Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nịnh Bảo không muốn làm nữa, tôi không muốn làm nữa …” Thiếu gia sẽ sớm tỉnh lại, Nịnh Bảo chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi đây, nhưng cho dù cậu cầu xin lão quản gia hơn một giờ thì lão quản gia vẫn không cho cậu đi.
Nhìn thấy Nịnh Bảo khóc lóc trước mặt mình, lão quản gia cảm thấy rất dằn vặt, ông muốn buông tha cho cậu, nhưng thiếu gia không cho phép.
Lão quản gia thở dài, cuối cùng cũng không nhịn được nữa, nhẹ giọng nói: “Cậu làm thêm một tuần nữa, tôi sẽ trả tiền lương trong một tuần cho cậu.”
Nếu chỉ một tuần thì có lẽ không có vấn đề gì, thiếu gia sẽ không tỉnh lại sớm như vậy, Nịnh Bảo dùng tay áo lau nước mắt nước mũi trên mặt, sau đó đồng ý.
Sau khi bình tĩnh lại, Nịnh Bảo trở lại phòng ngủ, xoa bóp toàn thân cho thiếu gia để thư giãn cơ bắp, đây là nhiệm vụ mà chuyên gia giao cho cậu, nói là nếu làm như vậy, thiếu gia sẽ có thể di chuyển được.
Thật ra Nịnh Bảo không muốn thiếu gia tỉnh lại, nhưng cậu vẫn làm theo chỉ dẫn của chuyên gia, chăm chỉ xoa bóp cơ thể cho thiếu gia mỗi ngày.
Vừa giúp thiếu gia xoa bóp cơ bắp chân, Nịnh Bảo vừa tự nói với chính mình: “Thiếu gia, Nịnh Bảo đã đồng ý với lão quản gia rồi, em sẽ làm việc thêm một tuần nữa, sau đó Nịnh Bảo sẽ rời đi, lão quản gia sẽ tìm người khác tới chăm sóc cho anh, nếu em rảnh thì em sẽ đến thăm anh.”
Trong lòng Nịnh Bảo rất yêu thiếu gia, nhưng cậu cũng biết rõ thiếu gia sẽ đính hôn với người đàn ông khác khi anh tỉnh lại.
Nghĩ đến đây, sống mũi Nịnh Bảo lại chua xót, trong lòng càng khó chịu: “Nếu sớm biết thì em đã không làm công việc này, như vậy em sẽ không gặp thiếu gia.”
Thiếu trong lòng cũng khó chịu, hiện tại Nịnh Bảo có vẻ hối hận khi gặp anh, tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Không phải Nịnh Bảo đã nói thích anh sao, muốn cho anh uống da^ʍ thuỷ của cậu mãi sao?
Lúc Này Ôn Thời Kình rất muốn đứng dậy, đè Nịnh Bảo xuống dưới thân rồi hỏi rõ ràng, nhưng thân thể anh không nhúc nhích được, tay chân cứng đờ, tứ chi như không thuộc về mình.
Ôn Thời Kình nỗ lực nửa ngày mới có thể làm ngón tay của mình cử động.
Nịnh Bảo nhìn thấy ngón tay thiếu gia cử động, điều này làm cho cậu sợ tới mức không nói nên lời: “Thiếu gia…… Thiếu gia sắp tỉnh lại…”
Nịnh Bảo vội vàng gọi lão quản gia và chuyên gia đến, nói với họ rằng vừa rồi ngón tay của thiếu gia đã động đậy.
Nhưng lão quản gia và chuyên gia cũng không hề kích động, bọn họ tới xem xét một chút liền rời đi, giống như đã biết ngón tay thiếu gia có thể cử động từ lâu.
Nịnh Bảo cảm thấy dường như họ đang che giấu điều gì đó với mình, cứ gì đó kỳ lạ.
Buổi tối trước khi đi ngủ, Nịnh Bảo ngồi bên giường đọc sách của nước ngoài cho thiếu gia nghe, giọng nói của cậu rất trong trẻo và rõ ràng, nghe rất hay.
Ôn Thời Kình nóng lòng muốn đè Nịnh Bảo xuống dưới thân, muốn nghe giọng nói tuyệt vời này kêu lên một cách dâʍ đãиɠ.
Sau khi đọc sách xong, Nịnh Bảo quay về giường của mình ngủ.
Mấy ngày nữa thì cậu sẽ phải nói lời từ biệt với thiếu gia, Nịnh Bảo vẫn có chút luyến tiếc, cậu muốn cho thiếu gia nhìn tiểu huyệt một lần cuối, nhưng cậu lại sợ hiện tại thiếu gia đã có ý thức.
Nịnh Bảo do dự bốn năm ngày, đến hai ngày cuối cùng rốt cuộc cậu cũng không nhịn được nữa, dù sao cậu cũng sắp biến mất khỏi cuộc đời của thiếu gia, cho dù bây giờ thiếu gia có biết những gì mình làm cũng không quan trọng, bởi vì cậu sẽ không bao giờ gặp lại thiếu gia nữa.
Nịnh Bảo lại leo lên giường của thiếu gia, để côn ŧᏂịŧ dâʍ đãиɠ của mình ở trên mặt của thiếu gia xoa xoa: “Thiếu gia, ưm … Nịnh Bảo biết anh có ý thức…”
Thiếu gia vẫn chưa ngủ giật mình kinh ngạc, hầu nam này đã phát hiện anh có ý thức, vậy mà vẫn dám làm như vậy?
Nịnh Bảo dùng da^ʍ thuỷ của chính mình cọ lên khuôn mặt của thiếu gia, cuối cùng đặt hai môi hoa lên môi thiếu gia, tiếp tục tự nói với chính mình: “Thiếu gia, bây giờ anh có thể nghe thấy Nịnh Bảo nói chuyện không? … ưm … Lúc anh đang hôn mê, Nịnh Bảo thường cho anh uống … rất nhiều da^ʍ thuỷ… ”
“Nịnh Bảo còn đi tiểu trên mặt thiếu gia… Còn để thiếu gia hôn lên hậu huyệt… dùng tiểu huyệt rửa mặt cho thiếu gia… Nịnh Bảo đã làm rất nhiều chuyện xấu.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận