Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một tháng vẫn còn 29 ngày nữa, trong 29 ngày này, Nịnh Bảo sẽ ở bên cạnh thiếu gia mọi lúc, chỉ cần ở gần thiếu gia, Nịnh Bảo sẽ muốn để thiếu gia nhìn tiểu huyệt, nhưng cậu đã vẫn cố gắng kiềm chế được vài lần.
Mấy ngày nay Nịnh Bảo đều không bò lên mặt mình, thiếu gia nằm ở trên giường có chút sốt ruột, nửa đêm luôn nghe thấy tiếng Nịnh Bảo khóc, anh rất muốn đứng dậy ôm cậu vào lòng vỗ về an ủi thật tốt rồi thao cậu một trận.
Nịnh Bảo chịu đựng được vài ngày thì không chịu nổi nữa liền bí mật đi ra ngoài mua một cái dươиɠ ѵậŧ giả, sau đó nhét dươиɠ ѵậŧ giả vào tiểu huyệt của mình trước mặt thiếu gia.
Thiếu gia nằm trên giường tức chết mất, côn ŧᏂịŧ của anh lớn như vậy mà Nịnh Bảo không muốn, lại dùng dươиɠ ѵậŧ giả trước mặt anh, đợi anh cử động được nhất định phải trừng phạt cậu một phen.
“Ô … thật thoải mái …” Nịnh Bảo nhét dươиɠ ѵậŧ giả vào trong cơ thể, dùng sức đâm mạnh vào bên trong tiểu huyệt, cứ như đang cố ý chọc giận thiếu gia: “Sướиɠ hơn côn ŧᏂịŧ của thiếu gia nhiều… ”
Sau này côn ŧᏂịŧ của thiếu gia sẽ là của người khác, Nịnh Bảo không còn hi vọng nữa, cậu chỉ cần thủ da^ʍ bằng dươиɠ ѵậŧ giả là được rồi.
Nịnh Bảo không cho thiếu gia uống da^ʍ thuỷ nữa, cậu dùng một cái cốc để hứng rồi đổ vào chậu cây.
Nịnh Bảo cũng không cho thiếu gia nhìn tiểu huyệt nữa, cậu tự soi gương để xem.
Nịnh Bảo đếm từng ngày một, chỉ mong sớm kết thúc công việc này rồi rời khỏi đây.
Hai vị chuyên gia nước ngoài đã đến, họ đã lên một số phương án phục hồi chức năng cho thiếu gia, đó là mỗi ngày đều hoạt động chân tay.
Nịnh Bảo vừa phải giúp những việc vừa phải giúp thiếu gia vận động tay chân.
Mỗi lần giúp thiếu gia vận động thân thể, Nịnh Bảo đều cảm thấy khó chịu vô cùng.
Còn có côn ŧᏂịŧ của thiếu gia không cần chạm vào đã tự cứng lên.
Nhìn côn ŧᏂịŧ cứng ngắc của thiếu gia, Nịnh Bảo muốn ngồi lên, nhưng rồi cậu lại kìm lại.
Nếu không nhịn được thì cậu sẽ nhét dươиɠ ѵậŧ giả vào tiểu huyệt, tóm lại là sẽ không đυ.ng vào cơ thể của thiếu gia nữa.
Ngoại trừ làm việc, thì Nịnh Bảo chưa làm bất cứ điều gì vượt quá giới hạn.
Đôi khi Nịnh Bảo sẽ ngồi bên giường của thiếu gia rồi nói rất nhiều điều.
“Thiếu gia, Nịnh Bảo sẽ sớm rời đi … CÒn có … Nịnh Bảo đã có bạn trai mới … Anh ấy nói sẽ đóng học phí cho Nịnh Bảo… Cho nên Nịnh Bảo muốn nghỉ việc sớm hơn… Em không cần tiền lương … ”
Thật ra Nịnh Bảo không có bạn trai mới nào cả, cậu chỉ có một người bạn sẵn sàng cho cậu vay tiền.
Cho nên Nịnh Bảo dự định sẽ đi sớm hơn, bởi vì cậu cảm giác thiếu gia sẽ sớm tỉnh lại.
Nịnh Bảo không dám đối mặt thiếu gia khi anh tỉnh lại, anh muốn trốn đi càng sớm càng tốt.
Vị thiếu gia nằm trên giường đã bị lời nói của Nịnh Bảo làm cho choáng váng rồi, chẳng trách gần đây cậu ta không chịu làʍ t̠ìиɦ với mình, hóa ra đã cùng bạn trai mới làm đủ rồi.
Thiếu gia rất muốn đứng dậy, tìm tên bạn trai mới của Nịnh Bảo rồi đè hắn xuống đất đánh một trận, sau đó sẽ đè Nịnh Bảo xuống dưới người mình thao cho đã.
Nịnh Bảo tìm cơ hội nói chuyện với lão quản gia.
Lão quản gia đương nhiên đồng ý để cậu đi.
Nịnh Bảo quỳ xuống cầu xin ông ta: “Nịnh Bảo không cần tiền lương, ông để Nịnh Bảo đi được không?”
Nịnh Bảo đã đi hỏi hai chuyên gia kia, thiếu gia sẽ sớm tỉnh lại, cậu thật sự không muốn đối mặt với thiếu gia, cậu phải đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận