Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong lòng Tống Hàm suy nghĩ, ngủ không được.
Cửa bị đẩy nhẹ ra, Tần Tự Ninh bưng một chén canh lê nóng hổi, nhỏ giọng gọi cô: “Ngủ chưa?”
“Không có.”
Tần Tự Ninh bật đèn: “Anh rể nghe giọng em hơi khàn, nấu canh lê cho em, chỉ sợ em ngủ.”
Tống Hàm đứng dậy, sống mũi cay cay, “Cảm ơn anh rể.”
Cô nhận lấy bát, ngoan ngoãn uống hết canh lê.
Tần Tự Ninh vuốt tóc cô, nhận lấy bát: “Đồ ngốc, có phải anh rể làm em đau, em mới không thoải mái, giận anh rể không?”
“Không phải.” Tống Hàm nghẹn ngào, bàn tay nhỏ bé nhịn không được nắm lấy bàn tay lớn của người đàn ông.
Anh rể từ nhỏ đã thương cô, cô làm sao có thể giận anh rể.
“Anh rể thật sự thích em, anh rể cũng không biết mình bị sao vậy? Nhìn thấy em lập tức kìm lòng không được.”
Mấy câu nói này của Tần Tự Ninh rất chân thành, “Anh rể ức hiếp thân thể em, em tức giận cũng là việc nên làm.”
“Anh rể, đừng nói nữa…”
Tống Hàm ôm eo người đàn ông, vùi khuôn mặt nhỏ nhắn vào lòng anh rể, “Hàm Hàm không giận anh rể.”
Tần Tự Ninh bị cô cọ đến ngứa ngáy, bàn tay to vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp của cô gái, nâng khuôn mặt cô lên.
Sao lại thích khóc nhè như vậy, vừa khóc đến mức hoa lê đái vũ, khiến người ta yêu thương, Tần Tự Ninh nắm cằm nhỏ của cô, cúi người ngậm môi cô gái.
“Ưm…”
Hai tay Tống Hàm ôm lấy cổ anh rể, ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn đáp lại, khi lưỡi anh rể xông vào trong miệng, cô dùng lưỡi nhỏ của mình đụng chạm quấn quanh, mút lấy lưỡi anh rể.
Câu trả lời của cô gái khiến Tần Tự Ninh bất ngờ, bàn tay to của anh ôm lấy bờ vai mỏng manh của Tống Hàm, càng dịu dàng liếm hôn cô, hai người kề sát môi nhau, hai cái lưỡi dồn dập lại khiêu khích lẫn nhau.
Nụ hôn sâu kéo dài khiến hai người đều thở hồng hộc, bên dưới của Tần Tự Ninh trướng đến phát đau, thân thể Tống Hàm vừa nóng vừa ngứa ngáy, chủ động dùng bầu ngực to dán sát vào lồng ngực cứng rắn của anh rể ma sát.
“Hàm Hàm có phải lại muốn hay không?”
Tần Tự Ninh buông cánh môi cô gái ra, bàn tay to nắm núm vú mềm mại xoa bóp: “Tiểu huyệt có phải bị anh rể làm nghiện rồi không?”
Tống Hàm ý loạn tình mê tùy ý anh rể trêu chọc bầu ngực đầy đặn của cô, “Thân thể Hàm Hàm, là bị anh rể làm hư…”
Đôi nhũ thịt bị bàn tay to của anh rể nhẹ nhàng âu yếm, Tống Hàm bị sờ rất thoải mái, rõ ràng cảm giác được nơi riêng tư đang chảy nước róc rách, phía dưới thật ngứa, rất muốn lớn nhục bổng của anh rể cắm vào, hung hăng yêu thương tiểu huyệt đói khát của cô.
“Ưm a… Anh rể…”
Vú lớn bị anh rể ngậm ở trong miệng mút cắn, Tống Hàm than nhẹ hừ kêu: “Anh rể, vú nhỏ cũng bị anh mút hỏng rồi, không cần nữa…”
“Không phải hỏng, là cơ thể Hàm Hàm muốn.” 
Tần Tự Ninh biết mình quá nóng nảy, hai ngày nay em vợ bị bắt nạt, khiến cô sợ hãi, bởi vậy chịu đựng cảm giác dương vật sắp nổ tung, chỉ dùng tay làm cho cô thoải mái, “Anh rể giúp Hàm Hàm chăm sóc tiểu huyệt sẽ không sao đâu.”
Khớp ngón tay cứng rắn của người đàn ông đẩy môi âm hộ nhỏ mềm mại ra, cắm vào miệng huyệt, chống đỡ vách âm đạo trống rỗng.
“Lỗ nhỏ của Hàm Hàm vừa nóng vừa chặt, nước còn nhiều.”
Ngón tay thon dài của Tần Tự Ninh chọc vào lỗ nhỏ phát ra âm thanh dâm đãng, cảm nhận được bốn phương tám hướng vách trong mẫn cảm mút ngón tay anh, anh cười, “Hàm Hàm xem ra thật sự bị dương vật lớn của anh rể chơi hư rồi!”
Tống Hàm há cái miệng nhỏ nhắn rên rỉ, tiểu huyệt bị cắm đến nỗi chảy nước chậc chậc, cô kẹp lấy tay anh rể, khát vọng yêu thương càng ngày càng lớn.
Nếu như anh rể dùng côn thịt lớn chơi cô thì tốt rồi, côn thịt của anh rể rất to, quy đầu nóng bỏng có thể lấp đầy toàn bộ hoa huyệt, mỗi lần đều nghiền ép cô vô cùng sảng khoái, cái miệng nhỏ nhắn cũng không khép lại được.
Tần Tự Ninh lấy tay đưa em vợ lên cao trào, lại giúp cô dọn dẹp xong, xoay người muốn đi.
Tống Hàm kéo tay anh: “Anh rể…”
Côn thịt của anh rể đã vểnh cao lên, cây gậy thô dài hùng dũng lộ ra ở đũng quần.
“Ngủ ngon.”
Người đàn ông nhét tay cô vào chăn, hôn môi cô, lúc rời đi thì đóng cửa lại.
Trong lòng Tống Hàm mất mát, không biết vì sao lại mất mát.
Vì sao vậy?
Cô giống như không thể rời khỏi anh rể, nhưng sao cô có thể thích anh rể mình chứ!
Ngày hôm sau sau khi tan học, Tống Hàm nhắn tin cho Tần Tự Ninh, nói hôm nay mình về nhà, không đến nhà anh rể nữa.
Tần Tự Ninh nhìn thấy tin nhắn này, trong lòng vội vàng.
Anh lập tức xuống xe, đi ngược lại dòng người đông đúc khi tan học, đến lớp Tống Hàm tìm cô, nhưng đợi đến khi vào trong lớp, nào còn có bóng dáng Tống Hàm.
Cửa nhỏ trường học, Tống Hàm đeo cặp sách, vẻ mặt sa sút.
Cô rất luyến tiếc anh rể.
Cha mẹ đều làm việc ở nơi khác, trong nhà chỉ có mình cô, cô rất sợ hãi lại cô đơn.
Cô gái đang thương tâm, lại không phát hiện đầu hẻm có mấy tên học sinh lưu manh trường khác đang bao vây, cười cười xấu xa nhìn cô.
Đến khi Tống Hàm phát hiện, cô đã bị chặn đường.

Bình luận (0)

Để lại bình luận