy thật nhiều da^ʍ thuỷ … Đều là do thiếu gia…”
“Thiếu gia, anh có thể đừng thích người khác được không … Nịnh Bảo cũng muốn được thiếu gia thích …” Nịnh Bảo hi vọng có được trái tim của thiếu gia, tuy rằng cậu biết là không thể, nhưng cậu vẫn cứ ảo tưởng như vậy.
Nịnh Bảo nghe quản gia nói sẽ có bác sĩ từ nước ngoài tới giúp thiếu gia chữa trị, tin rằng thiếu gia sẽ sớm tỉnh lại.
Khi thiếu gia tỉnh lại, anh sẽ thành hôn với người đàn ông đó, Nịnh Bảo chỉ có thể trốn trong góc tối chúc bọn họ hạnh phúc.
Lúc này Nịnh Bảo lúc này có chút đau khổ, cũng không có tâm trạng để cho thiếu gia nhìn tiểu huyệt, cậu lấy tay che tiểu huyệt của mình, sau đó chậm rãi bò từ mặt thiếu gia xuống, khịt khịt mũi rồi rời khỏi giường.
Nếu như sớm biết như vậy thì cậu sẽ không đồng ý cùng lão quản gia quay lại, nếu như cậu không quay lại chăm sóc thiếu gia thì hiện tại cậu cũng không cần thương tâm như vậy.
Nịnh Bảo muốn chạy đi ngay lập tức, nhưng cậu đã hứa với lão quản gia rằng cậu sẽ làm việc đến cuối tháng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận