Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô không muốn làm chị gái thất vọng, nhưng đối với anh rể lại nhịn không được mà rung động.
Cô chỉ muốn làm loại chuyện này với anh rể, nếu như sau này chị gái trở về, cô nhất định sẽ không thể làm được chuyện lừa gạt chị gái yêu đương vụng trộm với anh rể.
Khi đó cô sẽ không thể không tách ra với anh rể, anh rể cũng không thể yêu thương thân thể của cô giống như bây giờ.
“Hàm Hàm thích anh rể…”
Tầm mắt Tống Hàm mơ hồ, hai cổ tay bị anh rể túm lấy giao nhau ở trước ngực nâng vú non lên, nhũ thịt trắng như tuyết bởi vì giao hợp kịch liệt mà run rẩy lắc lư.
Trên người thiếu nữ mồ hôi đầm đìa, tóc ướt dán ở thái dương, động tình nhìn người đàn ông đang phập phồng rong ruổi phía trên, dùng dương vật lớn nóng bỏng xâm phạm cô đến khi thần trí không rõ, “Thật sự thích…”
Tần Tự Ninh đang ngậm núm vú đỏ mọng của em vợ đùa giỡn, hai núm vú này lắc lư dâm loạn đến mức anh thèm thuồng, mút thế nào cũng không đủ.
Nghe thấy cô gái chủ động nói thích mình, Tần Tự Ninh phun bầu ngực ướt sũng ra, đồng tử đều phóng lớn: “Hàm Hàm nói cái gì? Thích anh rể? Thật sự thích sao?”
Tống Hàm thoát khỏi giam cầm của anh rể, vươn cánh tay dài nhỏ ôm cổ anh rể, thân thể to lớn của anh rể đè ở trên người mình, hai vú lớn cọ cọ ngực anh rể, cọ xát với tóc mai bên tai anh rể, nhắm mắt lại gật đầu: “Ừm, từ nhỏ đã thích…”
Lần đầu tiên cô nhìn thấy anh rể, đã cảm thấy anh rể và người xung quanh đều không giống nhau, anh tuấn dịu dàng, cho tới bây giờ, anh rể vẫn là người đàn ông tốt nhất mà cô gặp qua.
Tần Tự Ninh vui vẻ, ôm má hồng hôn cô em vợ không ngừng, xoay người nâng cô lên trên người mình: “Hàm Hàm đang thổ lộ với anh rể sao?”
Tống Hàm né tránh tầm mắt anh rể, mặt đỏ như muốn nhỏ ra máu: “Anh rể, anh mau thả em xuống, anh rể…”
Tần Tự Ninh buông tay, đặt em vợ lên người mình, hai cánh tay ôm chặt lấy thân thể mềm mại của cô, “Mặc kệ Hàm Hàm giải thích thế nào, anh rể đã nghe thấy rồi, Hàm Hàm thích anh rể…”
Tống Hàm vùi mặt vào ngực anh rể, bàn tay nhỏ bé như tán tỉnh vỗ vỗ vai anh rể, Tần Tự Ninh cười nhẹ kéo cơ thể cô xuống: “Bé điếm của anh rể, thích anh rể thì chủ động ngậm dương vật cho anh rể, anh rể muốn tiếp tục làm em!”
Tống Hàm xấu hổ không chịu được, nhưng vẫn thẳng người lên, ngồi ở trên bụng dưới của anh rể, ngón tay mảnh khảnh nắm lấy dương vật lớn của anh rể, nhắm ngay miệng huyệt nhỏ hẹp ướt át của mình, chậm rãi ngồi xuống.
Cô bị anh rể xuyên qua, dương vật lớn của anh rể lấp đầy lỗ nhỏ, cô mới có thể cảm thấy thỏa mãn thoải mái.
Dương vật của anh rể giống như chày sắt khảm vào trong thân thể, Tống Hàm thoải mái rên rỉ, “Ưm… Dương vật của anh rể quá lớn, cắm được tràn đầy…”
“Hàm Hàm rên thật lẳng lơ, anh rể thích nghe.” Dương vật mới lọt vào lỗ nhỏ trơn ướt, Tần Tự Ninh lập tức nhịn không được ưỡn lưng thúc lên, “Bảo bối ngoan của anh rể, kêu thêm vài tiếng nữa, anh rể muốn rót tinh đầy bụng em!”
Tiếng rên rỉ của Tống Hàm bị động tác va chạm chọc cho đứt đoạn nối tiếp, anh rể quá hưng phấn, cô ngồi không vững trên người anh rể, bị xóc ngã trái ngã phải, dương vật thô tu hung hãn chen vào, bọt trắng bị bắn tung tóe khắp nơi, lông mu của anh rể sáng loáng đều là dâm dịch của cô.
“A… sắp bị anh rể làm chết rồi, anh rể…”
Tống Hàm khóc lớn lên, “Tiểu huyệt muốn bị lớn nhục bổng của anh rể dập nát, anh rể…”
Tần suất quá nhanh căn bản không phải thứ mà Tống Hàm có thể chịu đựng, vách âm đạo kịch liệt co rút lại, phun ra một vũng dâm thủy lớn, quy đầu của anh rể giống như gió táp mưa sa đánh vào điểm G mẫn cảm, khiến cho Tống Hàm bủn rủn vô lực, toàn thân đều bắt đầu kích động, “Không cần, anh rể… A a…”
“Thân thể của bảo bối rất hưng phấn.” Tần Tự Ninh xoay người đặt em vợ ở dưới thân, nắm lấy hai bầu ngực sữa điên cuồng nhún eo, “Cái miệng nhỏ nhắn bên trong cũng mở ra, là muốn ăn hết dương vật của anh rể sao?”
Tống Hàm khóc nức nở lắc đầu, “Ư ư… Không phải, anh rể, xin anh… Không cần…”
“Anh rể muốn bắn vào toàn bộ, để Hàm Hàm sinh con cho anh rể.” Tần Tự Ninh nhanh chóng cắm mấy chục cái, dâm dịch bắn tung tóe, mã mắt mở ra, quy đầu thúc đến miệng tử cung, phun ra tinh dịch dày đặc, “Hàm Hàm thật tuyệt, ăn vào hết rồi…”
Tống Hàm bị giày vò đến nỗi khóc không ngừng, vách âm đạo mẫn cảm bởi vì anh rể bắn vào mà co rút nhanh lần nữa, cắn dương vật lớn của người đàn ông không buông, thân thể cô run rẩy, thân thể nhỏ nhắn xinh xắn bị người đàn ông bao vây, chỉ có hai cái chân nhỏ có thể động, đạp ra dấu vết hỗn loạn ở trên giường.
“Anh rể…”
Tần Tự Ninh chôn mặt trên vai cô em vợ, hai người hòa hoãn một hồi, mới lấy lại tinh thần từ trong cao trào.
Đôi mắt em vợ vẫn còn tan rã, cái miệng nhỏ nhắn hồng nhuận thở dốc dồn dập, hạ thể của hai người còn giao nhau, Tần Tự Ninh chậm rãi co rút, dùng dương vật đẩy tinh dịch vào sâu hơn, hôn lên gò má mềm mại của cô gái, đôi môi ướt át nóng bỏng của anh chuyển qua vành tai Tống Hàm, ném trái bom nặng ký xuống: “Hàm Hàm, chị gái em đã trở lại.”
“Ưm… Hả?”
Đầu óc Tống Hàm mơ mơ màng màng, mờ mịt luống cuống nghe anh nói xong, lập tức dùng vẻ mặt nghiêm túc nhìn anh rể của cô.
Anh rể cong môi mỉm cười, như thể đang cố ý chờ phản ứng của cô, rõ ràng chính là lại đang nói dối trêu đùa cô.
“Anh rể, anh luôn gạt người.” Tống Hàm bị dỗ nhiều, lần này sẽ không bị lừa, “Anh rể quá xấu xa.”
Tần Tự Ninh không nhịn được cười, nắm lấy hai bàn tay nhỏ bé của cô gái đẩy anh, nhéo má cô: “Anh rể bắn xong rồi, còn dỗ em làm gì, tối hôm qua chị em đã về, còn gọi điện thoại cho anh, lúc ấy Hàm Hàm đã bị anh rể làm đến nỗi chỉ biết rên rỉ không ngừng!”
Đôi mắt tan rã của Tống Hàm dần dần tập trung, không dám tin nhìn anh rể.
Dáng vẻ cô em vợ bị dọa ngốc đặc biệt đáng yêu, người đàn ông hôn lên môi của cô một cái, tiếp tục nói: “Chị gái của em còn nghe được tiếng em rên rỉ, Hàm Hàm kêu quá dâm, thiếu chút nữa đã bị chị gái phát hiện!”
Tống Hàm nghe anh rể nói thì càng sợ hãi, còn chưa kịp nói gì, chuông điện thoại di động của cô đã vang lên.
Người gọi đến chính là chị gái.
Rõ ràng cô gái sợ hãi không thôi, Tần Tự Ninh vẫn đổ thêm dầu vào lửa, “Chị gái bây giờ hẳn là đang ở nhà em, bố mẹ vợ và chị gái em ở bên cạnh nhau nên mới gọi điện thoại cho em, bảo em nhanh chóng về nhà đoàn tụ…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận